Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5694: Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thi xong môn sinh vật, vừa ra khỏi phòng thi thì đã thấy Hàn Băng Nghiên đứng ngoài cửa vẫy tay chào mình. Học sinh của lớp mười một và mười hai đều ngơ ngác, chuyện gì thế kia? Hoa khôi của trường tìm Ngô Bình làm gì?“Ngô Bình, trưa nay đi ăn chung không?”, Hàn Băng Nghiên cười, hỏi.Ngô Bình gật đầu: “Được, cậu muốn ăn gì, tôi mời”.Hàn Băng Nghiên chớp mắt: “Đường Tây Tử có một nhà hàng ngon lắm, chỉ là giá cả hơi đắt”.Ngô Bình cười, nói: “Cậu cứ gọi”. 'Từ Kiêu vốn định đi theo ăn chực nhưng vì hạnh phúc củabạn bè, cậu ta chỉ đành căn răng không lên tiếng, giương mắt nhìn Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên rời đi.Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên đi bên nhau, cười cười nói nói, Giang Nhu bắt gặp cảnh đó thì ngây ra, nhưng sau đó liền cười nhạt như không có chuyện gì. Trong mắt cô ta, Hàn Băng Nghiên và cô ta cũng không thuộc cùng một thế giới.Bày trí của nhà hàng ở đường Tây Tử khá tốt, Hàn Băng Nghiên gọi hai món, Ngô Bình cũng gọi hai món, sau đó họ vừa ăn vừa nói chuyện.“Bình Thần, hôm nay thi thế nào?”Ngô Bình: “Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối, sinh vật cũng cỡ đó”.“Woa, không hổ là Bình Thần, giỏi quá, tôi lấy nước thay rượu, mời cậu một ly”.Ngô Bình ăn nửa chừng thì nhận được tin nhắn của Trương Siêu.“Một giờ chiều có một trận, tổng tiền cược là bốn trăm năm mươi nghìn, cậu có hứng thú không?”Hai giờ chiều đã phải thi rồi, thời gian hơi gấp gáp. Ngô Bình suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được, nhưng thời gian không nằm trong thỏa thuận trước đó của chúng ta, nếu thẳng tôi phải được chia tám phần”.Trương Siêu suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được”.Cậu ăn xong thì đi về trường trước đi”.Băng Nghiên, tôi có chút việc, cậu“Ừ, chiều gặp”.Cậu đến quán net trước mặt trường, vừa đúng một giờ, Trương Siêu đã mở máy sẵn cho cậu và đăng nhập vào tài khoản game.Cậu ngồi vào, cuộc chiến liền bắt đầu.Lần này tiền cược nhiều, cao thủ cũng nhiều, còn có kẻ nhăm vào Ngô Bình. Ba tiểu đội vây đánh họ, băn nhau rất khốc liệt. Đến vòng cuối, Ngô Bình chỉ còn một đồng đội, còn đối phương thì lại còn hai đội với đầy đủ người, tình hình không khả quan.Trương Siêu hơi lo lắng, hỏi: “Sao hả, có tự tin không?”Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Lo gì. Bây giờ tôi đã không còn là đối tượng họ nhằm vào nữa, ngược lại thoải mái hơi trước”.Đúng vậy, trong vòng cuối, hai đội còn đủ người lập tức bị những đội khác vây giết, hiện trường rất hỗn loạn.Ngô Bình đứng ngoài nhìn, thỉnh thoảng lại chêm vào, lén giết một bên có thực lực khá mạnh. Khi khu vực an toàn càng lúc càng thu hẹp, Ngô Bình giết chết ba đối thủ bằng ba phát súng, cuối cùng hai đánh một, nhẹ nhàng ăn được gà.“Phù, thắng rồi”. Trương Siêu thở phào.Cậu ta cười, nói: “Cậu mạnh lắm, bây giờ đã có chút danh tiếng rồi. Sau này sẽ càng lúc càng khó, đương nhiên số tiền cũng sẽ càng lúc càng cao”.Cậu ta nói xong thì chuyển ngay cho Ngô Bình ba trăm sáu mươi nghìn.Lúc này, Ngô Bình đã có hơn bốn trăm năm mươi nghìn, số tiền này đủ để cậu chỉ tiêu rồi, cậu nói: “Sau này tôi sẽ không tham gia nữa”."Trương Siêu ngây ra: “Tại sao?”Ngô Bình lạnh lùng nói: “Trước đây tham gia là vì thiếu tiên, giờ tôi đã không thiếu tiền nữa”.Trương Siêu chau mày: “Ngô Bình, chuyện làm ăn dễ kiếm tiền như vậy mà cậu nói bỏ là bỏ sao?”Ngô Bình nói: “Người giỏi ắt có người giỏi hơn, tôi không thể thắng mãi, cậu cũng không thể kiếm được tiền mãi, phải biết dừng đúng lúc”.Trương Siêu thấy cậu kiên quyết như vậy thì cũng không khuyên nữa: “Thôi được. Nếu như cậu nghĩ thông suốt thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.Ngô Bình chơi hết ván thì liền quay lại trường, cậu về đến chưa tới mười phút thì bài thi môn vật lý bät đầu.Vật lý và hóa học vốn là hai môn sở trường của Ngô Bình, cộng thêm việc đầu óc cậu được cải thiện nữa nên phát huy làm bài rất tốt.Hàn Băng Nghiên thi xong thì lại sang tìm cậu, nói muốn mời lại Ngô Bình.

Ngô Bình thi xong môn sinh vật, vừa ra khỏi phòng thi thì đã thấy Hàn Băng Nghiên đứng ngoài cửa vẫy tay chào mình. Học sinh của lớp mười một và mười hai đều ngơ ngác, chuyện gì thế kia? Hoa khôi của trường tìm Ngô Bình làm gì?

“Ngô Bình, trưa nay đi ăn chung không?”, Hàn Băng Nghiên cười, hỏi.

Ngô Bình gật đầu: “Được, cậu muốn ăn gì, tôi mời”.

Hàn Băng Nghiên chớp mắt: “Đường Tây Tử có một nhà hàng ngon lắm, chỉ là giá cả hơi đắt”.

Ngô Bình cười, nói: “Cậu cứ gọi”. 'Từ Kiêu vốn định đi theo ăn chực nhưng vì hạnh phúc của

bạn bè, cậu ta chỉ đành căn răng không lên tiếng, giương mắt nhìn Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên rời đi.

Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên đi bên nhau, cười cười nói nói, Giang Nhu bắt gặp cảnh đó thì ngây ra, nhưng sau đó liền cười nhạt như không có chuyện gì. Trong mắt cô ta, Hàn Băng Nghiên và cô ta cũng không thuộc cùng một thế giới.

Bày trí của nhà hàng ở đường Tây Tử khá tốt, Hàn Băng Nghiên gọi hai món, Ngô Bình cũng gọi hai món, sau đó họ vừa ăn vừa nói chuyện.

“Bình Thần, hôm nay thi thế nào?”

Ngô Bình: “Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối, sinh vật cũng cỡ đó”.

“Woa, không hổ là Bình Thần, giỏi quá, tôi lấy nước thay rượu, mời cậu một ly”.

Ngô Bình ăn nửa chừng thì nhận được tin nhắn của Trương Siêu.

“Một giờ chiều có một trận, tổng tiền cược là bốn trăm năm mươi nghìn, cậu có hứng thú không?”

Hai giờ chiều đã phải thi rồi, thời gian hơi gấp gáp. Ngô Bình suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được, nhưng thời gian không nằm trong thỏa thuận trước đó của chúng ta, nếu thẳng tôi phải được chia tám phần”.

Trương Siêu suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được”.

Cậu ăn xong thì đi về trường trước đi”.

Băng Nghiên, tôi có chút việc, cậu

“Ừ, chiều gặp”.

Cậu đến quán net trước mặt trường, vừa đúng một giờ, Trương Siêu đã mở máy sẵn cho cậu và đăng nhập vào tài khoản game.

Cậu ngồi vào, cuộc chiến liền bắt đầu.

Lần này tiền cược nhiều, cao thủ cũng nhiều, còn có kẻ nhăm vào Ngô Bình. Ba tiểu đội vây đánh họ, băn nhau rất khốc liệt. Đến vòng cuối, Ngô Bình chỉ còn một đồng đội, còn đối phương thì lại còn hai đội với đầy đủ người, tình hình không khả quan.

Trương Siêu hơi lo lắng, hỏi: “Sao hả, có tự tin không?”

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Lo gì. Bây giờ tôi đã không còn là đối tượng họ nhằm vào nữa, ngược lại thoải mái hơi trước”.

Đúng vậy, trong vòng cuối, hai đội còn đủ người lập tức bị những đội khác vây giết, hiện trường rất hỗn loạn.

Ngô Bình đứng ngoài nhìn, thỉnh thoảng lại chêm vào, lén giết một bên có thực lực khá mạnh. Khi khu vực an toàn càng lúc càng thu hẹp, Ngô Bình giết chết ba đối thủ bằng ba phát súng, cuối cùng hai đánh một, nhẹ nhàng ăn được gà.

“Phù, thắng rồi”. Trương Siêu thở phào.

Cậu ta cười, nói: “Cậu mạnh lắm, bây giờ đã có chút danh tiếng rồi. Sau này sẽ càng lúc càng khó, đương nhiên số tiền cũng sẽ càng lúc càng cao”.

Cậu ta nói xong thì chuyển ngay cho Ngô Bình ba trăm sáu mươi nghìn.

Lúc này, Ngô Bình đã có hơn bốn trăm năm mươi nghìn, số tiền này đủ để cậu chỉ tiêu rồi, cậu nói: “Sau này tôi sẽ không tham gia nữa”.

"Trương Siêu ngây ra: “Tại sao?”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Trước đây tham gia là vì thiếu tiên, giờ tôi đã không thiếu tiền nữa”.

Trương Siêu chau mày: “Ngô Bình, chuyện làm ăn dễ kiếm tiền như vậy mà cậu nói bỏ là bỏ sao?”

Ngô Bình nói: “Người giỏi ắt có người giỏi hơn, tôi không thể thắng mãi, cậu cũng không thể kiếm được tiền mãi, phải biết dừng đúng lúc”.

Trương Siêu thấy cậu kiên quyết như vậy thì cũng không khuyên nữa: “Thôi được. Nếu như cậu nghĩ thông suốt thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.

Ngô Bình chơi hết ván thì liền quay lại trường, cậu về đến chưa tới mười phút thì bài thi môn vật lý bät đầu.

Vật lý và hóa học vốn là hai môn sở trường của Ngô Bình, cộng thêm việc đầu óc cậu được cải thiện nữa nên phát huy làm bài rất tốt.

Hàn Băng Nghiên thi xong thì lại sang tìm cậu, nói muốn mời lại Ngô Bình.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thi xong môn sinh vật, vừa ra khỏi phòng thi thì đã thấy Hàn Băng Nghiên đứng ngoài cửa vẫy tay chào mình. Học sinh của lớp mười một và mười hai đều ngơ ngác, chuyện gì thế kia? Hoa khôi của trường tìm Ngô Bình làm gì?“Ngô Bình, trưa nay đi ăn chung không?”, Hàn Băng Nghiên cười, hỏi.Ngô Bình gật đầu: “Được, cậu muốn ăn gì, tôi mời”.Hàn Băng Nghiên chớp mắt: “Đường Tây Tử có một nhà hàng ngon lắm, chỉ là giá cả hơi đắt”.Ngô Bình cười, nói: “Cậu cứ gọi”. 'Từ Kiêu vốn định đi theo ăn chực nhưng vì hạnh phúc củabạn bè, cậu ta chỉ đành căn răng không lên tiếng, giương mắt nhìn Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên rời đi.Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên đi bên nhau, cười cười nói nói, Giang Nhu bắt gặp cảnh đó thì ngây ra, nhưng sau đó liền cười nhạt như không có chuyện gì. Trong mắt cô ta, Hàn Băng Nghiên và cô ta cũng không thuộc cùng một thế giới.Bày trí của nhà hàng ở đường Tây Tử khá tốt, Hàn Băng Nghiên gọi hai món, Ngô Bình cũng gọi hai món, sau đó họ vừa ăn vừa nói chuyện.“Bình Thần, hôm nay thi thế nào?”Ngô Bình: “Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối, sinh vật cũng cỡ đó”.“Woa, không hổ là Bình Thần, giỏi quá, tôi lấy nước thay rượu, mời cậu một ly”.Ngô Bình ăn nửa chừng thì nhận được tin nhắn của Trương Siêu.“Một giờ chiều có một trận, tổng tiền cược là bốn trăm năm mươi nghìn, cậu có hứng thú không?”Hai giờ chiều đã phải thi rồi, thời gian hơi gấp gáp. Ngô Bình suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được, nhưng thời gian không nằm trong thỏa thuận trước đó của chúng ta, nếu thẳng tôi phải được chia tám phần”.Trương Siêu suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được”.Cậu ăn xong thì đi về trường trước đi”.Băng Nghiên, tôi có chút việc, cậu“Ừ, chiều gặp”.Cậu đến quán net trước mặt trường, vừa đúng một giờ, Trương Siêu đã mở máy sẵn cho cậu và đăng nhập vào tài khoản game.Cậu ngồi vào, cuộc chiến liền bắt đầu.Lần này tiền cược nhiều, cao thủ cũng nhiều, còn có kẻ nhăm vào Ngô Bình. Ba tiểu đội vây đánh họ, băn nhau rất khốc liệt. Đến vòng cuối, Ngô Bình chỉ còn một đồng đội, còn đối phương thì lại còn hai đội với đầy đủ người, tình hình không khả quan.Trương Siêu hơi lo lắng, hỏi: “Sao hả, có tự tin không?”Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Lo gì. Bây giờ tôi đã không còn là đối tượng họ nhằm vào nữa, ngược lại thoải mái hơi trước”.Đúng vậy, trong vòng cuối, hai đội còn đủ người lập tức bị những đội khác vây giết, hiện trường rất hỗn loạn.Ngô Bình đứng ngoài nhìn, thỉnh thoảng lại chêm vào, lén giết một bên có thực lực khá mạnh. Khi khu vực an toàn càng lúc càng thu hẹp, Ngô Bình giết chết ba đối thủ bằng ba phát súng, cuối cùng hai đánh một, nhẹ nhàng ăn được gà.“Phù, thắng rồi”. Trương Siêu thở phào.Cậu ta cười, nói: “Cậu mạnh lắm, bây giờ đã có chút danh tiếng rồi. Sau này sẽ càng lúc càng khó, đương nhiên số tiền cũng sẽ càng lúc càng cao”.Cậu ta nói xong thì chuyển ngay cho Ngô Bình ba trăm sáu mươi nghìn.Lúc này, Ngô Bình đã có hơn bốn trăm năm mươi nghìn, số tiền này đủ để cậu chỉ tiêu rồi, cậu nói: “Sau này tôi sẽ không tham gia nữa”."Trương Siêu ngây ra: “Tại sao?”Ngô Bình lạnh lùng nói: “Trước đây tham gia là vì thiếu tiên, giờ tôi đã không thiếu tiền nữa”.Trương Siêu chau mày: “Ngô Bình, chuyện làm ăn dễ kiếm tiền như vậy mà cậu nói bỏ là bỏ sao?”Ngô Bình nói: “Người giỏi ắt có người giỏi hơn, tôi không thể thắng mãi, cậu cũng không thể kiếm được tiền mãi, phải biết dừng đúng lúc”.Trương Siêu thấy cậu kiên quyết như vậy thì cũng không khuyên nữa: “Thôi được. Nếu như cậu nghĩ thông suốt thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.Ngô Bình chơi hết ván thì liền quay lại trường, cậu về đến chưa tới mười phút thì bài thi môn vật lý bät đầu.Vật lý và hóa học vốn là hai môn sở trường của Ngô Bình, cộng thêm việc đầu óc cậu được cải thiện nữa nên phát huy làm bài rất tốt.Hàn Băng Nghiên thi xong thì lại sang tìm cậu, nói muốn mời lại Ngô Bình.

Chương 5694: Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối