Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5695: Đứng đầu toàn thành

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Dưới tán một gốc cây quế, từng làn hương quế lượn lờ. Ngô Bình nâng khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Băng Nghiên lên rồi đến gần khẽ hôn một cái.Ngô Bình chỉ định khẽ hôn rồi ngừng, ai biết Hàn Băng Nghiên bỗng nhiên ôm lấy cậu, cả hai dính sát vào nhau. Nhỏ đến lớn, Ngô Bình chưa từng trải qua chuyện nào tuyệt vời như này, chỉ cảm thấy cơ thể Hàn Băng Nghiên vừa mềm lại thơm. Bản năng nguyên thủy dồn nén trong người cậu chợt bị thả ra, đè Hàn Băng Nghiên lên cây.Hàn Băng Nghiên khế suyễn một hơi, mặc kệ bàn tay của Ngô Bình lần mò trên người mình. “Ngô Bình, chỉ có thể sờ, không thể làm cái khác nha”, cô †a nhỏ giọng ghé vào tai Ngô Bình nói.Sắc mặt Ngô Bình đỏ lựng, cảm giác có một nguồn năng lượng không chỗ xả, chỉ có thể ôm chặt lấy Hàn Băng Nghiên.Mười mấy phút sau, mắt thấy thời gian tự học sắp đến, Hàn Băng Nghiên khế hôn một cái lên mặt Ngô Bình: “Ngô Bình, chúng ta về thịHai người không ở chung một khu lớp học, Ngô Bình đưa cô ta trở về trước, sau đó mới về lớp mình.Cậu vừa đi xuống tòa nhà đã bị bốn nam sinh bao vây, hung dữ nhìn chằm chằm mình. Một người trong đó quát: “Nhóc con, mày can đảm đấy, dám tơ tưởng Hàn Băng Nghiên!”Ngô Bình liếc bọn họ, chắc hẳn đều là học sinh lớp 12. Tuy vẻ mặt họ nhìn rất dữ dăn, nhưng khí thế lại chẳng đủ.Cậu không nói gì, đi tới lan can thang lầu, vươn tay năm lấy, lan can được làm từ ống thép thoáng chốc bị Ngô Bình nặn ra dấu năm ngón tay.Mấy người kia thấy vậy đều sợ ngây người, đây mà là người sao? Tên dẫn đầu lập tức lùi lại mấy bước, mặt mày trằng bệch run rẩy nói: giáo viên đó!”Mày đừng có làm liều, tao sẽ méc giáo viên đóNgô Bình khinh bỉ nói: “Chỉ với mấy tên ăn hại các người, một chưởng của tao thôi cũng đủ để đánh chết một thằng rồi, cút ngay!”Bốn nam sinh quay đầu bỏ chạy, sợ Ngô Bình đuổi theo. đánh họ.Thời gian tự học đến chín giờ rưỡi mới kết thúc, trước khi tan học, các giáo viên sẽ trả hết bài thi hôm nay lại. Ngoại ngữ Ngô Bình được 149 điểm, điểm tối đa sinh vật là 100 thì cậu được 99 điểm, vật lý đạt điểm tối đa, hóa học được 97 điểm!Cuối cùng, tổng điểm Ngô Bình đạt tới 740! Mà dựa theo dữ liệu các giáo viên nhận được, người đứng thứ hai toàn thành phố cũng chỉ thi được 719 điểm. Ngô Bình còn nhiều hơn người đứng thứ hai tận 21 điểm!Trong trường, Trần Mậu Tông cũng nhận được thành tích, vật lý của cậu ta cũng không được tốt, ngoại ngữ chỉ đạt 131, tổng được 680 điểm, ít hơn Ngô Bình cả 61 điểm! Đứng thứ 28 toàn thành phố, cách top 10 cả một đoạn.Thành tích vừa được công bố, cả trường đều chấn động, ngay cả hiệu trưởng cũng tự mình chạy đến một chuyến ca ngợi Ngô Bình một phen, khen cậu là tấm gương của cả trường.Vừa kết thúc tiết tự học, Hàn Băng Nghiên vẫn đến tìm Ngô Bình, hai người ăn chút ăn khuya rồi ai về nhà người nấy.Sau khi về nhà, Ngô Bình đưa bài thi cho bố mẹ xem. Cậu đã thực hiện được lời khoác lác với bố lúc trước, lấy được vị trí đứng đầu toàn thành.Đêm đó, Ngô Đại Hưng cực kỳ vui vẻ, ngay cả xe taxi cũng không chạy, mua một bình rượu ngon về muốn Ngô Bình uống cùng mình một chút.Nhưng mà, Ngô Đại Hưng mới uống được hai ly thì sắc mặt bỗng vàng như nến, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, đôi tay ôm ngực, vẻ mặt đau đớn.

Dưới tán một gốc cây quế, từng làn hương quế lượn lờ. Ngô Bình nâng khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Băng Nghiên lên rồi đến gần khẽ hôn một cái.

Ngô Bình chỉ định khẽ hôn rồi ngừng, ai biết Hàn Băng Nghiên bỗng nhiên ôm lấy cậu, cả hai dính sát vào nhau. Nhỏ đến lớn, Ngô Bình chưa từng trải qua chuyện nào tuyệt vời như này, chỉ cảm thấy cơ thể Hàn Băng Nghiên vừa mềm lại thơm. Bản năng nguyên thủy dồn nén trong người cậu chợt bị thả ra, đè Hàn Băng Nghiên lên cây.

Hàn Băng Nghiên khế suyễn một hơi, mặc kệ bàn tay của Ngô Bình lần mò trên người mình. “Ngô Bình, chỉ có thể sờ, không thể làm cái khác nha”, cô †a nhỏ giọng ghé vào tai Ngô Bình nói.

Sắc mặt Ngô Bình đỏ lựng, cảm giác có một nguồn năng lượng không chỗ xả, chỉ có thể ôm chặt lấy Hàn Băng Nghiên.

Mười mấy phút sau, mắt thấy thời gian tự học sắp đến, Hàn Băng Nghiên khế hôn một cái lên mặt Ngô Bình: “Ngô Bình, chúng ta về thị

Hai người không ở chung một khu lớp học, Ngô Bình đưa cô ta trở về trước, sau đó mới về lớp mình.

Cậu vừa đi xuống tòa nhà đã bị bốn nam sinh bao vây, hung dữ nhìn chằm chằm mình. Một người trong đó quát: “Nhóc con, mày can đảm đấy, dám tơ tưởng Hàn Băng Nghiên!”

Ngô Bình liếc bọn họ, chắc hẳn đều là học sinh lớp 12. Tuy vẻ mặt họ nhìn rất dữ dăn, nhưng khí thế lại chẳng đủ.

Cậu không nói gì, đi tới lan can thang lầu, vươn tay năm lấy, lan can được làm từ ống thép thoáng chốc bị Ngô Bình nặn ra dấu năm ngón tay.

Mấy người kia thấy vậy đều sợ ngây người, đây mà là người sao? Tên dẫn đầu lập tức lùi lại mấy bước, mặt mày trằng bệch run rẩy nói: giáo viên đó!”

Mày đừng có làm liều, tao sẽ méc giáo viên đó

Ngô Bình khinh bỉ nói: “Chỉ với mấy tên ăn hại các người, một chưởng của tao thôi cũng đủ để đánh chết một thằng rồi, cút ngay!”

Bốn nam sinh quay đầu bỏ chạy, sợ Ngô Bình đuổi theo. đánh họ.

Thời gian tự học đến chín giờ rưỡi mới kết thúc, trước khi tan học, các giáo viên sẽ trả hết bài thi hôm nay lại. Ngoại ngữ Ngô Bình được 149 điểm, điểm tối đa sinh vật là 100 thì cậu được 99 điểm, vật lý đạt điểm tối đa, hóa học được 97 điểm!

Cuối cùng, tổng điểm Ngô Bình đạt tới 740! Mà dựa theo dữ liệu các giáo viên nhận được, người đứng thứ hai toàn thành phố cũng chỉ thi được 719 điểm. Ngô Bình còn nhiều hơn người đứng thứ hai tận 21 điểm!

Trong trường, Trần Mậu Tông cũng nhận được thành tích, vật lý của cậu ta cũng không được tốt, ngoại ngữ chỉ đạt 131, tổng được 680 điểm, ít hơn Ngô Bình cả 61 điểm! Đứng thứ 28 toàn thành phố, cách top 10 cả một đoạn.

Thành tích vừa được công bố, cả trường đều chấn động, ngay cả hiệu trưởng cũng tự mình chạy đến một chuyến ca ngợi Ngô Bình một phen, khen cậu là tấm gương của cả trường.

Vừa kết thúc tiết tự học, Hàn Băng Nghiên vẫn đến tìm Ngô Bình, hai người ăn chút ăn khuya rồi ai về nhà người nấy.

Sau khi về nhà, Ngô Bình đưa bài thi cho bố mẹ xem. Cậu đã thực hiện được lời khoác lác với bố lúc trước, lấy được vị trí đứng đầu toàn thành.

Đêm đó, Ngô Đại Hưng cực kỳ vui vẻ, ngay cả xe taxi cũng không chạy, mua một bình rượu ngon về muốn Ngô Bình uống cùng mình một chút.

Nhưng mà, Ngô Đại Hưng mới uống được hai ly thì sắc mặt bỗng vàng như nến, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, đôi tay ôm ngực, vẻ mặt đau đớn.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Dưới tán một gốc cây quế, từng làn hương quế lượn lờ. Ngô Bình nâng khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Băng Nghiên lên rồi đến gần khẽ hôn một cái.Ngô Bình chỉ định khẽ hôn rồi ngừng, ai biết Hàn Băng Nghiên bỗng nhiên ôm lấy cậu, cả hai dính sát vào nhau. Nhỏ đến lớn, Ngô Bình chưa từng trải qua chuyện nào tuyệt vời như này, chỉ cảm thấy cơ thể Hàn Băng Nghiên vừa mềm lại thơm. Bản năng nguyên thủy dồn nén trong người cậu chợt bị thả ra, đè Hàn Băng Nghiên lên cây.Hàn Băng Nghiên khế suyễn một hơi, mặc kệ bàn tay của Ngô Bình lần mò trên người mình. “Ngô Bình, chỉ có thể sờ, không thể làm cái khác nha”, cô †a nhỏ giọng ghé vào tai Ngô Bình nói.Sắc mặt Ngô Bình đỏ lựng, cảm giác có một nguồn năng lượng không chỗ xả, chỉ có thể ôm chặt lấy Hàn Băng Nghiên.Mười mấy phút sau, mắt thấy thời gian tự học sắp đến, Hàn Băng Nghiên khế hôn một cái lên mặt Ngô Bình: “Ngô Bình, chúng ta về thịHai người không ở chung một khu lớp học, Ngô Bình đưa cô ta trở về trước, sau đó mới về lớp mình.Cậu vừa đi xuống tòa nhà đã bị bốn nam sinh bao vây, hung dữ nhìn chằm chằm mình. Một người trong đó quát: “Nhóc con, mày can đảm đấy, dám tơ tưởng Hàn Băng Nghiên!”Ngô Bình liếc bọn họ, chắc hẳn đều là học sinh lớp 12. Tuy vẻ mặt họ nhìn rất dữ dăn, nhưng khí thế lại chẳng đủ.Cậu không nói gì, đi tới lan can thang lầu, vươn tay năm lấy, lan can được làm từ ống thép thoáng chốc bị Ngô Bình nặn ra dấu năm ngón tay.Mấy người kia thấy vậy đều sợ ngây người, đây mà là người sao? Tên dẫn đầu lập tức lùi lại mấy bước, mặt mày trằng bệch run rẩy nói: giáo viên đó!”Mày đừng có làm liều, tao sẽ méc giáo viên đóNgô Bình khinh bỉ nói: “Chỉ với mấy tên ăn hại các người, một chưởng của tao thôi cũng đủ để đánh chết một thằng rồi, cút ngay!”Bốn nam sinh quay đầu bỏ chạy, sợ Ngô Bình đuổi theo. đánh họ.Thời gian tự học đến chín giờ rưỡi mới kết thúc, trước khi tan học, các giáo viên sẽ trả hết bài thi hôm nay lại. Ngoại ngữ Ngô Bình được 149 điểm, điểm tối đa sinh vật là 100 thì cậu được 99 điểm, vật lý đạt điểm tối đa, hóa học được 97 điểm!Cuối cùng, tổng điểm Ngô Bình đạt tới 740! Mà dựa theo dữ liệu các giáo viên nhận được, người đứng thứ hai toàn thành phố cũng chỉ thi được 719 điểm. Ngô Bình còn nhiều hơn người đứng thứ hai tận 21 điểm!Trong trường, Trần Mậu Tông cũng nhận được thành tích, vật lý của cậu ta cũng không được tốt, ngoại ngữ chỉ đạt 131, tổng được 680 điểm, ít hơn Ngô Bình cả 61 điểm! Đứng thứ 28 toàn thành phố, cách top 10 cả một đoạn.Thành tích vừa được công bố, cả trường đều chấn động, ngay cả hiệu trưởng cũng tự mình chạy đến một chuyến ca ngợi Ngô Bình một phen, khen cậu là tấm gương của cả trường.Vừa kết thúc tiết tự học, Hàn Băng Nghiên vẫn đến tìm Ngô Bình, hai người ăn chút ăn khuya rồi ai về nhà người nấy.Sau khi về nhà, Ngô Bình đưa bài thi cho bố mẹ xem. Cậu đã thực hiện được lời khoác lác với bố lúc trước, lấy được vị trí đứng đầu toàn thành.Đêm đó, Ngô Đại Hưng cực kỳ vui vẻ, ngay cả xe taxi cũng không chạy, mua một bình rượu ngon về muốn Ngô Bình uống cùng mình một chút.Nhưng mà, Ngô Đại Hưng mới uống được hai ly thì sắc mặt bỗng vàng như nến, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, đôi tay ôm ngực, vẻ mặt đau đớn.

Chương 5695: Đứng đầu toàn thành