Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5737: Có thể là số tôi may!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Đại Hưng có phần hoảng sợ, Ngô Bình thản nhiên nói: “Không nói trước được gì, xe chúng tôi đang đi bình thường, xe đối diện vượt đèn đỏ, hơn nữa còn vượt tốc độ vượt qua ba trăm cây số một giờ, khiến xe bay lên. Vả lại, trước khi nó bay lên còn đụng hư cửa xe chúng tôi nên phải chịu trách nhiệm toàn bộ”.Vị cảnh sát này ngây người một lúc, sau đó vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi: “Xe hơi có thể bay? Cậu nghĩ sẽ có người tin lời cậu nói sao?”Ngô Bình: “Anh có thể không tin tôi, nhưng anh chắc chắn sẽ tin camera”. Nói rồi, cậu chỉ vào camera ở phía đối diện.Cảnh sát lạnh lùng nói: “Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ xem. Nếu cậu nói dối, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”Ngay lúc này, ba chiếc xe sang trọng chạy đến hiện trường, dừng ngay sau lưng cảnh sảnh, một ông lão xuống xe, sắc mặt xanh mét nhìn chiếc xe thể thao còn đang bốc khói.Qua một lúc, ông ta hỏi: “Ở đây, ai trong các vị là người phụ trách?”Cảnh sát kia vội khom người đi qua, nói: “Là tôi”. Ông lão hỏi: “Tên gì?” Cảnh sát vội nói: “Tôi là Phùng Tín Trung”.Ông lão: “Cảnh sát Phùng, con trai tôi bị tai nạn xe thế nào, đã điều tra rõ ràng chưa?”Cảnh sát Phùng chỉ tay vào xe của Ngô Đại Hưng nói: “Có khả năng là do va chạm với chiếc xe này khiến lật xe, cuối cùng va vào vật cản làm xe bốc cháy”.Ánh mắt ông lão chợt lóe lên, ông ta nhìn Ngô Đại Hưng, hỏi: “Cậu kể lại chuyện đã xảy ra một lần đi”.Ngô Bình tiến lên một bước, nói; “Chuyện đã xảy ra thế này, người chạy xe kia vượt đèn đỏ, không chỉ đụng hư cửa xe tôi, mà còn tự hại chết mình”.Lúc này bên cứu trợ đã đưa thi thể trong xe ra, người đã bị thiêu cháy không còn nhìn ra hình người, chết thê thảm. Ông lão kia tiến lên nhìn thoáng qua, không kiềm được mà rơi nước mắt.Ông ta nói với cảnh sát Phùng: “Cảnh sát Phùng, tôi là quản gia nhà họ Vương, họ Củng”.“Quản gia Củng, ông có chuyện gì cứ dặn dò”. “Xin cậu nhất định phải điều tra rõ ràng”. Quản gia Củng nói rõ từng câu từng chữ.Cảnh sát Phùng: “Ông yên tâm! Nếu là trách nhiệm của người này, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng!”Lúc này, có người chạy đến đưa video lấy từ camera giám sát. Cảnh sát Phùng nhận lấy máy tính bảng, mở đoạn video ra. Có thể thấy được, video quay ngay chính diện, khi đèn hiệu chuyển xanh, xe của Ngô Đại Hưng di chuyển bình thường.Ngay lúc này, một chiếc xe thể thao chạy với tốc độ cao chạy đến, vận tốc khoảng chừng hai trăm cây số trên giờ, đâm vào vị trí ghế lái phụ. Khoảnh khách va chạm, cửa xe bay ra, chiếc xe thể thao cũng bay lên, xoay tròn theo hướng bên trái, nặng nề va chạm với tháp ở cách đó trăm mét, nháy mắt đã nổ tung.Quản gia Cũng kia cũng đang xem đoạn video, nhìn đến đây ông ta lại nheo mắt, trầm giọng nói: “Không đúng! Đây là xe thể thao, cho dù tốc độ nhanh thế nào, cũng không thể bay lên được!”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Sao lại không thể. Tốc độ như vậy, chỉ cần gặp phải một chút lực cản thì cũng có thể lật xe rồi”. Quản gia Củng: “Tốc độ như vậy, xe của các người phải bị hỏng mới đúng, sao chỉ bị hư một cánh cửa?”Ngô Bình bình thản nói: “Có thể là số tôi may!”Cảnh sát Phùng: “Tôi đã nhìn qua cửa xe, quả thực biến dạng rất nghiêm trọng, bên trên còn có dấu vết xe thể thao va chạm, nhưng ông nói đúng, chuyện này quả thực có chút kỳ lạ”.

Ngô Đại Hưng có phần hoảng sợ, Ngô Bình thản nhiên nói: “Không nói trước được gì, xe chúng tôi đang đi bình thường, xe đối diện vượt đèn đỏ, hơn nữa còn vượt tốc độ vượt qua ba trăm cây số một giờ, khiến xe bay lên. Vả lại, trước khi nó bay lên còn đụng hư cửa xe chúng tôi nên phải chịu trách nhiệm toàn bộ”.

Vị cảnh sát này ngây người một lúc, sau đó vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi: “Xe hơi có thể bay? Cậu nghĩ sẽ có người tin lời cậu nói sao?”

Ngô Bình: “Anh có thể không tin tôi, nhưng anh chắc chắn sẽ tin camera”. Nói rồi, cậu chỉ vào camera ở phía đối diện.

Cảnh sát lạnh lùng nói: “Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ xem. Nếu cậu nói dối, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”

Ngay lúc này, ba chiếc xe sang trọng chạy đến hiện trường, dừng ngay sau lưng cảnh sảnh, một ông lão xuống xe, sắc mặt xanh mét nhìn chiếc xe thể thao còn đang bốc khói.

Qua một lúc, ông ta hỏi: “Ở đây, ai trong các vị là người phụ trách?”

Cảnh sát kia vội khom người đi qua, nói: “Là tôi”. 

Ông lão hỏi: “Tên gì?” Cảnh sát vội nói: “Tôi là Phùng Tín Trung”.

Ông lão: “Cảnh sát Phùng, con trai tôi bị tai nạn xe thế nào, đã điều tra rõ ràng chưa?”

Cảnh sát Phùng chỉ tay vào xe của Ngô Đại Hưng nói: “Có khả năng là do va chạm với chiếc xe này khiến lật xe, cuối cùng va vào vật cản làm xe bốc cháy”.

Ánh mắt ông lão chợt lóe lên, ông ta nhìn Ngô Đại Hưng, hỏi: “Cậu kể lại chuyện đã xảy ra một lần đi”.

Ngô Bình tiến lên một bước, nói; “Chuyện đã xảy ra thế này, người chạy xe kia vượt đèn đỏ, không chỉ đụng hư cửa xe tôi, mà còn tự hại chết mình”.

Lúc này bên cứu trợ đã đưa thi thể trong xe ra, người đã bị thiêu cháy không còn nhìn ra hình người, chết thê thảm. Ông lão kia tiến lên nhìn thoáng qua, không kiềm được mà rơi nước mắt.

Ông ta nói với cảnh sát Phùng: “Cảnh sát Phùng, tôi là quản gia nhà họ Vương, họ Củng”.

“Quản gia Củng, ông có chuyện gì cứ dặn dò”. 

“Xin cậu nhất định phải điều tra rõ ràng”. Quản gia Củng nói rõ từng câu từng chữ.

Cảnh sát Phùng: “Ông yên tâm! Nếu là trách nhiệm của người này, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng!”

Lúc này, có người chạy đến đưa video lấy từ camera giám sát. Cảnh sát Phùng nhận lấy máy tính bảng, mở đoạn video ra. Có thể thấy được, video quay ngay chính diện, khi đèn hiệu chuyển xanh, xe của Ngô Đại Hưng di chuyển bình thường.

Ngay lúc này, một chiếc xe thể thao chạy với tốc độ cao chạy đến, vận tốc khoảng chừng hai trăm cây số trên giờ, đâm vào vị trí ghế lái phụ. Khoảnh khách va chạm, cửa xe bay ra, chiếc xe thể thao cũng bay lên, xoay tròn theo hướng bên trái, nặng nề va chạm với tháp ở cách đó trăm mét, nháy mắt đã nổ tung.

Quản gia Cũng kia cũng đang xem đoạn video, nhìn đến đây ông ta lại nheo mắt, trầm giọng nói: “Không đúng! Đây là xe thể thao, cho dù tốc độ nhanh thế nào, cũng không thể bay lên được!”

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Sao lại không thể. Tốc độ như vậy, chỉ cần gặp phải một chút lực cản thì cũng có thể lật xe rồi”. 

Quản gia Củng: “Tốc độ như vậy, xe của các người phải bị hỏng mới đúng, sao chỉ bị hư một cánh cửa?”

Ngô Bình bình thản nói: “Có thể là số tôi may!”

Cảnh sát Phùng: “Tôi đã nhìn qua cửa xe, quả thực biến dạng rất nghiêm trọng, bên trên còn có dấu vết xe thể thao va chạm, nhưng ông nói đúng, chuyện này quả thực có chút kỳ lạ”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Đại Hưng có phần hoảng sợ, Ngô Bình thản nhiên nói: “Không nói trước được gì, xe chúng tôi đang đi bình thường, xe đối diện vượt đèn đỏ, hơn nữa còn vượt tốc độ vượt qua ba trăm cây số một giờ, khiến xe bay lên. Vả lại, trước khi nó bay lên còn đụng hư cửa xe chúng tôi nên phải chịu trách nhiệm toàn bộ”.Vị cảnh sát này ngây người một lúc, sau đó vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi: “Xe hơi có thể bay? Cậu nghĩ sẽ có người tin lời cậu nói sao?”Ngô Bình: “Anh có thể không tin tôi, nhưng anh chắc chắn sẽ tin camera”. Nói rồi, cậu chỉ vào camera ở phía đối diện.Cảnh sát lạnh lùng nói: “Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ xem. Nếu cậu nói dối, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”Ngay lúc này, ba chiếc xe sang trọng chạy đến hiện trường, dừng ngay sau lưng cảnh sảnh, một ông lão xuống xe, sắc mặt xanh mét nhìn chiếc xe thể thao còn đang bốc khói.Qua một lúc, ông ta hỏi: “Ở đây, ai trong các vị là người phụ trách?”Cảnh sát kia vội khom người đi qua, nói: “Là tôi”. Ông lão hỏi: “Tên gì?” Cảnh sát vội nói: “Tôi là Phùng Tín Trung”.Ông lão: “Cảnh sát Phùng, con trai tôi bị tai nạn xe thế nào, đã điều tra rõ ràng chưa?”Cảnh sát Phùng chỉ tay vào xe của Ngô Đại Hưng nói: “Có khả năng là do va chạm với chiếc xe này khiến lật xe, cuối cùng va vào vật cản làm xe bốc cháy”.Ánh mắt ông lão chợt lóe lên, ông ta nhìn Ngô Đại Hưng, hỏi: “Cậu kể lại chuyện đã xảy ra một lần đi”.Ngô Bình tiến lên một bước, nói; “Chuyện đã xảy ra thế này, người chạy xe kia vượt đèn đỏ, không chỉ đụng hư cửa xe tôi, mà còn tự hại chết mình”.Lúc này bên cứu trợ đã đưa thi thể trong xe ra, người đã bị thiêu cháy không còn nhìn ra hình người, chết thê thảm. Ông lão kia tiến lên nhìn thoáng qua, không kiềm được mà rơi nước mắt.Ông ta nói với cảnh sát Phùng: “Cảnh sát Phùng, tôi là quản gia nhà họ Vương, họ Củng”.“Quản gia Củng, ông có chuyện gì cứ dặn dò”. “Xin cậu nhất định phải điều tra rõ ràng”. Quản gia Củng nói rõ từng câu từng chữ.Cảnh sát Phùng: “Ông yên tâm! Nếu là trách nhiệm của người này, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng!”Lúc này, có người chạy đến đưa video lấy từ camera giám sát. Cảnh sát Phùng nhận lấy máy tính bảng, mở đoạn video ra. Có thể thấy được, video quay ngay chính diện, khi đèn hiệu chuyển xanh, xe của Ngô Đại Hưng di chuyển bình thường.Ngay lúc này, một chiếc xe thể thao chạy với tốc độ cao chạy đến, vận tốc khoảng chừng hai trăm cây số trên giờ, đâm vào vị trí ghế lái phụ. Khoảnh khách va chạm, cửa xe bay ra, chiếc xe thể thao cũng bay lên, xoay tròn theo hướng bên trái, nặng nề va chạm với tháp ở cách đó trăm mét, nháy mắt đã nổ tung.Quản gia Cũng kia cũng đang xem đoạn video, nhìn đến đây ông ta lại nheo mắt, trầm giọng nói: “Không đúng! Đây là xe thể thao, cho dù tốc độ nhanh thế nào, cũng không thể bay lên được!”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Sao lại không thể. Tốc độ như vậy, chỉ cần gặp phải một chút lực cản thì cũng có thể lật xe rồi”. Quản gia Củng: “Tốc độ như vậy, xe của các người phải bị hỏng mới đúng, sao chỉ bị hư một cánh cửa?”Ngô Bình bình thản nói: “Có thể là số tôi may!”Cảnh sát Phùng: “Tôi đã nhìn qua cửa xe, quả thực biến dạng rất nghiêm trọng, bên trên còn có dấu vết xe thể thao va chạm, nhưng ông nói đúng, chuyện này quả thực có chút kỳ lạ”.

Chương 5737: Có thể là số tôi may!