Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5738: Bố yên tâm đi, có con đây
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau đó ông ấy đi đến, nói với cảnh sát Phùng: “Bắt hai người này lại, thẩm vấn xuyên đêm”.Ngô Bình nhướng mìu: “Bắt chúng tôi, tại sao?”Quản gia Củng lạnh lùng nói: “Chuyện liên quan đến nguyên nhân cái chết của cậu hai nhà chúng tôi, các người không thoát khỏi liên quan”.Ngô Bình không nói gì thêm, lấy điện thoại ra. Chưa đến năm phút đồng hồ, cảnh sát Phùng kia đã nhận được điện thoại, mà người gọi điện cho anh ta chính là người lãnh đạo trực tiếp. Cúp điện thoại, vẻ mặt anh ta phức tạp nhìn Ngô Bình, sau đó bất đắc dĩ nói với quản gia Củng: “Quản gia Củng, tôi không thể làm theo ý của ông được”.Quản gia Củng nhíu mày: “Sao vậy?”Cảnh sát Phùng cười khổ nói: “Nhà họ Nghiêm đã gọi cho lãnh đạo của tôi, nói không cần làm khó bọn họi”“Nhà họ Nghiêm?”. Quản gia Củng nhíu mày, Nghiêm Lãnh Thạch là cao thủ đứng đầu ở Trung Châu, tuy thế lực không bằng nhà họ Vương bọn họ, nhưng cũng không kém bao nhiêu.Ông ta im lặng một lúc rồi nói: “Vậy tạm thời cứ để bọn họ rời đi đi”.Cảnh sát Phùng thở phào một hơi, vội nói với Ngô Đại Hưng: “Hai người có thể đi rồi”.Ngô Bình: “Đi? Đụng hư cửa xe không cần bồi thường sao? Ông ta chẳng phải là quản gia gì đó sao, để ông ta bồi thường”.Quản gia Củng nhìn Ngô Bình chăm chằm, nói với một người ở phía sau: “Viết một tấm chỉ phiếu một triệu cho cậu ta”. Một lúc sau, Ngô Binh nhận lấy chỉ phiếu, bảo. Ngô Đại Hưng lái xe rời đi.Ngô Bình vừa đi, quản gia Củng lại nói: “Cậu xem bằng lái xe và căn cước của người kia, lát nữa đưa tin cho tôi, nhà họ Vương tự mình điều tra!”“Không vấn đề gì!”, cảnh sát Phùng vội nói.Trên đường về nhà, Ngô Đại Hưng vẫn có chút hối hận, nói: “Tiểu Bình, nhà họ Vương này ở Trung Châu có căn cơ thâm sâu, lúc bố còn nhỏ đã biết danh tiếng nhà họ Vương rồi. Con biết đó, chuyện đầu tiên mà mấy quan chức Trung Châu nhận chức là gì không?”Ngô Bình: “Là gì?”Ngô Đại Hưng: “Đến thăm nhà họ Vương. Vì nếu không được nhà họ Vương ủng hộ thì bọn họ cũng không cách nào tiếp tục tồn tại ở Trung Châu”.Ngô Bình: “Nói như vậy, thế lực nhà họ Vương rất lớn”.Ngô Đại Hưng: “Đúng. Nghe nói năm đó có vị lãnh đạo tỉnh dựa vào thế lực sau lưng để đi lên,ÿ chỗ dựa cứng bắt một đệ tử nhà họ Vương. Kết quả, ngày hôm sau vị lãnh đạo kia xảy ra tai nạn xe rồi chết, một nhà ba người, không còn một mạng! Bên trên cử người điều tra, lại không tra được gì. Cuối cùng chỉ có thể để vậy, mà vị lãnh đạo kia vừa chết, đệ tử nhà họ Vương đã được thả ra”.Ngô Bình kinh ngạc trong lòng nói: “Chẳng trách tên cậu Vương kia lái xe ngông cuồng như vậy, nhưng anh ta cũng không ngờ như thế sẽ khiến mình mất cái mạng nhỏ của mình”.Ngô Đại Hưng lái xe taxi cả nửa đời, từng thấy qua nhiều dạng người, ông ấy nói: “Tiểu Bình, chúng †a phải cẩn thận, bố cảm thấy nhà họ Vương có lẽ sẽ không bỏ qua chúng ta dễ dàng như vậy”.Ngô Bình: “Bố yên tâm đi, có con đây”.Về đến nhà, Ngô Bình không có gì, tiếp tục tu luyện. Chớp mắt đã đến sáng sớm hôm sau, tuy Ngô Bình một đêm không ngủ, nhưng tinh thần lại rất phấn chấn. Tu luyện qua một đêm, cậu lại tu luyện được một vài bí ấn, tăng số lượng bí ấn đột phá lên hai mươi lăm.Buổi chiều tập luyện bóng rổ một lúc, cậu lại về lớp học, vừa đến lớp, cậu đã cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của bạn học đang nhìn mình, sau đó lại cúi đầu xì xào bàn tán.Ngô Bình khẽ nhíu mày, mấy người này sao vậy? Quay về chỗ ngồi, Hàn Băng Nghiên đỏ mắt như vừa mới khóc, Từ Kiêu bên cạnh cũng không có tinh thần.Ngô Bình tò mò hỏi bọn họ: “Băng Nghiên, Từ Kiêu, hai người sao vậy?”Từ Kiêu thở dài, nói: “Tiểu Bình, chuyện về vấn đề kia của cậu, bây giờ bị người ta nói khắp nơi, bây giờ cả trường đều biết rồi, mọi người đều đang cười nhạo cậu”.
Sau đó ông ấy đi đến, nói với cảnh sát Phùng: “Bắt hai người này lại, thẩm vấn xuyên đêm”.
Ngô Bình nhướng mìu: “Bắt chúng tôi, tại sao?”
Quản gia Củng lạnh lùng nói: “Chuyện liên quan đến nguyên nhân cái chết của cậu hai nhà chúng tôi, các người không thoát khỏi liên quan”.
Ngô Bình không nói gì thêm, lấy điện thoại ra. Chưa đến năm phút đồng hồ, cảnh sát Phùng kia đã nhận được điện thoại, mà người gọi điện cho anh ta chính là người lãnh đạo trực tiếp.
Cúp điện thoại, vẻ mặt anh ta phức tạp nhìn Ngô Bình, sau đó bất đắc dĩ nói với quản gia Củng: “Quản gia Củng, tôi không thể làm theo ý của ông được”.
Quản gia Củng nhíu mày: “Sao vậy?”
Cảnh sát Phùng cười khổ nói: “Nhà họ Nghiêm đã gọi cho lãnh đạo của tôi, nói không cần làm khó bọn họi”
“Nhà họ Nghiêm?”. Quản gia Củng nhíu mày, Nghiêm Lãnh Thạch là cao thủ đứng đầu ở Trung Châu, tuy thế lực không bằng nhà họ Vương bọn họ, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Ông ta im lặng một lúc rồi nói: “Vậy tạm thời cứ để bọn họ rời đi đi”.
Cảnh sát Phùng thở phào một hơi, vội nói với Ngô Đại Hưng: “Hai người có thể đi rồi”.
Ngô Bình: “Đi? Đụng hư cửa xe không cần bồi thường sao? Ông ta chẳng phải là quản gia gì đó sao, để ông ta bồi thường”.
Quản gia Củng nhìn Ngô Bình chăm chằm, nói với một người ở phía sau: “Viết một tấm chỉ phiếu một triệu cho cậu ta”.
Một lúc sau, Ngô Binh nhận lấy chỉ phiếu, bảo. Ngô Đại Hưng lái xe rời đi.
Ngô Bình vừa đi, quản gia Củng lại nói: “Cậu xem bằng lái xe và căn cước của người kia, lát nữa đưa tin cho tôi, nhà họ Vương tự mình điều tra!”
“Không vấn đề gì!”, cảnh sát Phùng vội nói.
Trên đường về nhà, Ngô Đại Hưng vẫn có chút hối hận, nói: “Tiểu Bình, nhà họ Vương này ở Trung Châu có căn cơ thâm sâu, lúc bố còn nhỏ đã biết danh tiếng nhà họ Vương rồi. Con biết đó, chuyện đầu tiên mà mấy quan chức Trung Châu nhận chức là gì không?”
Ngô Bình: “Là gì?”
Ngô Đại Hưng: “Đến thăm nhà họ Vương. Vì nếu không được nhà họ Vương ủng hộ thì bọn họ cũng không cách nào tiếp tục tồn tại ở Trung Châu”.
Ngô Bình: “Nói như vậy, thế lực nhà họ Vương rất lớn”.
Ngô Đại Hưng: “Đúng. Nghe nói năm đó có vị lãnh đạo tỉnh dựa vào thế lực sau lưng để đi lên,ÿ chỗ dựa cứng bắt một đệ tử nhà họ Vương. Kết quả, ngày hôm sau vị lãnh đạo kia xảy ra tai nạn xe rồi chết, một nhà ba người, không còn một mạng! Bên trên cử người điều tra, lại không tra được gì. Cuối cùng chỉ có thể để vậy, mà vị lãnh đạo kia vừa chết, đệ tử nhà họ Vương đã được thả ra”.
Ngô Bình kinh ngạc trong lòng nói: “Chẳng trách tên cậu Vương kia lái xe ngông cuồng như vậy, nhưng anh ta cũng không ngờ như thế sẽ khiến mình mất cái mạng nhỏ của mình”.
Ngô Đại Hưng lái xe taxi cả nửa đời, từng thấy qua nhiều dạng người, ông ấy nói: “Tiểu Bình, chúng †a phải cẩn thận, bố cảm thấy nhà họ Vương có lẽ sẽ không bỏ qua chúng ta dễ dàng như vậy”.
Ngô Bình: “Bố yên tâm đi, có con đây”.
Về đến nhà, Ngô Bình không có gì, tiếp tục tu luyện. Chớp mắt đã đến sáng sớm hôm sau, tuy Ngô Bình một đêm không ngủ, nhưng tinh thần lại rất phấn chấn. Tu luyện qua một đêm, cậu lại tu luyện được một vài bí ấn, tăng số lượng bí ấn đột phá lên hai mươi lăm.
Buổi chiều tập luyện bóng rổ một lúc, cậu lại về lớp học, vừa đến lớp, cậu đã cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của bạn học đang nhìn mình, sau đó lại cúi đầu xì xào bàn tán.
Ngô Bình khẽ nhíu mày, mấy người này sao vậy?
Quay về chỗ ngồi, Hàn Băng Nghiên đỏ mắt như vừa mới khóc, Từ Kiêu bên cạnh cũng không có tinh thần.
Ngô Bình tò mò hỏi bọn họ: “Băng Nghiên, Từ Kiêu, hai người sao vậy?”
Từ Kiêu thở dài, nói: “Tiểu Bình, chuyện về vấn đề kia của cậu, bây giờ bị người ta nói khắp nơi, bây giờ cả trường đều biết rồi, mọi người đều đang cười nhạo cậu”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau đó ông ấy đi đến, nói với cảnh sát Phùng: “Bắt hai người này lại, thẩm vấn xuyên đêm”.Ngô Bình nhướng mìu: “Bắt chúng tôi, tại sao?”Quản gia Củng lạnh lùng nói: “Chuyện liên quan đến nguyên nhân cái chết của cậu hai nhà chúng tôi, các người không thoát khỏi liên quan”.Ngô Bình không nói gì thêm, lấy điện thoại ra. Chưa đến năm phút đồng hồ, cảnh sát Phùng kia đã nhận được điện thoại, mà người gọi điện cho anh ta chính là người lãnh đạo trực tiếp. Cúp điện thoại, vẻ mặt anh ta phức tạp nhìn Ngô Bình, sau đó bất đắc dĩ nói với quản gia Củng: “Quản gia Củng, tôi không thể làm theo ý của ông được”.Quản gia Củng nhíu mày: “Sao vậy?”Cảnh sát Phùng cười khổ nói: “Nhà họ Nghiêm đã gọi cho lãnh đạo của tôi, nói không cần làm khó bọn họi”“Nhà họ Nghiêm?”. Quản gia Củng nhíu mày, Nghiêm Lãnh Thạch là cao thủ đứng đầu ở Trung Châu, tuy thế lực không bằng nhà họ Vương bọn họ, nhưng cũng không kém bao nhiêu.Ông ta im lặng một lúc rồi nói: “Vậy tạm thời cứ để bọn họ rời đi đi”.Cảnh sát Phùng thở phào một hơi, vội nói với Ngô Đại Hưng: “Hai người có thể đi rồi”.Ngô Bình: “Đi? Đụng hư cửa xe không cần bồi thường sao? Ông ta chẳng phải là quản gia gì đó sao, để ông ta bồi thường”.Quản gia Củng nhìn Ngô Bình chăm chằm, nói với một người ở phía sau: “Viết một tấm chỉ phiếu một triệu cho cậu ta”. Một lúc sau, Ngô Binh nhận lấy chỉ phiếu, bảo. Ngô Đại Hưng lái xe rời đi.Ngô Bình vừa đi, quản gia Củng lại nói: “Cậu xem bằng lái xe và căn cước của người kia, lát nữa đưa tin cho tôi, nhà họ Vương tự mình điều tra!”“Không vấn đề gì!”, cảnh sát Phùng vội nói.Trên đường về nhà, Ngô Đại Hưng vẫn có chút hối hận, nói: “Tiểu Bình, nhà họ Vương này ở Trung Châu có căn cơ thâm sâu, lúc bố còn nhỏ đã biết danh tiếng nhà họ Vương rồi. Con biết đó, chuyện đầu tiên mà mấy quan chức Trung Châu nhận chức là gì không?”Ngô Bình: “Là gì?”Ngô Đại Hưng: “Đến thăm nhà họ Vương. Vì nếu không được nhà họ Vương ủng hộ thì bọn họ cũng không cách nào tiếp tục tồn tại ở Trung Châu”.Ngô Bình: “Nói như vậy, thế lực nhà họ Vương rất lớn”.Ngô Đại Hưng: “Đúng. Nghe nói năm đó có vị lãnh đạo tỉnh dựa vào thế lực sau lưng để đi lên,ÿ chỗ dựa cứng bắt một đệ tử nhà họ Vương. Kết quả, ngày hôm sau vị lãnh đạo kia xảy ra tai nạn xe rồi chết, một nhà ba người, không còn một mạng! Bên trên cử người điều tra, lại không tra được gì. Cuối cùng chỉ có thể để vậy, mà vị lãnh đạo kia vừa chết, đệ tử nhà họ Vương đã được thả ra”.Ngô Bình kinh ngạc trong lòng nói: “Chẳng trách tên cậu Vương kia lái xe ngông cuồng như vậy, nhưng anh ta cũng không ngờ như thế sẽ khiến mình mất cái mạng nhỏ của mình”.Ngô Đại Hưng lái xe taxi cả nửa đời, từng thấy qua nhiều dạng người, ông ấy nói: “Tiểu Bình, chúng †a phải cẩn thận, bố cảm thấy nhà họ Vương có lẽ sẽ không bỏ qua chúng ta dễ dàng như vậy”.Ngô Bình: “Bố yên tâm đi, có con đây”.Về đến nhà, Ngô Bình không có gì, tiếp tục tu luyện. Chớp mắt đã đến sáng sớm hôm sau, tuy Ngô Bình một đêm không ngủ, nhưng tinh thần lại rất phấn chấn. Tu luyện qua một đêm, cậu lại tu luyện được một vài bí ấn, tăng số lượng bí ấn đột phá lên hai mươi lăm.Buổi chiều tập luyện bóng rổ một lúc, cậu lại về lớp học, vừa đến lớp, cậu đã cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của bạn học đang nhìn mình, sau đó lại cúi đầu xì xào bàn tán.Ngô Bình khẽ nhíu mày, mấy người này sao vậy? Quay về chỗ ngồi, Hàn Băng Nghiên đỏ mắt như vừa mới khóc, Từ Kiêu bên cạnh cũng không có tinh thần.Ngô Bình tò mò hỏi bọn họ: “Băng Nghiên, Từ Kiêu, hai người sao vậy?”Từ Kiêu thở dài, nói: “Tiểu Bình, chuyện về vấn đề kia của cậu, bây giờ bị người ta nói khắp nơi, bây giờ cả trường đều biết rồi, mọi người đều đang cười nhạo cậu”.