Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5756: Cậu chủ, không vứt thứ đó đi sao?

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Quản gia vội cúi đầu, quay đầu hướng về người đang đến.“Cậu chủ”.Một người đàn ông tầm ba mươi bước nhanh ra, anh ta không quan tâm đến quản gia mà đi đến trước mặt Ngô Bình, chắp tay chào: “Tôi là Trương Khôi Tinh. Lúc nãy cậu nói là ngửi thấy tử khí sao?”Ngô Bình: “Không sai, ông Trương là bệnh nhân, đương nhiên tử khí là của ông ta rồi, vì vậy tôi mới nói ông ta không sống qua được hôm nay”. Cậu chủ Trương Khôi Tinh đó im lặng một lúc rồi nói: “Mời hai vị vào phòng khách nói chuyện”.Trương Khôi Tinh mời hai người họ vào phòng khách xong thì cho người dâng trà, anh ta thở dài, nói: “Cậu nói đúng, lúc nấy vị ngự y đó đã cố gắng hơn một tiếng đồng hồ, nhưng tình hình của bố tôi càng xấu hơn. Ngự y nói e rằng bố tôi không cầm cự qua được đêm nay”.Quản gia đứng bên cạnh tái mặt, ông ta không hề biết chuyện này, không ngờ tình hình của ông chủ lại nghiêm trọng đến vậy.Trương Khôi Tinh đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình: “Cậu không nhìn thấy bệnh nhân mà lại phán đoán chuẩn như vậy, thiết nghĩ y thuật của cậu rất giỏi. Không biết bố tôi có còn cứu được nữa không?”Ngô Bình: “Phải xem thì mới biết được”. “Vậy thì phiền cậu rồi, mời”.Ngô Bình được đưa vào phòng bệnh, trên giường bệnh có một người đàn ông tâm hơn năm mươi tuổi, ốm tong teo, hai mắt hõm vào trong, khí tức yếu ớt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt hơi. Ngô Bình liếc sơ là biết tinh khí của bệnh nhân đã cạn. Cậu bắt mạch, rồi lại quan sát mặt của bệnh nhân, sau đó suy nghĩ một lát rồi hỏi Trương Khôi Tinh: “Ông Trương bắt đầu bị bệnh từ lúc nào?”Trương Khôi Tinh thở dài: “Một năm trước đã phát hiện ra tế bào ung thư, vốn dĩ không coi trọng lắm, vì đối với người bình thường mà nói, ung thư là bệnh nan y nhưng gia đình như chúng tôi có thể tìm được y bác sĩ giỏi nhất, thường thì đều có thể trị khỏi được. Nhưng điều khiến người ta không ngờ được là bệnh của bố tôi càng chữa càng nặng, người cũng càng lúc càng yếu”.Ngô Bình bình thản nói: “Đây không phải là ung thư mà là trúng tà”.Trương Khôi Tinh giật mình: “Trúng tà sao?”Ngô Bình: “Là tà túy, loại tà túy này có thể hút cạn nguyên khí tinh huyết của con người, hơn nữa, càng dùng đồ bổ thì nó hấp thụ càng mạnh”.Trương Khôi Tinh liền gật đầu: “Đúng, đúng vậy, trước đây bố tôi từng dùng nhân sâm, linh chỉ, nhưng mỗi lần uống thì cơ thể đều trở nên yếu hơn”.Ngô Bình: “Vậy thì đúng rồi, muốn trị loại tà túy này không khó”. Trương Khôi Tinh vểnh tai hỏi: “Có thể trị được đúng không?”Ngô Bình: “Anh cho người tìm một con gà trống đen sống trên mười năm, một con chó đực đen sống trên hai mươi năm, lấy nửa ký máu chó, ba lạng máu gà. Sau đó tìm thêm bốn lạng bột chu sa, hai lạng bột hùng hoàng, nửa ký rượu ủ một trăm năm. Ngoài ra, tìm thêm một cây bút bùa và một tờ giấy bùa”.Trương Khôi Tinh liền nói với quản gia: “Mau đi chuẩn bị đi”.Thế lực của nhà họ Trương rất lớn, chưa tới nửa tiếng đồng hồ họ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ Ngô Bình cần và đưa đến cho cậu.Ngô Bình trộn lẫn máu, chu sa và hùng hoàng lại với nhau, dùng bút bùa viết ba lá bùa. Sau đó dán một tấm lên ngực Trương Tỉnh và một tấm lên lòng bàn chân.Ba lá bùa bỗng bắt đầu phát sáng, cậu rút ra một cây kim, châm lên ngực Trương Tỉnh, một tia khí màu đen như mực bay ra, quấn thành một thứ rất kỳ lạ trong không trung. Mười phút sau, không còn khí đen bay ra khỏi ngực nữa, Ngô Bình mới dùng một chiếc bình đựng hết khí đen trong không trung lại và phong ấn chúng lại. Sau đó cậu nhấn nhẹ vài cái lên người Trương Tỉnh, ông ta bắt đầu mở mắt, câu đầu tiên ông ta nói là: “Đói quá”.Ngô Bình liền dặn: “Nấu một chén cháo, cho ông ta húp chút cháo loãng. Ba tiếng sau mới cho ông ta dùng đồ bổ”.“Vâng”. Quản gia liền làm theo.Tinh thần của Trương Tỉnh khá tốt, ông ta nhìn Ngô Bình, hỏi: “Cậu trai, cậu đã cứu tôi sao?”Ngô Bình cười, nói: “Ông Trương, ông đại nạn không chết, ắt có hậu phúc”.Trương Tỉnh thở dài: “Mặc dù tôi yếu nhưng tôi biết hết những chuyện xảy ra lúc nãy, cả những chuyện mọi người nói với nhau. Tiểu thần y, cậu cứu tôi một mạng, nhất định Trương Tỉnh tôi sẽ báo đáp hậu hĩnh”.Ngô Bình nói: “Ông Trương nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ kê thêm đơn cho ông để giúp ông điều dưỡng”. Trương Khôi Tinh: “Thần y Ngô, tôi đã cho người sắp xếp phòng, mời hai vị về phòng nghỉ ngơi, lát nữa chúng tôi sẽ đãi tiệc mời hai vị”.

Quản gia vội cúi đầu, quay đầu hướng về người đang đến.

“Cậu chủ”.

Một người đàn ông tầm ba mươi bước nhanh ra, anh ta không quan tâm đến quản gia mà đi đến trước mặt Ngô Bình, chắp tay chào: “Tôi là Trương Khôi Tinh. Lúc nãy cậu nói là ngửi thấy tử khí sao?”

Ngô Bình: “Không sai, ông Trương là bệnh nhân, đương nhiên tử khí là của ông ta rồi, vì vậy tôi mới nói ông ta không sống qua được hôm nay”. 

Cậu chủ Trương Khôi Tinh đó im lặng một lúc rồi nói: “Mời hai vị vào phòng khách nói chuyện”.

Trương Khôi Tinh mời hai người họ vào phòng khách xong thì cho người dâng trà, anh ta thở dài, nói: “Cậu nói đúng, lúc nấy vị ngự y đó đã cố gắng hơn một tiếng đồng hồ, nhưng tình hình của bố tôi càng xấu hơn. Ngự y nói e rằng bố tôi không cầm cự qua được đêm nay”.

Quản gia đứng bên cạnh tái mặt, ông ta không hề biết chuyện này, không ngờ tình hình của ông chủ lại nghiêm trọng đến vậy.

Trương Khôi Tinh đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình: “Cậu không nhìn thấy bệnh nhân mà lại phán đoán chuẩn như vậy, thiết nghĩ y thuật của cậu rất giỏi. Không biết bố tôi có còn cứu được nữa không?”

Ngô Bình: “Phải xem thì mới biết được”. “Vậy thì phiền cậu rồi, mời”.

Ngô Bình được đưa vào phòng bệnh, trên giường bệnh có một người đàn ông tâm hơn năm mươi tuổi, ốm tong teo, hai mắt hõm vào trong, khí tức yếu ớt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt hơi. 

Ngô Bình liếc sơ là biết tinh khí của bệnh nhân đã cạn. Cậu bắt mạch, rồi lại quan sát mặt của bệnh nhân, sau đó suy nghĩ một lát rồi hỏi Trương Khôi Tinh: “Ông Trương bắt đầu bị bệnh từ lúc nào?”

Trương Khôi Tinh thở dài: “Một năm trước đã phát hiện ra tế bào ung thư, vốn dĩ không coi trọng lắm, vì đối với người bình thường mà nói, ung thư là bệnh nan y nhưng gia đình như chúng tôi có thể tìm được y bác sĩ giỏi nhất, thường thì đều có thể trị khỏi được. Nhưng điều khiến người ta không ngờ được là bệnh của bố tôi càng chữa càng nặng, người cũng càng lúc càng yếu”.

Ngô Bình bình thản nói: “Đây không phải là ung thư mà là trúng tà”.

Trương Khôi Tinh giật mình: “Trúng tà sao?”

Ngô Bình: “Là tà túy, loại tà túy này có thể hút cạn nguyên khí tinh huyết của con người, hơn nữa, càng dùng đồ bổ thì nó hấp thụ càng mạnh”.

Trương Khôi Tinh liền gật đầu: “Đúng, đúng vậy, trước đây bố tôi từng dùng nhân sâm, linh chỉ, nhưng mỗi lần uống thì cơ thể đều trở nên yếu hơn”.

Ngô Bình: “Vậy thì đúng rồi, muốn trị loại tà túy này không khó”. 

Trương Khôi Tinh vểnh tai hỏi: “Có thể trị được đúng không?”

Ngô Bình: “Anh cho người tìm một con gà trống đen sống trên mười năm, một con chó đực đen sống trên hai mươi năm, lấy nửa ký máu chó, ba lạng máu gà. Sau đó tìm thêm bốn lạng bột chu sa, hai lạng bột hùng hoàng, nửa ký rượu ủ một trăm năm. Ngoài ra, tìm thêm một cây bút bùa và một tờ giấy bùa”.

Trương Khôi Tinh liền nói với quản gia: “Mau đi chuẩn bị đi”.

Thế lực của nhà họ Trương rất lớn, chưa tới nửa tiếng đồng hồ họ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ Ngô Bình cần và đưa đến cho cậu.

Ngô Bình trộn lẫn máu, chu sa và hùng hoàng lại với nhau, dùng bút bùa viết ba lá bùa. Sau đó dán một tấm lên ngực Trương Tỉnh và một tấm lên lòng bàn chân.

Ba lá bùa bỗng bắt đầu phát sáng, cậu rút ra một cây kim, châm lên ngực Trương Tỉnh, một tia khí màu đen như mực bay ra, quấn thành một thứ rất kỳ lạ trong không trung. 

Mười phút sau, không còn khí đen bay ra khỏi ngực nữa, Ngô Bình mới dùng một chiếc bình đựng hết khí đen trong không trung lại và phong ấn chúng lại. Sau đó cậu nhấn nhẹ vài cái lên người Trương Tỉnh, ông ta bắt đầu mở mắt, câu đầu tiên ông ta nói là: “Đói quá”.

Ngô Bình liền dặn: “Nấu một chén cháo, cho ông ta húp chút cháo loãng. Ba tiếng sau mới cho ông ta dùng đồ bổ”.

“Vâng”. Quản gia liền làm theo.

Tinh thần của Trương Tỉnh khá tốt, ông ta nhìn Ngô Bình, hỏi: “Cậu trai, cậu đã cứu tôi sao?”

Ngô Bình cười, nói: “Ông Trương, ông đại nạn không chết, ắt có hậu phúc”.

Trương Tỉnh thở dài: “Mặc dù tôi yếu nhưng tôi biết hết những chuyện xảy ra lúc nãy, cả những chuyện mọi người nói với nhau. Tiểu thần y, cậu cứu tôi một mạng, nhất định Trương Tỉnh tôi sẽ báo đáp hậu hĩnh”.

Ngô Bình nói: “Ông Trương nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ kê thêm đơn cho ông để giúp ông điều dưỡng”. 

Trương Khôi Tinh: “Thần y Ngô, tôi đã cho người sắp xếp phòng, mời hai vị về phòng nghỉ ngơi, lát nữa chúng tôi sẽ đãi tiệc mời hai vị”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Quản gia vội cúi đầu, quay đầu hướng về người đang đến.“Cậu chủ”.Một người đàn ông tầm ba mươi bước nhanh ra, anh ta không quan tâm đến quản gia mà đi đến trước mặt Ngô Bình, chắp tay chào: “Tôi là Trương Khôi Tinh. Lúc nãy cậu nói là ngửi thấy tử khí sao?”Ngô Bình: “Không sai, ông Trương là bệnh nhân, đương nhiên tử khí là của ông ta rồi, vì vậy tôi mới nói ông ta không sống qua được hôm nay”. Cậu chủ Trương Khôi Tinh đó im lặng một lúc rồi nói: “Mời hai vị vào phòng khách nói chuyện”.Trương Khôi Tinh mời hai người họ vào phòng khách xong thì cho người dâng trà, anh ta thở dài, nói: “Cậu nói đúng, lúc nấy vị ngự y đó đã cố gắng hơn một tiếng đồng hồ, nhưng tình hình của bố tôi càng xấu hơn. Ngự y nói e rằng bố tôi không cầm cự qua được đêm nay”.Quản gia đứng bên cạnh tái mặt, ông ta không hề biết chuyện này, không ngờ tình hình của ông chủ lại nghiêm trọng đến vậy.Trương Khôi Tinh đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình: “Cậu không nhìn thấy bệnh nhân mà lại phán đoán chuẩn như vậy, thiết nghĩ y thuật của cậu rất giỏi. Không biết bố tôi có còn cứu được nữa không?”Ngô Bình: “Phải xem thì mới biết được”. “Vậy thì phiền cậu rồi, mời”.Ngô Bình được đưa vào phòng bệnh, trên giường bệnh có một người đàn ông tâm hơn năm mươi tuổi, ốm tong teo, hai mắt hõm vào trong, khí tức yếu ớt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt hơi. Ngô Bình liếc sơ là biết tinh khí của bệnh nhân đã cạn. Cậu bắt mạch, rồi lại quan sát mặt của bệnh nhân, sau đó suy nghĩ một lát rồi hỏi Trương Khôi Tinh: “Ông Trương bắt đầu bị bệnh từ lúc nào?”Trương Khôi Tinh thở dài: “Một năm trước đã phát hiện ra tế bào ung thư, vốn dĩ không coi trọng lắm, vì đối với người bình thường mà nói, ung thư là bệnh nan y nhưng gia đình như chúng tôi có thể tìm được y bác sĩ giỏi nhất, thường thì đều có thể trị khỏi được. Nhưng điều khiến người ta không ngờ được là bệnh của bố tôi càng chữa càng nặng, người cũng càng lúc càng yếu”.Ngô Bình bình thản nói: “Đây không phải là ung thư mà là trúng tà”.Trương Khôi Tinh giật mình: “Trúng tà sao?”Ngô Bình: “Là tà túy, loại tà túy này có thể hút cạn nguyên khí tinh huyết của con người, hơn nữa, càng dùng đồ bổ thì nó hấp thụ càng mạnh”.Trương Khôi Tinh liền gật đầu: “Đúng, đúng vậy, trước đây bố tôi từng dùng nhân sâm, linh chỉ, nhưng mỗi lần uống thì cơ thể đều trở nên yếu hơn”.Ngô Bình: “Vậy thì đúng rồi, muốn trị loại tà túy này không khó”. Trương Khôi Tinh vểnh tai hỏi: “Có thể trị được đúng không?”Ngô Bình: “Anh cho người tìm một con gà trống đen sống trên mười năm, một con chó đực đen sống trên hai mươi năm, lấy nửa ký máu chó, ba lạng máu gà. Sau đó tìm thêm bốn lạng bột chu sa, hai lạng bột hùng hoàng, nửa ký rượu ủ một trăm năm. Ngoài ra, tìm thêm một cây bút bùa và một tờ giấy bùa”.Trương Khôi Tinh liền nói với quản gia: “Mau đi chuẩn bị đi”.Thế lực của nhà họ Trương rất lớn, chưa tới nửa tiếng đồng hồ họ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ Ngô Bình cần và đưa đến cho cậu.Ngô Bình trộn lẫn máu, chu sa và hùng hoàng lại với nhau, dùng bút bùa viết ba lá bùa. Sau đó dán một tấm lên ngực Trương Tỉnh và một tấm lên lòng bàn chân.Ba lá bùa bỗng bắt đầu phát sáng, cậu rút ra một cây kim, châm lên ngực Trương Tỉnh, một tia khí màu đen như mực bay ra, quấn thành một thứ rất kỳ lạ trong không trung. Mười phút sau, không còn khí đen bay ra khỏi ngực nữa, Ngô Bình mới dùng một chiếc bình đựng hết khí đen trong không trung lại và phong ấn chúng lại. Sau đó cậu nhấn nhẹ vài cái lên người Trương Tỉnh, ông ta bắt đầu mở mắt, câu đầu tiên ông ta nói là: “Đói quá”.Ngô Bình liền dặn: “Nấu một chén cháo, cho ông ta húp chút cháo loãng. Ba tiếng sau mới cho ông ta dùng đồ bổ”.“Vâng”. Quản gia liền làm theo.Tinh thần của Trương Tỉnh khá tốt, ông ta nhìn Ngô Bình, hỏi: “Cậu trai, cậu đã cứu tôi sao?”Ngô Bình cười, nói: “Ông Trương, ông đại nạn không chết, ắt có hậu phúc”.Trương Tỉnh thở dài: “Mặc dù tôi yếu nhưng tôi biết hết những chuyện xảy ra lúc nãy, cả những chuyện mọi người nói với nhau. Tiểu thần y, cậu cứu tôi một mạng, nhất định Trương Tỉnh tôi sẽ báo đáp hậu hĩnh”.Ngô Bình nói: “Ông Trương nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ kê thêm đơn cho ông để giúp ông điều dưỡng”. Trương Khôi Tinh: “Thần y Ngô, tôi đã cho người sắp xếp phòng, mời hai vị về phòng nghỉ ngơi, lát nữa chúng tôi sẽ đãi tiệc mời hai vị”.

Chương 5756: Cậu chủ, không vứt thứ đó đi sao?