Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5757: Tôi có thể thử

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghiêm Lãnh Thạch sửng sốt: “Luyện chế đan dược?Sau khi Ngô Bình đột phá Luyện Khí tầng mười hai, một số kiến thức về luyện đan lũ lượt xuất hiện trong đầu cậu. Bây giờ nhìn thấy mấy tai họa này, những thông tin liên quan sẽ hiện ra đầy đủ hơn, cậu nghĩ mình có thể thử luyện chế một số loại đan dược.Ngô Bình gật đầu: “Tôi có thể thử”.Nghiêm Lãnh Thạch mừng rỡ nói: “Nếu chủ nhân có thể luyện chế được đan dược thì chắc chăn sẽ trở thành người được mọi người kính trọng nhất”.Ngô Bình: “Tôi còn chưa chính thức bắt tay vào. luyện đan, bây giờ nói mấy thứ này vẫn hơi sớm”.Vào buổi tối, Trương Khôi Tinh tổ chức một bữa tiệc cho hai người họ. Sau khi uống vài ly, Ngô Bình nói: “Cậu Trương chắc cũng biết về Vương Hạo Dã nhỉ?”Trương Khôi Tinh đổi sắc nói: “Tại sao thần y Ngô lại nhắc đến người này?”Ngô Bình: “Dạo này tôi có chút mâu thuẫn với nhà họ Vương”. Trương Khôi Tinh: “Hai năm nay, người này tìm được một chỗ dựa, cực kỳ kiêu ngạo. Nếu không phải bố tôi bị bệnh thì đã chỉnh đốn ông ta từ lâu rồi”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Căn cơ của nhà họ Vương ở Trung Châu, nếu nhà họ Trương muốn động vào nhà họ Vương thì bọn tôi cũng muốn giúp một tay”.Trương Khôi Tinh: “Vương Hạo Dã không đáng để lo, nhưng hai năm trước ông ta dựa dẫm vào một nhân vật tầm cỡ ở trong triều - Đế sư Du Giản, bố tôi muốn động vào ông ta thì phải xem ý của Đế sư”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Nói thế, nếu Đế sư muốn bảo vệ Vương Hạo Dã thì nhà họ Trương không thể động vào ông ta?”Trương Khôi Tỉnh: “Có thể hiểu như thế, dù sao Vương Hạo Dã và nhà họ Trương không có thù hận gì lớn, để loại bỏ ông ta mà đắc tội với Đế sư thì không đáng”.Ngô Bình hỏi: “Vương Hạo Dã này tiếp cận với Đế sư thế nào vậy?” Trương Khôi Tinh: “Nghe nói cô con gái mà Đế sư yêu thương nhất mắc một căn bệnh lạ. Vương Hạo Dã đã mời một cao thủ đến để giảm bớt các triệu chứng cho con gái Đế su”.Ngô Bình: “Nói thế tức là con gái Đế sư vẫn chưa hồi phục”.Trương Khôi Tinh: “Đúng thế, chỉ là giảm bớt đau đớn thôi”.Nói đến đây mắt anh ta sáng lên hỏi: “Thần y Ngô, y thuật của cậu cao như thế, sao không đi thử?”

Nghiêm Lãnh Thạch sửng sốt: “Luyện chế đan dược?

Sau khi Ngô Bình đột phá Luyện Khí tầng mười hai, một số kiến thức về luyện đan lũ lượt xuất hiện trong đầu cậu. Bây giờ nhìn thấy mấy tai họa này, những thông tin liên quan sẽ hiện ra đầy đủ hơn, cậu nghĩ mình có thể thử luyện chế một số loại đan dược.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi có thể thử”.

Nghiêm Lãnh Thạch mừng rỡ nói: “Nếu chủ nhân có thể luyện chế được đan dược thì chắc chăn sẽ trở thành người được mọi người kính trọng nhất”.

Ngô Bình: “Tôi còn chưa chính thức bắt tay vào. luyện đan, bây giờ nói mấy thứ này vẫn hơi sớm”.

Vào buổi tối, Trương Khôi Tinh tổ chức một bữa tiệc cho hai người họ. Sau khi uống vài ly, Ngô Bình nói: “Cậu Trương chắc cũng biết về Vương Hạo Dã nhỉ?”

Trương Khôi Tinh đổi sắc nói: “Tại sao thần y Ngô lại nhắc đến người này?”

Ngô Bình: “Dạo này tôi có chút mâu thuẫn với nhà họ Vương”. 

Trương Khôi Tinh: “Hai năm nay, người này tìm được một chỗ dựa, cực kỳ kiêu ngạo. Nếu không phải bố tôi bị bệnh thì đã chỉnh đốn ông ta từ lâu rồi”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Căn cơ của nhà họ Vương ở Trung Châu, nếu nhà họ Trương muốn động vào nhà họ Vương thì bọn tôi cũng muốn giúp một tay”.

Trương Khôi Tinh: “Vương Hạo Dã không đáng để lo, nhưng hai năm trước ông ta dựa dẫm vào một nhân vật tầm cỡ ở trong triều - Đế sư Du Giản, bố tôi muốn động vào ông ta thì phải xem ý của Đế sư”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Nói thế, nếu Đế sư muốn bảo vệ Vương Hạo Dã thì nhà họ Trương không thể động vào ông ta?”

Trương Khôi Tỉnh: “Có thể hiểu như thế, dù sao Vương Hạo Dã và nhà họ Trương không có thù hận gì lớn, để loại bỏ ông ta mà đắc tội với Đế sư thì không đáng”.

Ngô Bình hỏi: “Vương Hạo Dã này tiếp cận với Đế sư thế nào vậy?” 

Trương Khôi Tinh: “Nghe nói cô con gái mà Đế sư yêu thương nhất mắc một căn bệnh lạ. Vương Hạo Dã đã mời một cao thủ đến để giảm bớt các triệu chứng cho con gái Đế su”.

Ngô Bình: “Nói thế tức là con gái Đế sư vẫn chưa hồi phục”.

Trương Khôi Tinh: “Đúng thế, chỉ là giảm bớt đau đớn thôi”.

Nói đến đây mắt anh ta sáng lên hỏi: “Thần y Ngô, y thuật của cậu cao như thế, sao không đi thử?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghiêm Lãnh Thạch sửng sốt: “Luyện chế đan dược?Sau khi Ngô Bình đột phá Luyện Khí tầng mười hai, một số kiến thức về luyện đan lũ lượt xuất hiện trong đầu cậu. Bây giờ nhìn thấy mấy tai họa này, những thông tin liên quan sẽ hiện ra đầy đủ hơn, cậu nghĩ mình có thể thử luyện chế một số loại đan dược.Ngô Bình gật đầu: “Tôi có thể thử”.Nghiêm Lãnh Thạch mừng rỡ nói: “Nếu chủ nhân có thể luyện chế được đan dược thì chắc chăn sẽ trở thành người được mọi người kính trọng nhất”.Ngô Bình: “Tôi còn chưa chính thức bắt tay vào. luyện đan, bây giờ nói mấy thứ này vẫn hơi sớm”.Vào buổi tối, Trương Khôi Tinh tổ chức một bữa tiệc cho hai người họ. Sau khi uống vài ly, Ngô Bình nói: “Cậu Trương chắc cũng biết về Vương Hạo Dã nhỉ?”Trương Khôi Tinh đổi sắc nói: “Tại sao thần y Ngô lại nhắc đến người này?”Ngô Bình: “Dạo này tôi có chút mâu thuẫn với nhà họ Vương”. Trương Khôi Tinh: “Hai năm nay, người này tìm được một chỗ dựa, cực kỳ kiêu ngạo. Nếu không phải bố tôi bị bệnh thì đã chỉnh đốn ông ta từ lâu rồi”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Căn cơ của nhà họ Vương ở Trung Châu, nếu nhà họ Trương muốn động vào nhà họ Vương thì bọn tôi cũng muốn giúp một tay”.Trương Khôi Tinh: “Vương Hạo Dã không đáng để lo, nhưng hai năm trước ông ta dựa dẫm vào một nhân vật tầm cỡ ở trong triều - Đế sư Du Giản, bố tôi muốn động vào ông ta thì phải xem ý của Đế sư”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Nói thế, nếu Đế sư muốn bảo vệ Vương Hạo Dã thì nhà họ Trương không thể động vào ông ta?”Trương Khôi Tỉnh: “Có thể hiểu như thế, dù sao Vương Hạo Dã và nhà họ Trương không có thù hận gì lớn, để loại bỏ ông ta mà đắc tội với Đế sư thì không đáng”.Ngô Bình hỏi: “Vương Hạo Dã này tiếp cận với Đế sư thế nào vậy?” Trương Khôi Tinh: “Nghe nói cô con gái mà Đế sư yêu thương nhất mắc một căn bệnh lạ. Vương Hạo Dã đã mời một cao thủ đến để giảm bớt các triệu chứng cho con gái Đế su”.Ngô Bình: “Nói thế tức là con gái Đế sư vẫn chưa hồi phục”.Trương Khôi Tinh: “Đúng thế, chỉ là giảm bớt đau đớn thôi”.Nói đến đây mắt anh ta sáng lên hỏi: “Thần y Ngô, y thuật của cậu cao như thế, sao không đi thử?”

Chương 5757: Tôi có thể thử