Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5772: “Cậu... Sao cậu làm được vậy!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhìn thấy cậu, Cổ Hồng Ngọc trong đám người vừa kinh ngạc vừa tức giận, hung hăng nói: “Nhóc con, cậu còn dám đến nhà họ Gổ làm loạn, to gan lắm!”Cổ Thanh Liên ngây người, cô ta lo lắng chạy tới, thấp giọng nói: “Em trai, mau qua đây, đừng đứng đây”.Cô ta muốn kéo Ngô Bình vào trong góc để tránh bị người trong tộc nhắm vào. Nhưng lúc này, một cô gái trông rất xinh đẹp đi ra, tuổi trạc với Cổ Thanh Liên, chỉ là vẻ ngoài kém hơn Cổ Thanh Liên một bậc.“Thanh Liên, đây là bạn trai em sao? Cái khác thì chị không nói chứ cũng rất xứng với em đấy”, cô gái kia khia.Cô gái này là chị họ của Cổ Thanh Liên, thật ra cô ta muốn trở thành người được gả cho cậu Tô, nên trong lòng vô cùng ghen ghét Cổ Thanh Liên.Cổ Thanh Liên nghe thấy giọng điệu châm chọc của cô. †a, lạnh nhạt nói: “Nếu chị muốn thì em có thể đưa cơ hội này cho chị”.Cổ Hồng Ngọc tức giận nói: “Thanh Liên, cháu đang nói gì đó! Cậu Tô chỉ đích danh, nói muốn cưới cháu, chúng ta sao có thể tùy tiện đổi người?”Cô gái kia càng căm hận trong lòng, nói: “Nếu để cậu Tô. biết được Cổ Thanh Liên không biết tự trọng, qua lại với người đàn ông khác, chỉ sợ sẽ nổi giận với nhà họ Cổ mà thôi!”Cổ Thanh Liên tức giận nói: “Cổ Minh Châu, chị đừng có nói bậy bạ!”Cổ Minh Châu cười lạnh: “Cổ Thanh Liên, cô đừng có giả vờ thanh thuần. Hai người các cô, sợ là đã tò te tú tí từ lâu rồi nhỉ? Ha ha, thân thể cô bẩn thỉu, cậu Tô chäc chän sẽ không cần loại con gái không sạch sẽ như cô!”Cổ Thanh Liên chợt động lòng, cô ta nghiến răng, dứt khoát nói: “Không sai, chúng tôi đã hẹn hò với nhaul”Người nhà họ Cổ nghe vậy đều kinh ngạc, một ông lão tức giận nói: “Cổ Thanh Liên, cô to gan lắm!”“Thanh Liên, con thật khiến cha thất vọng!”. Cha Cổ Thanh Liên, một người đàn ông trung niên không ngừng lắc. đầu.Cổ Hồng Ngọc tức giận hơn ai hết, vẻ mặt bà ta đầy sát ý, người đi về phía Ngô Bình. Ngô Bình không sợ không hoảng lấy huy hiệu Liên Sơn Tông ra, huy hiệu này giống như một chiếc nhẫn, có thể đeo lên ngón cái.Khi cậu lấy huy hiệu ra, vẻ mặt Cổ Hồng Ngọc cứng đờ, cũng dừng bước, nhìn chăm chằm huy hiệuCổ Thanh Liên cũng là người có hiểu biết, cô ta kinh ngạc hô lên: “Em trai, cậu đây là... Pháp khí chứa đồ sao?”Ngô Bình cười nói: “Chị à, tôi là đệ tử chân truyền của Liên Sơn Tông. Tôi đã nói là muốn giúp chị giải quyết rắc rối, bây giờ tôi đến rồi đây”.Cổ Thanh Liên vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Cậu... Sao cậu làm được vậy!”Vẻ mặt Cổ Hồng Ngọc kỳ diệu hết sức, bà ta do dự vài giây, tiến lên hành lễ với Ngô Bình: “Cổ Hồng Ngọc, bái kiến công tử!”Ngô Binh xoay tay, ngắm nghía huy hiệu bên trên, hỏi “Chắc hẳn mọi người cũng nghe nói đến Liên Sơn Tông rồi chứ?”Cổ Hồng Ngọc: “Liên Sơn Tông là tông lớn nhất phẩm, đương nhiên chúng tôi cũng biết”.Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Tôi đây đến nhà họ Cổ các người, các người có chào đón không?”Ông lão trước đó đấm ngực giậm chân lập tức cười nói tiến lên chào đón: “Chào đón chứ, nhà họ Cổ chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh công tử đại giá quang lâm!”Cổ Minh Châu kia đảo mắt, cười cười tiến lên: “Công tử, tôi là Cổ Minh Châu, bái kiến công tử!”Ngô Bình nhìn cô ta cười nói: “Mắt của cô không tệ, biết tôi với Thanh Liên xứng đôi”.Cổ Minh Châu khố sở trong lòng, nếu cô ta biết được thân phận Ngô Bình thì có đánh chết cô ta cũng sẽ không nói mấy lời như vậy rồi!Lúc này, một bóng người từ trên trời đáp xuống, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi xuất hiện. Ngô Bình từng thấy hình người này trên điện thoại, chính là cậu Tô kia.Vẻ mặt cậu Tô vốn dĩ kiêu ngạo, nhưng khi anh ta nhìn thấy huy hiệu trên tay Ngô Bình, sắc mặt lập tức thay đổi. Huy hiệu Liên Sơn Tông đương nhiên anh ta biết, mà người có được huy hiệu này, ít nhất cũng là đệ tử chân truyền Liên Sơn Tông!Cậu Tô cũng đã đến, người nhà họ Cổ có chút ngượng ngùng, chào đón cũng không được, không chào đón cũng. không được.Cũng may lúc này Ngô Bình cười nói: “Anh Tô, nghe nói anh vừa ý bạn gái tôi?”
Nhìn thấy cậu, Cổ Hồng Ngọc trong đám người vừa kinh ngạc vừa tức giận, hung hăng nói: “Nhóc con, cậu còn dám đến nhà họ Gổ làm loạn, to gan lắm!”
Cổ Thanh Liên ngây người, cô ta lo lắng chạy tới, thấp giọng nói: “Em trai, mau qua đây, đừng đứng đây”.
Cô ta muốn kéo Ngô Bình vào trong góc để tránh bị người trong tộc nhắm vào. Nhưng lúc này, một cô gái trông rất xinh đẹp đi ra, tuổi trạc với Cổ Thanh Liên, chỉ là vẻ ngoài kém hơn Cổ Thanh Liên một bậc.
“Thanh Liên, đây là bạn trai em sao? Cái khác thì chị không nói chứ cũng rất xứng với em đấy”, cô gái kia khia.
Cô gái này là chị họ của Cổ Thanh Liên, thật ra cô ta muốn trở thành người được gả cho cậu Tô, nên trong lòng vô cùng ghen ghét Cổ Thanh Liên.
Cổ Thanh Liên nghe thấy giọng điệu châm chọc của cô. †a, lạnh nhạt nói: “Nếu chị muốn thì em có thể đưa cơ hội này cho chị”.
Cổ Hồng Ngọc tức giận nói: “Thanh Liên, cháu đang nói gì đó! Cậu Tô chỉ đích danh, nói muốn cưới cháu, chúng ta sao có thể tùy tiện đổi người?”
Cô gái kia càng căm hận trong lòng, nói: “Nếu để cậu Tô. biết được Cổ Thanh Liên không biết tự trọng, qua lại với người đàn ông khác, chỉ sợ sẽ nổi giận với nhà họ Cổ mà thôi!”
Cổ Thanh Liên tức giận nói: “Cổ Minh Châu, chị đừng có nói bậy bạ!”
Cổ Minh Châu cười lạnh: “Cổ Thanh Liên, cô đừng có giả vờ thanh thuần. Hai người các cô, sợ là đã tò te tú tí từ lâu rồi nhỉ? Ha ha, thân thể cô bẩn thỉu, cậu Tô chäc chän sẽ không cần loại con gái không sạch sẽ như cô!”
Cổ Thanh Liên chợt động lòng, cô ta nghiến răng, dứt khoát nói: “Không sai, chúng tôi đã hẹn hò với nhaul”
Người nhà họ Cổ nghe vậy đều kinh ngạc, một ông lão tức giận nói: “Cổ Thanh Liên, cô to gan lắm!”
“Thanh Liên, con thật khiến cha thất vọng!”. Cha Cổ Thanh Liên, một người đàn ông trung niên không ngừng lắc. đầu.
Cổ Hồng Ngọc tức giận hơn ai hết, vẻ mặt bà ta đầy sát ý, người đi về phía Ngô Bình. Ngô Bình không sợ không hoảng lấy huy hiệu Liên Sơn Tông ra, huy hiệu này giống như một chiếc nhẫn, có thể đeo lên ngón cái.
Khi cậu lấy huy hiệu ra, vẻ mặt Cổ Hồng Ngọc cứng đờ, cũng dừng bước, nhìn chăm chằm huy hiệu
Cổ Thanh Liên cũng là người có hiểu biết, cô ta kinh ngạc hô lên: “Em trai, cậu đây là... Pháp khí chứa đồ sao?”
Ngô Bình cười nói: “Chị à, tôi là đệ tử chân truyền của Liên Sơn Tông. Tôi đã nói là muốn giúp chị giải quyết rắc rối, bây giờ tôi đến rồi đây”.
Cổ Thanh Liên vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Cậu... Sao cậu làm được vậy!”
Vẻ mặt Cổ Hồng Ngọc kỳ diệu hết sức, bà ta do dự vài giây, tiến lên hành lễ với Ngô Bình: “Cổ Hồng Ngọc, bái kiến công tử!”
Ngô Binh xoay tay, ngắm nghía huy hiệu bên trên, hỏi “Chắc hẳn mọi người cũng nghe nói đến Liên Sơn Tông rồi chứ?”
Cổ Hồng Ngọc: “Liên Sơn Tông là tông lớn nhất phẩm, đương nhiên chúng tôi cũng biết”.
Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Tôi đây đến nhà họ Cổ các người, các người có chào đón không?”
Ông lão trước đó đấm ngực giậm chân lập tức cười nói tiến lên chào đón: “Chào đón chứ, nhà họ Cổ chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh công tử đại giá quang lâm!”
Cổ Minh Châu kia đảo mắt, cười cười tiến lên: “Công tử, tôi là Cổ Minh Châu, bái kiến công tử!”
Ngô Bình nhìn cô ta cười nói: “Mắt của cô không tệ, biết tôi với Thanh Liên xứng đôi”.
Cổ Minh Châu khố sở trong lòng, nếu cô ta biết được thân phận Ngô Bình thì có đánh chết cô ta cũng sẽ không nói mấy lời như vậy rồi!
Lúc này, một bóng người từ trên trời đáp xuống, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi xuất hiện. Ngô Bình từng thấy hình người này trên điện thoại, chính là cậu Tô kia.
Vẻ mặt cậu Tô vốn dĩ kiêu ngạo, nhưng khi anh ta nhìn thấy huy hiệu trên tay Ngô Bình, sắc mặt lập tức thay đổi. Huy hiệu Liên Sơn Tông đương nhiên anh ta biết, mà người có được huy hiệu này, ít nhất cũng là đệ tử chân truyền Liên Sơn Tông!
Cậu Tô cũng đã đến, người nhà họ Cổ có chút ngượng ngùng, chào đón cũng không được, không chào đón cũng. không được.
Cũng may lúc này Ngô Bình cười nói: “Anh Tô, nghe nói anh vừa ý bạn gái tôi?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhìn thấy cậu, Cổ Hồng Ngọc trong đám người vừa kinh ngạc vừa tức giận, hung hăng nói: “Nhóc con, cậu còn dám đến nhà họ Gổ làm loạn, to gan lắm!”Cổ Thanh Liên ngây người, cô ta lo lắng chạy tới, thấp giọng nói: “Em trai, mau qua đây, đừng đứng đây”.Cô ta muốn kéo Ngô Bình vào trong góc để tránh bị người trong tộc nhắm vào. Nhưng lúc này, một cô gái trông rất xinh đẹp đi ra, tuổi trạc với Cổ Thanh Liên, chỉ là vẻ ngoài kém hơn Cổ Thanh Liên một bậc.“Thanh Liên, đây là bạn trai em sao? Cái khác thì chị không nói chứ cũng rất xứng với em đấy”, cô gái kia khia.Cô gái này là chị họ của Cổ Thanh Liên, thật ra cô ta muốn trở thành người được gả cho cậu Tô, nên trong lòng vô cùng ghen ghét Cổ Thanh Liên.Cổ Thanh Liên nghe thấy giọng điệu châm chọc của cô. †a, lạnh nhạt nói: “Nếu chị muốn thì em có thể đưa cơ hội này cho chị”.Cổ Hồng Ngọc tức giận nói: “Thanh Liên, cháu đang nói gì đó! Cậu Tô chỉ đích danh, nói muốn cưới cháu, chúng ta sao có thể tùy tiện đổi người?”Cô gái kia càng căm hận trong lòng, nói: “Nếu để cậu Tô. biết được Cổ Thanh Liên không biết tự trọng, qua lại với người đàn ông khác, chỉ sợ sẽ nổi giận với nhà họ Cổ mà thôi!”Cổ Thanh Liên tức giận nói: “Cổ Minh Châu, chị đừng có nói bậy bạ!”Cổ Minh Châu cười lạnh: “Cổ Thanh Liên, cô đừng có giả vờ thanh thuần. Hai người các cô, sợ là đã tò te tú tí từ lâu rồi nhỉ? Ha ha, thân thể cô bẩn thỉu, cậu Tô chäc chän sẽ không cần loại con gái không sạch sẽ như cô!”Cổ Thanh Liên chợt động lòng, cô ta nghiến răng, dứt khoát nói: “Không sai, chúng tôi đã hẹn hò với nhaul”Người nhà họ Cổ nghe vậy đều kinh ngạc, một ông lão tức giận nói: “Cổ Thanh Liên, cô to gan lắm!”“Thanh Liên, con thật khiến cha thất vọng!”. Cha Cổ Thanh Liên, một người đàn ông trung niên không ngừng lắc. đầu.Cổ Hồng Ngọc tức giận hơn ai hết, vẻ mặt bà ta đầy sát ý, người đi về phía Ngô Bình. Ngô Bình không sợ không hoảng lấy huy hiệu Liên Sơn Tông ra, huy hiệu này giống như một chiếc nhẫn, có thể đeo lên ngón cái.Khi cậu lấy huy hiệu ra, vẻ mặt Cổ Hồng Ngọc cứng đờ, cũng dừng bước, nhìn chăm chằm huy hiệuCổ Thanh Liên cũng là người có hiểu biết, cô ta kinh ngạc hô lên: “Em trai, cậu đây là... Pháp khí chứa đồ sao?”Ngô Bình cười nói: “Chị à, tôi là đệ tử chân truyền của Liên Sơn Tông. Tôi đã nói là muốn giúp chị giải quyết rắc rối, bây giờ tôi đến rồi đây”.Cổ Thanh Liên vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Cậu... Sao cậu làm được vậy!”Vẻ mặt Cổ Hồng Ngọc kỳ diệu hết sức, bà ta do dự vài giây, tiến lên hành lễ với Ngô Bình: “Cổ Hồng Ngọc, bái kiến công tử!”Ngô Binh xoay tay, ngắm nghía huy hiệu bên trên, hỏi “Chắc hẳn mọi người cũng nghe nói đến Liên Sơn Tông rồi chứ?”Cổ Hồng Ngọc: “Liên Sơn Tông là tông lớn nhất phẩm, đương nhiên chúng tôi cũng biết”.Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Tôi đây đến nhà họ Cổ các người, các người có chào đón không?”Ông lão trước đó đấm ngực giậm chân lập tức cười nói tiến lên chào đón: “Chào đón chứ, nhà họ Cổ chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh công tử đại giá quang lâm!”Cổ Minh Châu kia đảo mắt, cười cười tiến lên: “Công tử, tôi là Cổ Minh Châu, bái kiến công tử!”Ngô Bình nhìn cô ta cười nói: “Mắt của cô không tệ, biết tôi với Thanh Liên xứng đôi”.Cổ Minh Châu khố sở trong lòng, nếu cô ta biết được thân phận Ngô Bình thì có đánh chết cô ta cũng sẽ không nói mấy lời như vậy rồi!Lúc này, một bóng người từ trên trời đáp xuống, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi xuất hiện. Ngô Bình từng thấy hình người này trên điện thoại, chính là cậu Tô kia.Vẻ mặt cậu Tô vốn dĩ kiêu ngạo, nhưng khi anh ta nhìn thấy huy hiệu trên tay Ngô Bình, sắc mặt lập tức thay đổi. Huy hiệu Liên Sơn Tông đương nhiên anh ta biết, mà người có được huy hiệu này, ít nhất cũng là đệ tử chân truyền Liên Sơn Tông!Cậu Tô cũng đã đến, người nhà họ Cổ có chút ngượng ngùng, chào đón cũng không được, không chào đón cũng. không được.Cũng may lúc này Ngô Bình cười nói: “Anh Tô, nghe nói anh vừa ý bạn gái tôi?”