Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5773: Viện trưởng Từ hống hách
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu Tô toát mồ hôi như mưa, lập tức nói: “Đây chỉ là chuyện hiểu lầm, tôi chỉ đến nhà họ Gổ ngồi chơi chút thôi, không có ý gì khác”. Anh ta vừa nói vừa lau mồ hôi lạnh.Ngô Bình: “Hiểu lầm thì tốt, anh có thể đi được rồi”.Cậu Tô đó thở phào nhẹ nhõm, quay đầu bỏ chạy, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.Người nhà họ Cổ vây đến, mời khách quý là Ngô Bình vào phòng đãi khách của nhà họ Gổ.Ông già nói chuyện lúc nấy là gia chủ nhà họ Gổ, là ông nội của Cổ Thanh Liên, tên là Cổ Trường Nghĩa.Ngô Bình không ngồi lâu, chỉ nói chuyện vài phút rồi bảo phải ra ngoài đi dạo với Cổ Thanh Liên. Nhà họ Cổ đương nhiên không dám ngăn cản mà cung kính tiễn cậu ra cửa.Cổ Thanh Liên ngồi lên xe của Ngô Bình, cậu đạp chân ga rồi lái xe xuống núi.Sau khi người nhà họ Cổ không còn nhìn thấy họ nữa, Cổ Thanh Liên thở phào, hỏi: “Em trai, ở đâu mà cậu có huy chương của Liên Sơn Tông vậy? Trông rất giống thật”.Thì ra cô ta vẫn luôn tưởng rằng huy hiệu đó là giả, dù gì thì cô ta chỉ biết Ngô Bình là học sinh cấp ba của trường số Trung Châu mà thôi.Ngô Bình cũng không giải thích, chỉ cười, nói: “Chẳng phải là để giúp chị đấy sao?”Cổ Thanh Liên chớp mắt, nói: để lộ tẩy, nếu không thì tôi và cậu đều xong đời đấy”.Lúc họ đi được một đoạn thì Cổ Thanh Liên nói: “Đưa tôi đến trường đi”.Ngô Bình hơi bất ngờ: “Chị vẫn còn đi học sao?”Cổ Thanh Liên: “Tôi là giảng viên của trường đại học: Vân Giang. Năm xưa sau khi tôi tu hành, đầu óc được khai sáng, học gì cũng nhanh nên mười lăm tuổi đã thi đậu đại học. Năm ngoái tôi đến dạy ở đại học Vân Giang, dạy toán học”.Ngô Bình: “Không ngờ chị còn là học sinh xuất sắc đấy”.Cổ Thanh Liên nói với vẻ khá kiêu hãnh: “Họ đều gọi tôi là học thần, lợi hại hơn học sinh xuất sắc một chút đỉnh”.Ngô Bình: “Vậy bây giờ học thần Cổ về trường để dạy sao?”Cổ Thanh Liên: “Đến giải quyết chút chuyện nhỏ, giải quyết xong sẽ đi”.Ngô Bình liếc nhìn thời gian: “Sắp đến giờ cơm trưa rồi, thế này đi, tôi gọi thêm một người bạn nữa, chúng ta cùng đi ăn".Cổ Thanh Liên gật đầu: “Được đấy”.Cậu lái xe đến đại học Vân Giang, hai người họ xuống. xe, cửa của chiếc xe dừng ở bên cạnh cũng được mở ra, một thầy giáo nam vừa cao vừa gầy bước qua, liếc nhìn Ngô Bình rồi cười, hỏi: “Cô Cổ, chẳng phải hôm nay cô nghỉ sao?”Cổ Thanh Liên cười, nói: “Thầy Phạm, viện trưởng Từ muốn tìm tôi bàn về chức danh”.Thầy giáo nam “ồ” một tiếng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, sau đó phất tay, nói: “Cô Cổ, vậy tôi đi làm việc trước đây”.Sau khi thầy giáo nam lái xe đi khỏi thì Ngô Bình hỏi: “Chị, thầy Phạm đấy thích chị”.Cổ Thanh Liên trừng mắt cậu rồi nói: “Nói gì thế, bọn tôi còn chưa nói chuyện với nhau được mấy câu”.Ngô Bình: “Chuyện đó đâu có cản trở anh ta thích một người”.Gổ Thanh Liên phất tay: “Tôi chẳng thèm quan tâm đâu, tôi đến văn phòng của viện trưởng, cậu đứng trước sảnh chờ. tôi một lát”.
Cậu Tô toát mồ hôi như mưa, lập tức nói: “Đây chỉ là chuyện hiểu lầm, tôi chỉ đến nhà họ Gổ ngồi chơi chút thôi, không có ý gì khác”. Anh ta vừa nói vừa lau mồ hôi lạnh.
Ngô Bình: “Hiểu lầm thì tốt, anh có thể đi được rồi”.
Cậu Tô đó thở phào nhẹ nhõm, quay đầu bỏ chạy, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.
Người nhà họ Cổ vây đến, mời khách quý là Ngô Bình vào phòng đãi khách của nhà họ Gổ.
Ông già nói chuyện lúc nấy là gia chủ nhà họ Gổ, là ông nội của Cổ Thanh Liên, tên là Cổ Trường Nghĩa.
Ngô Bình không ngồi lâu, chỉ nói chuyện vài phút rồi bảo phải ra ngoài đi dạo với Cổ Thanh Liên. Nhà họ Cổ đương nhiên không dám ngăn cản mà cung kính tiễn cậu ra cửa.
Cổ Thanh Liên ngồi lên xe của Ngô Bình, cậu đạp chân ga rồi lái xe xuống núi.
Sau khi người nhà họ Cổ không còn nhìn thấy họ nữa, Cổ Thanh Liên thở phào, hỏi: “Em trai, ở đâu mà cậu có huy chương của Liên Sơn Tông vậy? Trông rất giống thật”.
Thì ra cô ta vẫn luôn tưởng rằng huy hiệu đó là giả, dù gì thì cô ta chỉ biết Ngô Bình là học sinh cấp ba của trường số Trung Châu mà thôi.
Ngô Bình cũng không giải thích, chỉ cười, nói: “Chẳng phải là để giúp chị đấy sao?”
Cổ Thanh Liên chớp mắt, nói: để lộ tẩy, nếu không thì tôi và cậu đều xong đời đấy”.
Lúc họ đi được một đoạn thì Cổ Thanh Liên nói: “Đưa tôi đến trường đi”.
Ngô Bình hơi bất ngờ: “Chị vẫn còn đi học sao?”
Cổ Thanh Liên: “Tôi là giảng viên của trường đại học: Vân Giang. Năm xưa sau khi tôi tu hành, đầu óc được khai sáng, học gì cũng nhanh nên mười lăm tuổi đã thi đậu đại học. Năm ngoái tôi đến dạy ở đại học Vân Giang, dạy toán học”.
Ngô Bình: “Không ngờ chị còn là học sinh xuất sắc đấy”.
Cổ Thanh Liên nói với vẻ khá kiêu hãnh: “Họ đều gọi tôi là học thần, lợi hại hơn học sinh xuất sắc một chút đỉnh”.
Ngô Bình: “Vậy bây giờ học thần Cổ về trường để dạy sao?”
Cổ Thanh Liên: “Đến giải quyết chút chuyện nhỏ, giải quyết xong sẽ đi”.
Ngô Bình liếc nhìn thời gian: “Sắp đến giờ cơm trưa rồi, thế này đi, tôi gọi thêm một người bạn nữa, chúng ta cùng đi ăn".
Cổ Thanh Liên gật đầu: “Được đấy”.
Cậu lái xe đến đại học Vân Giang, hai người họ xuống. xe, cửa của chiếc xe dừng ở bên cạnh cũng được mở ra, một thầy giáo nam vừa cao vừa gầy bước qua, liếc nhìn Ngô Bình rồi cười, hỏi: “Cô Cổ, chẳng phải hôm nay cô nghỉ sao?”
Cổ Thanh Liên cười, nói: “Thầy Phạm, viện trưởng Từ muốn tìm tôi bàn về chức danh”.
Thầy giáo nam “ồ” một tiếng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, sau đó phất tay, nói: “Cô Cổ, vậy tôi đi làm việc trước đây”.
Sau khi thầy giáo nam lái xe đi khỏi thì Ngô Bình hỏi: “Chị, thầy Phạm đấy thích chị”.
Cổ Thanh Liên trừng mắt cậu rồi nói: “Nói gì thế, bọn tôi còn chưa nói chuyện với nhau được mấy câu”.
Ngô Bình: “Chuyện đó đâu có cản trở anh ta thích một người”.
Gổ Thanh Liên phất tay: “Tôi chẳng thèm quan tâm đâu, tôi đến văn phòng của viện trưởng, cậu đứng trước sảnh chờ. tôi một lát”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu Tô toát mồ hôi như mưa, lập tức nói: “Đây chỉ là chuyện hiểu lầm, tôi chỉ đến nhà họ Gổ ngồi chơi chút thôi, không có ý gì khác”. Anh ta vừa nói vừa lau mồ hôi lạnh.Ngô Bình: “Hiểu lầm thì tốt, anh có thể đi được rồi”.Cậu Tô đó thở phào nhẹ nhõm, quay đầu bỏ chạy, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.Người nhà họ Cổ vây đến, mời khách quý là Ngô Bình vào phòng đãi khách của nhà họ Gổ.Ông già nói chuyện lúc nấy là gia chủ nhà họ Gổ, là ông nội của Cổ Thanh Liên, tên là Cổ Trường Nghĩa.Ngô Bình không ngồi lâu, chỉ nói chuyện vài phút rồi bảo phải ra ngoài đi dạo với Cổ Thanh Liên. Nhà họ Cổ đương nhiên không dám ngăn cản mà cung kính tiễn cậu ra cửa.Cổ Thanh Liên ngồi lên xe của Ngô Bình, cậu đạp chân ga rồi lái xe xuống núi.Sau khi người nhà họ Cổ không còn nhìn thấy họ nữa, Cổ Thanh Liên thở phào, hỏi: “Em trai, ở đâu mà cậu có huy chương của Liên Sơn Tông vậy? Trông rất giống thật”.Thì ra cô ta vẫn luôn tưởng rằng huy hiệu đó là giả, dù gì thì cô ta chỉ biết Ngô Bình là học sinh cấp ba của trường số Trung Châu mà thôi.Ngô Bình cũng không giải thích, chỉ cười, nói: “Chẳng phải là để giúp chị đấy sao?”Cổ Thanh Liên chớp mắt, nói: để lộ tẩy, nếu không thì tôi và cậu đều xong đời đấy”.Lúc họ đi được một đoạn thì Cổ Thanh Liên nói: “Đưa tôi đến trường đi”.Ngô Bình hơi bất ngờ: “Chị vẫn còn đi học sao?”Cổ Thanh Liên: “Tôi là giảng viên của trường đại học: Vân Giang. Năm xưa sau khi tôi tu hành, đầu óc được khai sáng, học gì cũng nhanh nên mười lăm tuổi đã thi đậu đại học. Năm ngoái tôi đến dạy ở đại học Vân Giang, dạy toán học”.Ngô Bình: “Không ngờ chị còn là học sinh xuất sắc đấy”.Cổ Thanh Liên nói với vẻ khá kiêu hãnh: “Họ đều gọi tôi là học thần, lợi hại hơn học sinh xuất sắc một chút đỉnh”.Ngô Bình: “Vậy bây giờ học thần Cổ về trường để dạy sao?”Cổ Thanh Liên: “Đến giải quyết chút chuyện nhỏ, giải quyết xong sẽ đi”.Ngô Bình liếc nhìn thời gian: “Sắp đến giờ cơm trưa rồi, thế này đi, tôi gọi thêm một người bạn nữa, chúng ta cùng đi ăn".Cổ Thanh Liên gật đầu: “Được đấy”.Cậu lái xe đến đại học Vân Giang, hai người họ xuống. xe, cửa của chiếc xe dừng ở bên cạnh cũng được mở ra, một thầy giáo nam vừa cao vừa gầy bước qua, liếc nhìn Ngô Bình rồi cười, hỏi: “Cô Cổ, chẳng phải hôm nay cô nghỉ sao?”Cổ Thanh Liên cười, nói: “Thầy Phạm, viện trưởng Từ muốn tìm tôi bàn về chức danh”.Thầy giáo nam “ồ” một tiếng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, sau đó phất tay, nói: “Cô Cổ, vậy tôi đi làm việc trước đây”.Sau khi thầy giáo nam lái xe đi khỏi thì Ngô Bình hỏi: “Chị, thầy Phạm đấy thích chị”.Cổ Thanh Liên trừng mắt cậu rồi nói: “Nói gì thế, bọn tôi còn chưa nói chuyện với nhau được mấy câu”.Ngô Bình: “Chuyện đó đâu có cản trở anh ta thích một người”.Gổ Thanh Liên phất tay: “Tôi chẳng thèm quan tâm đâu, tôi đến văn phòng của viện trưởng, cậu đứng trước sảnh chờ. tôi một lát”.