Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5899: Võ Tiên
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu rửa sạch lò luyện đan, sau khi làm ấm lò thì lấy năm loại nấm ra, cho vào trong và bắt đầu luyện chế một loại đan dược khá đơn giản.Loại đan dược này không có tên, là loại mà cậu dựa trên dược tính của năm loại nấm nghĩ ra được, hiệu quả chắc cũng không tồi.Mẻ đầu tiên là đan dược đã được luyện thành ngay, tổng cộng có năm viên, màu vàng óng, tỏa hương thơm ngát. Cậu uống một viên để cảm nhận hiệu quả của đan dược, một lúc sau, cậu gật đầu, lẩm bẩm: “Loại đan dược này có công dụng bổ nguyên khí, luyện hình thể, vậy gọi là Bổ Khí Luyện Hình Đan”.Cổ Kiếm Nam luôn túc trực ở bên ngoài, nghe có tiếng động thì đẩy cửa bước vào, lúc nhìn thấy đan dược trong tay Ngô Bình, ông ta thốt lên: “Thành công rồi”.Ngô Bình cười, nói: “Đây là Bổ Khí Luyện Hình Đan, không phải đan dược quý hiếm gì”. Cậu nói xong thì đưa qua cho Cổ Kiếm Nam.Cổ Kiếm Nam đưa hai tay ra nhận lấy, cảm thán: “Công tử đúng là thiên tài, trong số những người tôi quen biết, cậu là người đầu tiên biết luyện đan".Tiếp đó, Ngô Bình lại lấy số đan dược mua được ở chợ đêm và số hàng dự trữ trước đó ra, miễn cưỡng luyện được một mẻ Thiên Tuế Đan.Trước đây cậu đã muốn luyện loại Thiên Tuế Đan này, chỉ là mãi chưa thành công, lần này vừa hay luyện được. Thiên Tuế Đan có thể nâng cao khả năng tiềm ẩn của con người đến mức tối đa, cường hóa thể chất, kéo dài tuổi thọ. Nếu có thể luyện được thì vừa hay có thể cho bố mẹ uống, để họ có được sức khỏe tốt.Luyện Thiên Tuế Đan cần một số dược liệu khác nữa, cậu tìm được một số nấm mới miễn cưỡng luyện được.Lúc bắt đầu luyện đan, cậu tập trung toàn bộ tinh thần, không dám lơ là phút nào, sau gần nửa tiếng, cậu bỗ tay phải, nắp lò luyện đan văng ra, một luồng đan khí bay lên, cậu lập tức thi triển đan quyết, dùng hai tay giữ chặt lấy nó.Đan khí bị hai tay cậu giữ chặt thì ngưng tụ thành ba viên đan dược, viên nào cũng nhỏ bằng quả nhãn, màu xanh lá, phát ra ánh sáng mờ mờ, thơm nức mũi.Cậu quan sát đan dược, cười, nói: “Không tồi, đan dược thượng phẩm cấp bốn”.Cậu cất đan dược vào, nghỉ ngơi một lát thì Cổ Thanh Liên tìm đến. Cổ Thanh Liên vừa tan ca về nhà thì đã vội đến tìm Ngô Bình.“Em trai, Từ Bảo Càn bảo chị hỏi cậu, phải chăng đã có tung tích của công pháp rồi?”Ngô Bình nghe cô ta hỏi thì mới nhớ ra chuyện mình hứa với Từ Bảo Càn, cậu vỗ nhẹ lên đầu, nói: “Tôi quên mất, không sao, bây giờ tôi sẽ giúp ông ta sắp xếp lại, chị bảo Từ Bảo Càn trong vòng một tiếng đồng hồ phải đến đây”.Sau đó, cậu lại tự nhốt mình trong phòng, mượn Lăng Thiên Kính sửa chữa lại công pháp mà Từ Bảo Càn tu luyện.Sau một tiếng đồng hồ, cậu ra khỏi phòng, hỏi: “Chị, Từ Bảo Càn đã xuất phát chưa?”Cổ Thanh Liên gật đầu: “Xuất phát rồi, mười phút nữa sẽ đến. Em trai, cậu đã xử lý xong rồi sao?”Ngô Bình: “Ừ, tôi đã giúp ông ta sắp xếp lại công pháp, sau này ông ta tu luyện sẽ không có trở ngại gì nữa”.Cổ Thanh Liên: “Em trai, nếu có thể giúp Từ Bảo Càn giành lại vị trí thế tử thì sẽ có lợi cho cậu, dù gì thì bây giờ ông ta cũng là người của cậu”. Ngô Bình: “Tôi giúp ông ta nhưng chưa chắc ông ta đã thành công được, tất cả đều phải dựa vào may mắn của ông ta”.Cổ Thanh Liên: “Phải rồi em trai, ngày mai phải giao đấu với nhà họ Âm, chị nghe bố nói cậu cũng qua đó sao?”Ngô Bình: “Ừm, nếu tôi không đi thì e răng nhà họ Cổ sẽ không phải là đối thủ của nhà họ Âm”.Cổ Thanh Liên: “Nhưng nhà họ Âm đã tìm một người rất lợi hại đến, em trai, cậu nhất định phải cẩn thận đó".Ngô Bình nghe cô ta nói có vẻ nghiêm trọng thì hỏi: “Là ai?”
Cậu rửa sạch lò luyện đan, sau khi làm ấm lò thì lấy năm loại nấm ra, cho vào trong và bắt đầu luyện chế một loại đan dược khá đơn giản.
Loại đan dược này không có tên, là loại mà cậu dựa trên dược tính của năm loại nấm nghĩ ra được, hiệu quả chắc cũng không tồi.
Mẻ đầu tiên là đan dược đã được luyện thành ngay, tổng cộng có năm viên, màu vàng óng, tỏa hương thơm ngát. Cậu uống một viên để cảm nhận hiệu quả của đan dược, một lúc sau, cậu gật đầu, lẩm bẩm: “Loại đan dược này có công dụng bổ nguyên khí, luyện hình thể, vậy gọi là Bổ Khí Luyện Hình Đan”.
Cổ Kiếm Nam luôn túc trực ở bên ngoài, nghe có tiếng động thì đẩy cửa bước vào, lúc nhìn thấy đan dược trong tay Ngô Bình, ông ta thốt lên: “Thành công rồi”.
Ngô Bình cười, nói: “Đây là Bổ Khí Luyện Hình Đan, không phải đan dược quý hiếm gì”. Cậu nói xong thì đưa qua cho Cổ Kiếm Nam.
Cổ Kiếm Nam đưa hai tay ra nhận lấy, cảm thán: “Công tử đúng là thiên tài, trong số những người tôi quen biết, cậu là người đầu tiên biết luyện đan".
Tiếp đó, Ngô Bình lại lấy số đan dược mua được ở chợ đêm và số hàng dự trữ trước đó ra, miễn cưỡng luyện được một mẻ Thiên Tuế Đan.
Trước đây cậu đã muốn luyện loại Thiên Tuế Đan này, chỉ là mãi chưa thành công, lần này vừa hay luyện được. Thiên Tuế Đan có thể nâng cao khả năng tiềm ẩn của con người đến mức tối đa, cường hóa thể chất, kéo dài tuổi thọ. Nếu có thể luyện được thì vừa hay có thể cho bố mẹ uống, để họ có được sức khỏe tốt.
Luyện Thiên Tuế Đan cần một số dược liệu khác nữa, cậu tìm được một số nấm mới miễn cưỡng luyện được.
Lúc bắt đầu luyện đan, cậu tập trung toàn bộ tinh thần, không dám lơ là phút nào, sau gần nửa tiếng, cậu bỗ tay phải, nắp lò luyện đan văng ra, một luồng đan khí bay lên, cậu lập tức thi triển đan quyết, dùng hai tay giữ chặt lấy nó.
Đan khí bị hai tay cậu giữ chặt thì ngưng tụ thành ba viên đan dược, viên nào cũng nhỏ bằng quả nhãn, màu xanh lá, phát ra ánh sáng mờ mờ, thơm nức mũi.
Cậu quan sát đan dược, cười, nói: “Không tồi, đan dược thượng phẩm cấp bốn”.
Cậu cất đan dược vào, nghỉ ngơi một lát thì Cổ Thanh Liên tìm đến.
Cổ Thanh Liên vừa tan ca về nhà thì đã vội đến tìm Ngô Bình.
“Em trai, Từ Bảo Càn bảo chị hỏi cậu, phải chăng đã có tung tích của công pháp rồi?”
Ngô Bình nghe cô ta hỏi thì mới nhớ ra chuyện mình hứa với Từ Bảo Càn, cậu vỗ nhẹ lên đầu, nói: “Tôi quên mất, không sao, bây giờ tôi sẽ giúp ông ta sắp xếp lại, chị bảo Từ Bảo Càn trong vòng một tiếng đồng hồ phải đến đây”.
Sau đó, cậu lại tự nhốt mình trong phòng, mượn Lăng Thiên Kính sửa chữa lại công pháp mà Từ Bảo Càn tu luyện.
Sau một tiếng đồng hồ, cậu ra khỏi phòng, hỏi: “Chị, Từ Bảo Càn đã xuất phát chưa?”
Cổ Thanh Liên gật đầu: “Xuất phát rồi, mười phút nữa sẽ đến. Em trai, cậu đã xử lý xong rồi sao?”
Ngô Bình: “Ừ, tôi đã giúp ông ta sắp xếp lại công pháp, sau này ông ta tu luyện sẽ không có trở ngại gì nữa”.
Cổ Thanh Liên: “Em trai, nếu có thể giúp Từ Bảo Càn giành lại vị trí thế tử thì sẽ có lợi cho cậu, dù gì thì bây giờ ông ta cũng là người của cậu”.
Ngô Bình: “Tôi giúp ông ta nhưng chưa chắc ông ta đã thành công được, tất cả đều phải dựa vào may mắn của ông ta”.
Cổ Thanh Liên: “Phải rồi em trai, ngày mai phải giao đấu với nhà họ Âm, chị nghe bố nói cậu cũng qua đó sao?”
Ngô Bình: “Ừm, nếu tôi không đi thì e răng nhà họ Cổ sẽ không phải là đối thủ của nhà họ Âm”.
Cổ Thanh Liên: “Nhưng nhà họ Âm đã tìm một người rất lợi hại đến, em trai, cậu nhất định phải cẩn thận đó".
Ngô Bình nghe cô ta nói có vẻ nghiêm trọng thì hỏi: “Là ai?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu rửa sạch lò luyện đan, sau khi làm ấm lò thì lấy năm loại nấm ra, cho vào trong và bắt đầu luyện chế một loại đan dược khá đơn giản.Loại đan dược này không có tên, là loại mà cậu dựa trên dược tính của năm loại nấm nghĩ ra được, hiệu quả chắc cũng không tồi.Mẻ đầu tiên là đan dược đã được luyện thành ngay, tổng cộng có năm viên, màu vàng óng, tỏa hương thơm ngát. Cậu uống một viên để cảm nhận hiệu quả của đan dược, một lúc sau, cậu gật đầu, lẩm bẩm: “Loại đan dược này có công dụng bổ nguyên khí, luyện hình thể, vậy gọi là Bổ Khí Luyện Hình Đan”.Cổ Kiếm Nam luôn túc trực ở bên ngoài, nghe có tiếng động thì đẩy cửa bước vào, lúc nhìn thấy đan dược trong tay Ngô Bình, ông ta thốt lên: “Thành công rồi”.Ngô Bình cười, nói: “Đây là Bổ Khí Luyện Hình Đan, không phải đan dược quý hiếm gì”. Cậu nói xong thì đưa qua cho Cổ Kiếm Nam.Cổ Kiếm Nam đưa hai tay ra nhận lấy, cảm thán: “Công tử đúng là thiên tài, trong số những người tôi quen biết, cậu là người đầu tiên biết luyện đan".Tiếp đó, Ngô Bình lại lấy số đan dược mua được ở chợ đêm và số hàng dự trữ trước đó ra, miễn cưỡng luyện được một mẻ Thiên Tuế Đan.Trước đây cậu đã muốn luyện loại Thiên Tuế Đan này, chỉ là mãi chưa thành công, lần này vừa hay luyện được. Thiên Tuế Đan có thể nâng cao khả năng tiềm ẩn của con người đến mức tối đa, cường hóa thể chất, kéo dài tuổi thọ. Nếu có thể luyện được thì vừa hay có thể cho bố mẹ uống, để họ có được sức khỏe tốt.Luyện Thiên Tuế Đan cần một số dược liệu khác nữa, cậu tìm được một số nấm mới miễn cưỡng luyện được.Lúc bắt đầu luyện đan, cậu tập trung toàn bộ tinh thần, không dám lơ là phút nào, sau gần nửa tiếng, cậu bỗ tay phải, nắp lò luyện đan văng ra, một luồng đan khí bay lên, cậu lập tức thi triển đan quyết, dùng hai tay giữ chặt lấy nó.Đan khí bị hai tay cậu giữ chặt thì ngưng tụ thành ba viên đan dược, viên nào cũng nhỏ bằng quả nhãn, màu xanh lá, phát ra ánh sáng mờ mờ, thơm nức mũi.Cậu quan sát đan dược, cười, nói: “Không tồi, đan dược thượng phẩm cấp bốn”.Cậu cất đan dược vào, nghỉ ngơi một lát thì Cổ Thanh Liên tìm đến. Cổ Thanh Liên vừa tan ca về nhà thì đã vội đến tìm Ngô Bình.“Em trai, Từ Bảo Càn bảo chị hỏi cậu, phải chăng đã có tung tích của công pháp rồi?”Ngô Bình nghe cô ta hỏi thì mới nhớ ra chuyện mình hứa với Từ Bảo Càn, cậu vỗ nhẹ lên đầu, nói: “Tôi quên mất, không sao, bây giờ tôi sẽ giúp ông ta sắp xếp lại, chị bảo Từ Bảo Càn trong vòng một tiếng đồng hồ phải đến đây”.Sau đó, cậu lại tự nhốt mình trong phòng, mượn Lăng Thiên Kính sửa chữa lại công pháp mà Từ Bảo Càn tu luyện.Sau một tiếng đồng hồ, cậu ra khỏi phòng, hỏi: “Chị, Từ Bảo Càn đã xuất phát chưa?”Cổ Thanh Liên gật đầu: “Xuất phát rồi, mười phút nữa sẽ đến. Em trai, cậu đã xử lý xong rồi sao?”Ngô Bình: “Ừ, tôi đã giúp ông ta sắp xếp lại công pháp, sau này ông ta tu luyện sẽ không có trở ngại gì nữa”.Cổ Thanh Liên: “Em trai, nếu có thể giúp Từ Bảo Càn giành lại vị trí thế tử thì sẽ có lợi cho cậu, dù gì thì bây giờ ông ta cũng là người của cậu”. Ngô Bình: “Tôi giúp ông ta nhưng chưa chắc ông ta đã thành công được, tất cả đều phải dựa vào may mắn của ông ta”.Cổ Thanh Liên: “Phải rồi em trai, ngày mai phải giao đấu với nhà họ Âm, chị nghe bố nói cậu cũng qua đó sao?”Ngô Bình: “Ừm, nếu tôi không đi thì e răng nhà họ Cổ sẽ không phải là đối thủ của nhà họ Âm”.Cổ Thanh Liên: “Nhưng nhà họ Âm đã tìm một người rất lợi hại đến, em trai, cậu nhất định phải cẩn thận đó".Ngô Bình nghe cô ta nói có vẻ nghiêm trọng thì hỏi: “Là ai?”