Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5900: Tiếp Dẫn thần công
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Đương nhiên, thực lực của Võ Tiên cực kỳ lớn mạnh. Ở cùng một cảnh giới, một Võ Tiên có thể đánh bại mười tu sĩ cùng cấp. Một số Võ Tiên mạnh thì còn ghê hơn, thậm chí họ có thực lực mạnh đến mức có thể giết chết được kẻ thù ở cấp cao hơn.Ngô Bình nghĩ đến năm loại tuyệt học thần công mà mình có được thì hứng thú hỏi: “Là một Võ Tiên sao? Không tồi, ngày mai tôi sẽ đến gặp người đó thử”.Một lúc sau, Từ Bảo Càn đến, Ngô Bình truyền thụ công pháp đã chuẩn bị cho ông ta và bảo ông ta tu luyện tại đó để cảm nhận hiệu quả.Ngô Bình cũng không ở khôn, cậu mở quyển sổ mà nhà họ Lục đưa cho mình thì thấy tờ mở đầu viết bốn chữ lớn “Tiếp Dãn Thần Công”.Nói trắng ra, Tiếp Dẫn thần công này chính là mượn sức mạnh chống lại sức mạnh. Nếu như đẳng cấp cao hơn chút nữa thì có thể mượn sức mạnh của thiên địa để sử dụng.Ngô Bình nhìn sơ qua thì biết tu luyện Tiếp Dẫn thần công rất khó, không chỉ phải có thể chất đặc biệt mà còn phải có ngộ tính cực cao.Có điều bây giờ cậu có võ cốt nên chỉ cần tùy tiện luyện thử là đã thành công ngay.Cổ Thanh Liên đang ở gần đó, tự dưng cậu thốt lên: “Chị, chị qua đánh tôi đi, dùng binh khí cũng được”.Cổ Thanh Liên ngơ ngác: “Đánh cậu? Tại sao chứ?”Ngô Bình: “Tôi kiểm chứng võ công mình vừa luyện thành thử”.Cổ Thanh Liên gật đầu, cô ta không dám dùng kiếm, chỉ dùng nắm đấm. Cô ta đánh cậu một đấm, bàn tay phải của Ngô Bình chỉ đỡ nhẹ, một luồng sức mạnh kỳ lạ chấn động, sau đó Cổ Thanh Liên liền cảm thấy sức mạnh nắm đấm vừa rồi của mình bị dội ngược lại, cánh tay cô ta tê dại, rồi bị Ngô Bình nhẹ nhàng đẩy ra.Cô ta tròn mắt, nói: “Đấy là võ công gì?”Ngô Bình thấy chưa đã, nói: “Chị dùng kiếm đi, dốc hết sức tấn công tôi”.Cổ Thanh Liên liền rút kiếm, lấy hết sức đâm về phía ngực Ngô Bình. Ngô Bình đưa tay phải ra cản từ xa, một trường lực méo mó hình thành, kiếm của Cổ Thanh Liên liền bị đẩy ra, đồng thời cô ta cũng chao đảo, ngã về phía Ngô Bình.Ngô Bình ôm lấy eo cô ta, nhân cơ hội sờ eo rồi cười, nói: “Chị Cổ, võ công của tôi thế nào?”Cổ Thanh Liên đỏ mặt, vừa vui vừa giận trả lời: “Tiếp tục”.Cổ Thanh Liên thử liên tục mấy lần, nhưng dù cho dùng hết sức tấn công cũng không cách nào tiếp cận cậu, ngược lại còn bị cậu ôm mấy lần.Đó là vì Ngô Bình không làm hại cô ta, nếu đổi lại là kẻ thù thì đã chết đến mấy lần rồi.Đấy chỉ mới là Tiếp Dẫn thần công tầng thứ nhất, sau đó, Ngô Bình lại tiếp tục luyện tầng thứ hai. So với tầng thứ nhất là mượn lực trả lực thì hiệu quả của tầng thứ hai càng rõ ràng hơn, đó là sát thương ngược.Người khác đánh cậu mười phần lực thì cậu có thể hóa giả ba phần, phản công năm phần và hấp thụ hai phần, việc vừa hóa giải vừa phản đòn có thể lấy yếu thăng mạnh, lấy một địch mười.'Thể chất của Ngô Bình rõ ràng là được sinh ra để học võ, cậu lại luyện thêm hai tiếng đồng hồ, hoàn thành tầng thứ hai.Lúc này trời đã chập tối, Từ Bảo Càn cũng có động tĩnh, một luồng khí tức mạnh mế bộc phát, ông ta đẩy cửa bước ra.Từ Bảo Càn vừa đột phá được một cảnh giới, vẻ mặt tràn ngập niềm vui, cúi đầu cảm tạ, nói: “Cảm ơn cậu chủ chỉ bảo”.Ngô Bình gật đầu, nói: “Ừm, không có gì, ông tiếp tục luyện đi”.Từ Bảo Càn: “Vâng”.“Vừa đúng lúc, ông qua thử thần công tôi vừa luyện được đi”.Tiếp đó, cậu để Từ Bảo Càn thay Cổ Thanh Liên, giúp cậu kiểm chứng Tiếp Dẫn thần công tầng thứ hai.Sau khi tu luyện một tiếng đồng hồ, Từ Bảo Càn bị đánh đến mình mẩy ê ẩm, miệng sùi bọt máu thì mới được Ngô Bình cho phép nghỉ ngơi.Sau khi thuần thục với tầng thứ hai, Ngô Bình lại tiếp tục lĩnh ngộ tầng thứ ba. Tâng ba của Tiếp Dẫn thần công không chỉ có thể mượn sức mạnh của kẻ địch, khiến đối phương bị thương mà còn có thể mượn sức mạnh của tất cả những thứ có thể dùng được xung quanh để đối phó với kẻ địch.Điểm đặc biệt này khiến cho Tiếp Dẫn thần công tầng ba trở nên cực kỳ khó. Sách viết rằng, đến cả người sáng tạo ra Tiếp Dẫn thần công cũng phải mất thời gian rất dài mới có thể đạt đến hiệu quả lý tưởng.
Đương nhiên, thực lực của Võ Tiên cực kỳ lớn mạnh. Ở cùng một cảnh giới, một Võ Tiên có thể đánh bại mười tu sĩ cùng cấp. Một số Võ Tiên mạnh thì còn ghê hơn, thậm chí họ có thực lực mạnh đến mức có thể giết chết được kẻ thù ở cấp cao hơn.
Ngô Bình nghĩ đến năm loại tuyệt học thần công mà mình có được thì hứng thú hỏi: “Là một Võ Tiên sao? Không tồi, ngày mai tôi sẽ đến gặp người đó thử”.
Một lúc sau, Từ Bảo Càn đến, Ngô Bình truyền thụ công pháp đã chuẩn bị cho ông ta và bảo ông ta tu luyện tại đó để cảm nhận hiệu quả.
Ngô Bình cũng không ở khôn, cậu mở quyển sổ mà nhà họ Lục đưa cho mình thì thấy tờ mở đầu viết bốn chữ lớn “Tiếp Dãn Thần Công”.
Nói trắng ra, Tiếp Dẫn thần công này chính là mượn sức mạnh chống lại sức mạnh. Nếu như đẳng cấp cao hơn chút nữa thì có thể mượn sức mạnh của thiên địa để sử dụng.
Ngô Bình nhìn sơ qua thì biết tu luyện Tiếp Dẫn thần công rất khó, không chỉ phải có thể chất đặc biệt mà còn phải có ngộ tính cực cao.
Có điều bây giờ cậu có võ cốt nên chỉ cần tùy tiện luyện thử là đã thành công ngay.
Cổ Thanh Liên đang ở gần đó, tự dưng cậu thốt lên: “Chị, chị qua đánh tôi đi, dùng binh khí cũng được”.
Cổ Thanh Liên ngơ ngác: “Đánh cậu? Tại sao chứ?”
Ngô Bình: “Tôi kiểm chứng võ công mình vừa luyện thành thử”.
Cổ Thanh Liên gật đầu, cô ta không dám dùng kiếm, chỉ dùng nắm đấm. Cô ta đánh cậu một đấm, bàn tay phải của Ngô Bình chỉ đỡ nhẹ, một luồng sức mạnh kỳ lạ chấn động, sau đó Cổ Thanh Liên liền cảm thấy sức mạnh nắm đấm vừa rồi của mình bị dội ngược lại, cánh tay cô ta tê dại, rồi bị Ngô Bình nhẹ nhàng đẩy ra.
Cô ta tròn mắt, nói: “Đấy là võ công gì?”
Ngô Bình thấy chưa đã, nói: “Chị dùng kiếm đi, dốc hết sức tấn công tôi”.
Cổ Thanh Liên liền rút kiếm, lấy hết sức đâm về phía ngực Ngô Bình. Ngô Bình đưa tay phải ra cản từ xa, một trường lực méo mó hình thành, kiếm của Cổ Thanh Liên liền bị đẩy ra, đồng thời cô ta cũng chao đảo, ngã về phía Ngô Bình.
Ngô Bình ôm lấy eo cô ta, nhân cơ hội sờ eo rồi cười, nói: “Chị Cổ, võ công của tôi thế nào?”
Cổ Thanh Liên đỏ mặt, vừa vui vừa giận trả lời:
“Tiếp tục”.
Cổ Thanh Liên thử liên tục mấy lần, nhưng dù cho dùng hết sức tấn công cũng không cách nào tiếp cận cậu, ngược lại còn bị cậu ôm mấy lần.
Đó là vì Ngô Bình không làm hại cô ta, nếu đổi lại là kẻ thù thì đã chết đến mấy lần rồi.
Đấy chỉ mới là Tiếp Dẫn thần công tầng thứ nhất, sau đó, Ngô Bình lại tiếp tục luyện tầng thứ hai. So với tầng thứ nhất là mượn lực trả lực thì hiệu quả của tầng thứ hai càng rõ ràng hơn, đó là sát thương ngược.
Người khác đánh cậu mười phần lực thì cậu có thể hóa giả ba phần, phản công năm phần và hấp thụ hai phần, việc vừa hóa giải vừa phản đòn có thể lấy yếu thăng mạnh, lấy một địch mười.
'Thể chất của Ngô Bình rõ ràng là được sinh ra để học võ, cậu lại luyện thêm hai tiếng đồng hồ, hoàn thành tầng thứ hai.
Lúc này trời đã chập tối, Từ Bảo Càn cũng có động tĩnh, một luồng khí tức mạnh mế bộc phát, ông ta đẩy cửa bước ra.
Từ Bảo Càn vừa đột phá được một cảnh giới, vẻ mặt tràn ngập niềm vui, cúi đầu cảm tạ, nói: “Cảm ơn cậu chủ chỉ bảo”.
Ngô Bình gật đầu, nói: “Ừm, không có gì, ông tiếp tục luyện đi”.
Từ Bảo Càn: “Vâng”.
“Vừa đúng lúc, ông qua thử thần công tôi vừa luyện được đi”.
Tiếp đó, cậu để Từ Bảo Càn thay Cổ Thanh Liên, giúp cậu kiểm chứng Tiếp Dẫn thần công tầng thứ hai.
Sau khi tu luyện một tiếng đồng hồ, Từ Bảo Càn bị đánh đến mình mẩy ê ẩm, miệng sùi bọt máu thì mới được Ngô Bình cho phép nghỉ ngơi.
Sau khi thuần thục với tầng thứ hai, Ngô Bình lại tiếp tục lĩnh ngộ tầng thứ ba. Tâng ba của Tiếp Dẫn thần công không chỉ có thể mượn sức mạnh của kẻ địch, khiến đối phương bị thương mà còn có thể mượn sức mạnh của tất cả những thứ có thể dùng được xung quanh để đối phó với kẻ địch.
Điểm đặc biệt này khiến cho Tiếp Dẫn thần công tầng ba trở nên cực kỳ khó. Sách viết rằng, đến cả người sáng tạo ra Tiếp Dẫn thần công cũng phải mất thời gian rất dài mới có thể đạt đến hiệu quả lý tưởng.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Đương nhiên, thực lực của Võ Tiên cực kỳ lớn mạnh. Ở cùng một cảnh giới, một Võ Tiên có thể đánh bại mười tu sĩ cùng cấp. Một số Võ Tiên mạnh thì còn ghê hơn, thậm chí họ có thực lực mạnh đến mức có thể giết chết được kẻ thù ở cấp cao hơn.Ngô Bình nghĩ đến năm loại tuyệt học thần công mà mình có được thì hứng thú hỏi: “Là một Võ Tiên sao? Không tồi, ngày mai tôi sẽ đến gặp người đó thử”.Một lúc sau, Từ Bảo Càn đến, Ngô Bình truyền thụ công pháp đã chuẩn bị cho ông ta và bảo ông ta tu luyện tại đó để cảm nhận hiệu quả.Ngô Bình cũng không ở khôn, cậu mở quyển sổ mà nhà họ Lục đưa cho mình thì thấy tờ mở đầu viết bốn chữ lớn “Tiếp Dãn Thần Công”.Nói trắng ra, Tiếp Dẫn thần công này chính là mượn sức mạnh chống lại sức mạnh. Nếu như đẳng cấp cao hơn chút nữa thì có thể mượn sức mạnh của thiên địa để sử dụng.Ngô Bình nhìn sơ qua thì biết tu luyện Tiếp Dẫn thần công rất khó, không chỉ phải có thể chất đặc biệt mà còn phải có ngộ tính cực cao.Có điều bây giờ cậu có võ cốt nên chỉ cần tùy tiện luyện thử là đã thành công ngay.Cổ Thanh Liên đang ở gần đó, tự dưng cậu thốt lên: “Chị, chị qua đánh tôi đi, dùng binh khí cũng được”.Cổ Thanh Liên ngơ ngác: “Đánh cậu? Tại sao chứ?”Ngô Bình: “Tôi kiểm chứng võ công mình vừa luyện thành thử”.Cổ Thanh Liên gật đầu, cô ta không dám dùng kiếm, chỉ dùng nắm đấm. Cô ta đánh cậu một đấm, bàn tay phải của Ngô Bình chỉ đỡ nhẹ, một luồng sức mạnh kỳ lạ chấn động, sau đó Cổ Thanh Liên liền cảm thấy sức mạnh nắm đấm vừa rồi của mình bị dội ngược lại, cánh tay cô ta tê dại, rồi bị Ngô Bình nhẹ nhàng đẩy ra.Cô ta tròn mắt, nói: “Đấy là võ công gì?”Ngô Bình thấy chưa đã, nói: “Chị dùng kiếm đi, dốc hết sức tấn công tôi”.Cổ Thanh Liên liền rút kiếm, lấy hết sức đâm về phía ngực Ngô Bình. Ngô Bình đưa tay phải ra cản từ xa, một trường lực méo mó hình thành, kiếm của Cổ Thanh Liên liền bị đẩy ra, đồng thời cô ta cũng chao đảo, ngã về phía Ngô Bình.Ngô Bình ôm lấy eo cô ta, nhân cơ hội sờ eo rồi cười, nói: “Chị Cổ, võ công của tôi thế nào?”Cổ Thanh Liên đỏ mặt, vừa vui vừa giận trả lời: “Tiếp tục”.Cổ Thanh Liên thử liên tục mấy lần, nhưng dù cho dùng hết sức tấn công cũng không cách nào tiếp cận cậu, ngược lại còn bị cậu ôm mấy lần.Đó là vì Ngô Bình không làm hại cô ta, nếu đổi lại là kẻ thù thì đã chết đến mấy lần rồi.Đấy chỉ mới là Tiếp Dẫn thần công tầng thứ nhất, sau đó, Ngô Bình lại tiếp tục luyện tầng thứ hai. So với tầng thứ nhất là mượn lực trả lực thì hiệu quả của tầng thứ hai càng rõ ràng hơn, đó là sát thương ngược.Người khác đánh cậu mười phần lực thì cậu có thể hóa giả ba phần, phản công năm phần và hấp thụ hai phần, việc vừa hóa giải vừa phản đòn có thể lấy yếu thăng mạnh, lấy một địch mười.'Thể chất của Ngô Bình rõ ràng là được sinh ra để học võ, cậu lại luyện thêm hai tiếng đồng hồ, hoàn thành tầng thứ hai.Lúc này trời đã chập tối, Từ Bảo Càn cũng có động tĩnh, một luồng khí tức mạnh mế bộc phát, ông ta đẩy cửa bước ra.Từ Bảo Càn vừa đột phá được một cảnh giới, vẻ mặt tràn ngập niềm vui, cúi đầu cảm tạ, nói: “Cảm ơn cậu chủ chỉ bảo”.Ngô Bình gật đầu, nói: “Ừm, không có gì, ông tiếp tục luyện đi”.Từ Bảo Càn: “Vâng”.“Vừa đúng lúc, ông qua thử thần công tôi vừa luyện được đi”.Tiếp đó, cậu để Từ Bảo Càn thay Cổ Thanh Liên, giúp cậu kiểm chứng Tiếp Dẫn thần công tầng thứ hai.Sau khi tu luyện một tiếng đồng hồ, Từ Bảo Càn bị đánh đến mình mẩy ê ẩm, miệng sùi bọt máu thì mới được Ngô Bình cho phép nghỉ ngơi.Sau khi thuần thục với tầng thứ hai, Ngô Bình lại tiếp tục lĩnh ngộ tầng thứ ba. Tâng ba của Tiếp Dẫn thần công không chỉ có thể mượn sức mạnh của kẻ địch, khiến đối phương bị thương mà còn có thể mượn sức mạnh của tất cả những thứ có thể dùng được xung quanh để đối phó với kẻ địch.Điểm đặc biệt này khiến cho Tiếp Dẫn thần công tầng ba trở nên cực kỳ khó. Sách viết rằng, đến cả người sáng tạo ra Tiếp Dẫn thần công cũng phải mất thời gian rất dài mới có thể đạt đến hiệu quả lý tưởng.