Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5917: Sao Vương gia biết bố tôi sẽ phát bệnh

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình bắt đầu kiểm tra bài tập của mười người, kết quả tất cả đều đạt chuẩn. Thế là cậu lại dạy hai thức bộ pháp để họ tiếp tục tập luyện.Sau khi dạy vài lần, Đông Vương sai người bảo cậu sang chỗ ông ta, một nhóm người lái mấy chiếc xe chạy đến một bờ biển vàng rực. Đây là khu du lịch nổi tiếng, du khách tấp nập, có một trang viên bên bờ biển cách bờ biển không xa. Trong một tòa nhà sang trọng trong trang viên, Đông Vương và mấy người Ngô Bình gặp chủ nhân trẻ tuổi của đảo Hoan Không ở Đông Hải, một người đàn ông tóc bạc khoảng hai mươi tuổi.Bên cạnh người đàn ông tóc bạc là bốn người cấp dưới, vừa gặp Đông Vương, người đàn ông tóc bạc đã bật cười nói: “Ðông Vương, ngưỡng mộ danh tiếng của ông đã lâu, hôm nay được gặp ông là vinh hạnh của tôi”.Thiếu đảo chủ này tên là Trần Tử Tu, nhà họ Trần kinh doanh đảo Hoan Không đã hơn năm trăm năm, trải qua chín thế hệ, bây giờ vẫn nắm chắc quyền quản lý đảo Hoan Không.Đông Vương nói: “Thiếu đảo chủ Trần nói quá rồi, đảo Hoan Không vang danh hơn năm trăm năm, cao thủ trên đảo nhiều như nấm, thiên tài thì vô số, ngay cả bệ hạ cũng thường ngợi khen”. Hai bên đều nói những lời tâng b: nhau, sau hơn mười phút nói toàn chuyện vô bổ, Đồng Vương mới đi thẳng vào vấn đề: “Cậu chủ Trần, dạo gần đây người Phù Tang ngày càng quá đáng, không chỉ đưa quân sang chiếm hai hòn đảo của Hạ Quốc, tôi còn nghe nói đã giết hai người của nhà họ Trần trên đảo Hoan Không các cậu trong một cuộc xung đột à?”Trần Tử Tu khẽ thở dài nói: “Đó là hiểu lầm. Chúng tôi đã nhầm thuyền buôn của người Phù Tang với hải tặc, hai bên xảy ra mâu thuẫn với nhau gây ra thương vong, thật ra chuyện này đã kết thúc rồi”.Đông Vương bật cười: “Xem ra nhà họ Trần dễ nói chuyện đấy chứ. Người khác nói gì, các cậu cũng tin cái đó”.Trần Tử Tu nhíu mày: “Đông Vương có ý gì?”Đông Vương nhận lấy một phần tư liệu trong tay thuộc hạ rồi để lên bàn nói: “Cậu Trần xem cái này”. Trần Tử Tu mở tập tài liệu ra, chỉ đọc lướt qua, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng nói: “Người Phù Tang đúng là âm hiểm thật mà”.Đông Vương: “Cậu Trần vốn dĩ nên ở trên con tàu đó, nhưng cậu lại không ở đó vì những lý do  khác. Nhưng người Phù Tang không biết điều này nên chúng đã tấn công tàu buôn. Vì cậu Trần không thân thiện với người Phù Tang lắm nên người Phù Tang không muốn cậu kế thừa đảo Hoan Không. Ngược lại chúng đã ngấm ngầm ủng hộ cậu tư nhà họ Trần”.Cậu tư nhà họ Trần là đứa con trai do người vợ thứ ba của chủ nhân đảo Hoan Không sinh, tên là Trần Tử Liệt, được đảo chủ Hoan Không vô cùng yêu thương, là một người mà Trần Tử Tu kiêng ky nhất. Từng câu từng chữ của Đông Vương vạch trần mọi chuyện, một phần tài liệu đã chỉ ra lợi và hại, thoáng chốc đã thay đổi suy nghĩ của Trần Tử Tu.Trần Tử Tu đóng tài liệu lại, anh ta bình tĩnh hỏi: “Vương gia cho tôi xem mấy thứ này chẳng lẽ muốn giúp tôi?”Đông Vương cười nói: “Tôi trước giờ luôn ủng hộ cậu Trần, nghe nói sức khỏe ông Trần ngày càng kém, tôi muốn xác định chủ nhân của hòn đảo càng sớm càng tốt”.Trần Tử Tu: “Thế lực bên ngoài rất khó nhúng tay vào chuyện của đảo Hoan Không”.Đông Vương ho khan một tiếng, Trần Tử Tu lập tức bảo người bên cạnh ra ngoài, chỉ để lại một mình Ngô Bình bên cạnh Đông Vương. Đông Vương: “Lúc này Trần Tử Liệt đang phong lưu vui sướng ở tỉnh Hải Đông, bây giờ mấy người phụ nữ ở cạnh hän đều là người của tôi”.Trần Tử Tu giật thót, anh ta im lặng vài giây rồi hỏi: “Vương gia nghĩ thế nào?”Đông Vương: “Tối nay đảo chủ Trần phát bệnh, tôi đề nghị thiếu đảo chủ Trần lập tức quay về thừa kế vị trí đảo chủ. Còn Trần Tử Liệt, tạm thời hắn không thể quay về trong thời gian ngắn”.Trần Tử Tu híp mắt: “Sao Vương gia biết bố tôi sẽ phát bệnh?”

Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình bắt đầu kiểm tra bài tập của mười người, kết quả tất cả đều đạt chuẩn. Thế là cậu lại dạy hai thức bộ pháp để họ tiếp tục tập luyện.

Sau khi dạy vài lần, Đông Vương sai người bảo cậu sang chỗ ông ta, một nhóm người lái mấy chiếc xe chạy đến một bờ biển vàng rực. Đây là khu du lịch nổi tiếng, du khách tấp nập, có một trang viên bên bờ biển cách bờ biển không xa. Trong một tòa nhà sang trọng trong trang viên, Đông Vương và mấy người Ngô Bình gặp chủ nhân trẻ tuổi của đảo Hoan Không ở Đông Hải, một người đàn ông tóc bạc khoảng hai mươi tuổi.

Bên cạnh người đàn ông tóc bạc là bốn người cấp dưới, vừa gặp Đông Vương, người đàn ông tóc bạc đã bật cười nói: “Ðông Vương, ngưỡng mộ danh tiếng của ông đã lâu, hôm nay được gặp ông là vinh hạnh của tôi”.

Thiếu đảo chủ này tên là Trần Tử Tu, nhà họ Trần kinh doanh đảo Hoan Không đã hơn năm trăm năm, trải qua chín thế hệ, bây giờ vẫn nắm chắc quyền quản lý đảo Hoan Không.

Đông Vương nói: “Thiếu đảo chủ Trần nói quá rồi, đảo Hoan Không vang danh hơn năm trăm năm, cao thủ trên đảo nhiều như nấm, thiên tài thì vô số, ngay cả bệ hạ cũng thường ngợi khen”. 

Hai bên đều nói những lời tâng b: nhau, sau hơn mười phút nói toàn chuyện vô bổ, Đồng Vương mới đi thẳng vào vấn đề: “Cậu chủ Trần, dạo gần đây người Phù Tang ngày càng quá đáng, không chỉ đưa quân sang chiếm hai hòn đảo của Hạ Quốc, tôi còn nghe nói đã giết hai người của nhà họ Trần trên đảo Hoan Không các cậu trong một cuộc xung đột à?”

Trần Tử Tu khẽ thở dài nói: “Đó là hiểu lầm. Chúng tôi đã nhầm thuyền buôn của người Phù Tang với hải tặc, hai bên xảy ra mâu thuẫn với nhau gây ra thương vong, thật ra chuyện này đã kết thúc rồi”.

Đông Vương bật cười: “Xem ra nhà họ Trần dễ nói chuyện đấy chứ. Người khác nói gì, các cậu cũng tin cái đó”.

Trần Tử Tu nhíu mày: “Đông Vương có ý gì?”

Đông Vương nhận lấy một phần tư liệu trong tay thuộc hạ rồi để lên bàn nói: “Cậu Trần xem cái này”. Trần Tử Tu mở tập tài liệu ra, chỉ đọc lướt qua, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng nói: “Người Phù Tang đúng là âm hiểm thật mà”.

Đông Vương: “Cậu Trần vốn dĩ nên ở trên con tàu đó, nhưng cậu lại không ở đó vì những lý do  khác. Nhưng người Phù Tang không biết điều này nên chúng đã tấn công tàu buôn. Vì cậu Trần không thân thiện với người Phù Tang lắm nên người Phù Tang không muốn cậu kế thừa đảo Hoan Không. Ngược lại chúng đã ngấm ngầm ủng hộ cậu tư nhà họ Trần”.

Cậu tư nhà họ Trần là đứa con trai do người vợ thứ ba của chủ nhân đảo Hoan Không sinh, tên là Trần Tử Liệt, được đảo chủ Hoan Không vô cùng yêu thương, là một người mà Trần Tử Tu kiêng ky nhất. Từng câu từng chữ của Đông Vương vạch trần mọi chuyện, một phần tài liệu đã chỉ ra lợi và hại, thoáng chốc đã thay đổi suy nghĩ của Trần Tử Tu.

Trần Tử Tu đóng tài liệu lại, anh ta bình tĩnh hỏi: “Vương gia cho tôi xem mấy thứ này chẳng lẽ muốn giúp tôi?”

Đông Vương cười nói: “Tôi trước giờ luôn ủng hộ cậu Trần, nghe nói sức khỏe ông Trần ngày càng kém, tôi muốn xác định chủ nhân của hòn đảo càng sớm càng tốt”.

Trần Tử Tu: “Thế lực bên ngoài rất khó nhúng tay vào chuyện của đảo Hoan Không”.

Đông Vương ho khan một tiếng, Trần Tử Tu lập tức bảo người bên cạnh ra ngoài, chỉ để lại một mình Ngô Bình bên cạnh Đông Vương. 

Đông Vương: “Lúc này Trần Tử Liệt đang phong lưu vui sướng ở tỉnh Hải Đông, bây giờ mấy người phụ nữ ở cạnh hän đều là người của tôi”.

Trần Tử Tu giật thót, anh ta im lặng vài giây rồi hỏi: “Vương gia nghĩ thế nào?”

Đông Vương: “Tối nay đảo chủ Trần phát bệnh, tôi đề nghị thiếu đảo chủ Trần lập tức quay về thừa kế vị trí đảo chủ. Còn Trần Tử Liệt, tạm thời hắn không thể quay về trong thời gian ngắn”.

Trần Tử Tu híp mắt: “Sao Vương gia biết bố tôi sẽ phát bệnh?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình bắt đầu kiểm tra bài tập của mười người, kết quả tất cả đều đạt chuẩn. Thế là cậu lại dạy hai thức bộ pháp để họ tiếp tục tập luyện.Sau khi dạy vài lần, Đông Vương sai người bảo cậu sang chỗ ông ta, một nhóm người lái mấy chiếc xe chạy đến một bờ biển vàng rực. Đây là khu du lịch nổi tiếng, du khách tấp nập, có một trang viên bên bờ biển cách bờ biển không xa. Trong một tòa nhà sang trọng trong trang viên, Đông Vương và mấy người Ngô Bình gặp chủ nhân trẻ tuổi của đảo Hoan Không ở Đông Hải, một người đàn ông tóc bạc khoảng hai mươi tuổi.Bên cạnh người đàn ông tóc bạc là bốn người cấp dưới, vừa gặp Đông Vương, người đàn ông tóc bạc đã bật cười nói: “Ðông Vương, ngưỡng mộ danh tiếng của ông đã lâu, hôm nay được gặp ông là vinh hạnh của tôi”.Thiếu đảo chủ này tên là Trần Tử Tu, nhà họ Trần kinh doanh đảo Hoan Không đã hơn năm trăm năm, trải qua chín thế hệ, bây giờ vẫn nắm chắc quyền quản lý đảo Hoan Không.Đông Vương nói: “Thiếu đảo chủ Trần nói quá rồi, đảo Hoan Không vang danh hơn năm trăm năm, cao thủ trên đảo nhiều như nấm, thiên tài thì vô số, ngay cả bệ hạ cũng thường ngợi khen”. Hai bên đều nói những lời tâng b: nhau, sau hơn mười phút nói toàn chuyện vô bổ, Đồng Vương mới đi thẳng vào vấn đề: “Cậu chủ Trần, dạo gần đây người Phù Tang ngày càng quá đáng, không chỉ đưa quân sang chiếm hai hòn đảo của Hạ Quốc, tôi còn nghe nói đã giết hai người của nhà họ Trần trên đảo Hoan Không các cậu trong một cuộc xung đột à?”Trần Tử Tu khẽ thở dài nói: “Đó là hiểu lầm. Chúng tôi đã nhầm thuyền buôn của người Phù Tang với hải tặc, hai bên xảy ra mâu thuẫn với nhau gây ra thương vong, thật ra chuyện này đã kết thúc rồi”.Đông Vương bật cười: “Xem ra nhà họ Trần dễ nói chuyện đấy chứ. Người khác nói gì, các cậu cũng tin cái đó”.Trần Tử Tu nhíu mày: “Đông Vương có ý gì?”Đông Vương nhận lấy một phần tư liệu trong tay thuộc hạ rồi để lên bàn nói: “Cậu Trần xem cái này”. Trần Tử Tu mở tập tài liệu ra, chỉ đọc lướt qua, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng nói: “Người Phù Tang đúng là âm hiểm thật mà”.Đông Vương: “Cậu Trần vốn dĩ nên ở trên con tàu đó, nhưng cậu lại không ở đó vì những lý do  khác. Nhưng người Phù Tang không biết điều này nên chúng đã tấn công tàu buôn. Vì cậu Trần không thân thiện với người Phù Tang lắm nên người Phù Tang không muốn cậu kế thừa đảo Hoan Không. Ngược lại chúng đã ngấm ngầm ủng hộ cậu tư nhà họ Trần”.Cậu tư nhà họ Trần là đứa con trai do người vợ thứ ba của chủ nhân đảo Hoan Không sinh, tên là Trần Tử Liệt, được đảo chủ Hoan Không vô cùng yêu thương, là một người mà Trần Tử Tu kiêng ky nhất. Từng câu từng chữ của Đông Vương vạch trần mọi chuyện, một phần tài liệu đã chỉ ra lợi và hại, thoáng chốc đã thay đổi suy nghĩ của Trần Tử Tu.Trần Tử Tu đóng tài liệu lại, anh ta bình tĩnh hỏi: “Vương gia cho tôi xem mấy thứ này chẳng lẽ muốn giúp tôi?”Đông Vương cười nói: “Tôi trước giờ luôn ủng hộ cậu Trần, nghe nói sức khỏe ông Trần ngày càng kém, tôi muốn xác định chủ nhân của hòn đảo càng sớm càng tốt”.Trần Tử Tu: “Thế lực bên ngoài rất khó nhúng tay vào chuyện của đảo Hoan Không”.Đông Vương ho khan một tiếng, Trần Tử Tu lập tức bảo người bên cạnh ra ngoài, chỉ để lại một mình Ngô Bình bên cạnh Đông Vương. Đông Vương: “Lúc này Trần Tử Liệt đang phong lưu vui sướng ở tỉnh Hải Đông, bây giờ mấy người phụ nữ ở cạnh hän đều là người của tôi”.Trần Tử Tu giật thót, anh ta im lặng vài giây rồi hỏi: “Vương gia nghĩ thế nào?”Đông Vương: “Tối nay đảo chủ Trần phát bệnh, tôi đề nghị thiếu đảo chủ Trần lập tức quay về thừa kế vị trí đảo chủ. Còn Trần Tử Liệt, tạm thời hắn không thể quay về trong thời gian ngắn”.Trần Tử Tu híp mắt: “Sao Vương gia biết bố tôi sẽ phát bệnh?”

Chương 5917: Sao Vương gia biết bố tôi sẽ phát bệnh