Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5918: chuyện sau đó phải làm phiền cậu rồi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Đông Vương: “Tôi đã suy xét đến điều này rì sau đó ông ta nhìn Ngô Bình.Ngô Bình lập tức hiểu ý, Đông Vương muốn cậu tham gia vào chuyện này, nếu không cũng sẽ không dẫn cậu tới đây, còn để cậu nghe được nhiều chuyện bí mật như vậy. Cậu lập tức nói: “Vương gia cứ dặn dò”. Đông Vương rất hài lòng nói: “Ngô Bình, cậu lấy thân phận là bạn đi theo thiếu đảo chủ về đảo Hoan Không, trợ giúp cậu ấy ngồi vào vị trí đảo chủ.Ngô Bình chớp mắt nói: “Vương gia, chỉ một mình tôi e là không đủ nhỉ?”Đông Vương lấy ra ba miếng bùa ngọc màu sắc khác nhau đưa cho cậu, nói: “Nếu là phiền phức vặt vãnh thì cậu có thể dùng bùa ngọc màu trắng, lúc đó sẽ có người xuất hiện làm theo lời cậu. Nếu là chuyện khá nan giải thì cậu có thể dùng bùa ngọc màu xanh, lúc đó sẽ có cao thủ ra mặt hỗ trợ cậu. Nếu là chuyện cực kỳ quan trọng và khẩn cấp, cậu cứ sử dụng bùa ngọc màu đỏ. Nhưng nếu không đến bất đắc dĩ thì vẫn đừng nên động vào bùa ngọc màu đỏ này thì tốt hơn”.Ngô Bình: “Tôi hiểu rồi”.Trần Tử Tu nhìn Ngô Bình, vẻ mặt hơi kỳ quái. Mặc dù anh ta không nói nhưng Đông Vương biết anh ta đang nghĩ gì, bèn nói: “Ngô Bình là người có năng lực nhất bên cạnh tôi, cậu ấy rất mạnh, chuyến này chắc chăn có thể giúp chúng ta rất nhiều”.Trần Tử Tu vẫn còn nghỉ ngờ, anh ta ngẫm nghĩ rồi nói: “Bên cạnh tôi có một vị cao thủ, có thể để anh ta và cậu Ngô so mấy chiêu không?”Ngô Bình nói: “Không cần mấy chiêu đâu, người anh dẫn đến không ai có thể đỡ được một chiêu của tôi”.Trần Tử Tu cảm thấy Ngô Bình đang khoác lác, bèn gọi một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đến nói: “Lý Mục Ngư, anh đi so vài chiêu với cậu Ngô”.Người tên là Lý Mục Ngư này có vóc dáng cao lớn, đầu trọc, tai và mũi đeo vòng vàng, cánh tay hắn khá to, Ngô Bình đứng trước mặt hắn vẫn thấp. hơn nửa cái đầu.Ngô Bình nói: “Tôi đếm đến ba thì sẽ đánh một quyền, anh có thể đỡ được thì xem như tôi thua. Một, hai, ba...”Cậu không đợi đối phương đồng ý đã bắt đầu đếm. Ngay khi chữ “ba” vừa kết thúc, cậu ra tung ra một quyền đánh vào bụng Lý Mục Ngư, Lý Mục Ngư không kịp phản ứng, trợn to mắt, sau đó cuộn người lại như một con tôm, vài giây sau kêu lên một tiếng kêu đau đớn và kiềm nén.Trần Tử Tu sững sờ, Lý Mục Ngư là thuộc hạ mạnh nhất bên cạnh anh ta, cũng là người anh ta tin tưởng nhất. Một cao thủ như vậy mà lại không thể đỡ được một chiêu của người này.Đông Vương cười hỏi: “Thiếu đảo chủ, thế nào?” Trần Tử Tu vội dựng ngón cái lên nói: “Bái phục! Cậu Ngô, chuyện sau đó phải làm phiền cậu rồi”.Ngô Bình nói: “Không dám”.Đông Vương nói với Trần Tử Tu một vài chỉ tiết, sau đó đứng dậy rời đi. Mà ông ta vừa đi, Trần Tử Tu cũng dẫn Ngô Bình lên một chiếc thuyền buôn chạy về phía vùng biển rộng lớn.Trọng tải của con thuyền buôn này mười ngàn tấn, tốc độ cực nhanh, có thể di chuyển hai ngàn kilomet trong một ngày một đêm. Bày bố trên tàu khá xa hoa, ngoài Trần Tử Tu ra, còn có cả trăm người bao gồm nhiều vệ sĩ và người giúp việc.Ngô Bình có một căn phòng của riêng mình ở tầng hai của tàu, hai phòng ngủ một phòng khách. Vì buổi tối mới đến đảo Hoan Không nên cậu bèn nghỉ ngơi trong phòng.
Đông Vương: “Tôi đã suy xét đến điều này rì sau đó ông ta nhìn Ngô Bình.
Ngô Bình lập tức hiểu ý, Đông Vương muốn cậu tham gia vào chuyện này, nếu không cũng sẽ không dẫn cậu tới đây, còn để cậu nghe được nhiều chuyện bí mật như vậy. Cậu lập tức nói: “Vương gia cứ dặn dò”.
Đông Vương rất hài lòng nói: “Ngô Bình, cậu lấy thân phận là bạn đi theo thiếu đảo chủ về đảo Hoan Không, trợ giúp cậu ấy ngồi vào vị trí đảo chủ.
Ngô Bình chớp mắt nói: “Vương gia, chỉ một mình tôi e là không đủ nhỉ?”
Đông Vương lấy ra ba miếng bùa ngọc màu sắc khác nhau đưa cho cậu, nói: “Nếu là phiền phức vặt vãnh thì cậu có thể dùng bùa ngọc màu trắng, lúc đó sẽ có người xuất hiện làm theo lời cậu. Nếu là chuyện khá nan giải thì cậu có thể dùng bùa ngọc màu xanh, lúc đó sẽ có cao thủ ra mặt hỗ trợ cậu. Nếu là chuyện cực kỳ quan trọng và khẩn cấp, cậu cứ sử dụng bùa ngọc màu đỏ. Nhưng nếu không đến bất đắc dĩ thì vẫn đừng nên động vào bùa ngọc màu đỏ này thì tốt hơn”.
Ngô Bình: “Tôi hiểu rồi”.
Trần Tử Tu nhìn Ngô Bình, vẻ mặt hơi kỳ quái. Mặc dù anh ta không nói nhưng Đông Vương biết anh ta đang nghĩ gì, bèn nói: “Ngô Bình là người có năng lực nhất bên cạnh tôi, cậu ấy rất mạnh, chuyến này chắc chăn có thể giúp chúng ta rất nhiều”.
Trần Tử Tu vẫn còn nghỉ ngờ, anh ta ngẫm nghĩ rồi nói: “Bên cạnh tôi có một vị cao thủ, có thể để anh ta và cậu Ngô so mấy chiêu không?”
Ngô Bình nói: “Không cần mấy chiêu đâu, người anh dẫn đến không ai có thể đỡ được một chiêu của tôi”.
Trần Tử Tu cảm thấy Ngô Bình đang khoác lác, bèn gọi một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đến nói: “Lý Mục Ngư, anh đi so vài chiêu với cậu Ngô”.
Người tên là Lý Mục Ngư này có vóc dáng cao lớn, đầu trọc, tai và mũi đeo vòng vàng, cánh tay hắn khá to, Ngô Bình đứng trước mặt hắn vẫn thấp. hơn nửa cái đầu.
Ngô Bình nói: “Tôi đếm đến ba thì sẽ đánh một quyền, anh có thể đỡ được thì xem như tôi thua. Một, hai, ba...”
Cậu không đợi đối phương đồng ý đã bắt đầu đếm. Ngay khi chữ “ba” vừa kết thúc, cậu ra tung ra một quyền đánh vào bụng Lý Mục Ngư, Lý Mục Ngư không kịp phản ứng, trợn to mắt, sau đó cuộn người lại như một con tôm, vài giây sau kêu lên một tiếng kêu đau đớn và kiềm nén.
Trần Tử Tu sững sờ, Lý Mục Ngư là thuộc hạ mạnh nhất bên cạnh anh ta, cũng là người anh ta tin tưởng nhất. Một cao thủ như vậy mà lại không thể đỡ được một chiêu của người này.
Đông Vương cười hỏi: “Thiếu đảo chủ, thế nào?”
Trần Tử Tu vội dựng ngón cái lên nói: “Bái phục! Cậu Ngô, chuyện sau đó phải làm phiền cậu rồi”.
Ngô Bình nói: “Không dám”.
Đông Vương nói với Trần Tử Tu một vài chỉ tiết, sau đó đứng dậy rời đi. Mà ông ta vừa đi, Trần Tử Tu cũng dẫn Ngô Bình lên một chiếc thuyền buôn chạy về phía vùng biển rộng lớn.
Trọng tải của con thuyền buôn này mười ngàn tấn, tốc độ cực nhanh, có thể di chuyển hai ngàn kilomet trong một ngày một đêm. Bày bố trên tàu khá xa hoa, ngoài Trần Tử Tu ra, còn có cả trăm người bao gồm nhiều vệ sĩ và người giúp việc.
Ngô Bình có một căn phòng của riêng mình ở tầng hai của tàu, hai phòng ngủ một phòng khách. Vì buổi tối mới đến đảo Hoan Không nên cậu bèn nghỉ ngơi trong phòng.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Đông Vương: “Tôi đã suy xét đến điều này rì sau đó ông ta nhìn Ngô Bình.Ngô Bình lập tức hiểu ý, Đông Vương muốn cậu tham gia vào chuyện này, nếu không cũng sẽ không dẫn cậu tới đây, còn để cậu nghe được nhiều chuyện bí mật như vậy. Cậu lập tức nói: “Vương gia cứ dặn dò”. Đông Vương rất hài lòng nói: “Ngô Bình, cậu lấy thân phận là bạn đi theo thiếu đảo chủ về đảo Hoan Không, trợ giúp cậu ấy ngồi vào vị trí đảo chủ.Ngô Bình chớp mắt nói: “Vương gia, chỉ một mình tôi e là không đủ nhỉ?”Đông Vương lấy ra ba miếng bùa ngọc màu sắc khác nhau đưa cho cậu, nói: “Nếu là phiền phức vặt vãnh thì cậu có thể dùng bùa ngọc màu trắng, lúc đó sẽ có người xuất hiện làm theo lời cậu. Nếu là chuyện khá nan giải thì cậu có thể dùng bùa ngọc màu xanh, lúc đó sẽ có cao thủ ra mặt hỗ trợ cậu. Nếu là chuyện cực kỳ quan trọng và khẩn cấp, cậu cứ sử dụng bùa ngọc màu đỏ. Nhưng nếu không đến bất đắc dĩ thì vẫn đừng nên động vào bùa ngọc màu đỏ này thì tốt hơn”.Ngô Bình: “Tôi hiểu rồi”.Trần Tử Tu nhìn Ngô Bình, vẻ mặt hơi kỳ quái. Mặc dù anh ta không nói nhưng Đông Vương biết anh ta đang nghĩ gì, bèn nói: “Ngô Bình là người có năng lực nhất bên cạnh tôi, cậu ấy rất mạnh, chuyến này chắc chăn có thể giúp chúng ta rất nhiều”.Trần Tử Tu vẫn còn nghỉ ngờ, anh ta ngẫm nghĩ rồi nói: “Bên cạnh tôi có một vị cao thủ, có thể để anh ta và cậu Ngô so mấy chiêu không?”Ngô Bình nói: “Không cần mấy chiêu đâu, người anh dẫn đến không ai có thể đỡ được một chiêu của tôi”.Trần Tử Tu cảm thấy Ngô Bình đang khoác lác, bèn gọi một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đến nói: “Lý Mục Ngư, anh đi so vài chiêu với cậu Ngô”.Người tên là Lý Mục Ngư này có vóc dáng cao lớn, đầu trọc, tai và mũi đeo vòng vàng, cánh tay hắn khá to, Ngô Bình đứng trước mặt hắn vẫn thấp. hơn nửa cái đầu.Ngô Bình nói: “Tôi đếm đến ba thì sẽ đánh một quyền, anh có thể đỡ được thì xem như tôi thua. Một, hai, ba...”Cậu không đợi đối phương đồng ý đã bắt đầu đếm. Ngay khi chữ “ba” vừa kết thúc, cậu ra tung ra một quyền đánh vào bụng Lý Mục Ngư, Lý Mục Ngư không kịp phản ứng, trợn to mắt, sau đó cuộn người lại như một con tôm, vài giây sau kêu lên một tiếng kêu đau đớn và kiềm nén.Trần Tử Tu sững sờ, Lý Mục Ngư là thuộc hạ mạnh nhất bên cạnh anh ta, cũng là người anh ta tin tưởng nhất. Một cao thủ như vậy mà lại không thể đỡ được một chiêu của người này.Đông Vương cười hỏi: “Thiếu đảo chủ, thế nào?” Trần Tử Tu vội dựng ngón cái lên nói: “Bái phục! Cậu Ngô, chuyện sau đó phải làm phiền cậu rồi”.Ngô Bình nói: “Không dám”.Đông Vương nói với Trần Tử Tu một vài chỉ tiết, sau đó đứng dậy rời đi. Mà ông ta vừa đi, Trần Tử Tu cũng dẫn Ngô Bình lên một chiếc thuyền buôn chạy về phía vùng biển rộng lớn.Trọng tải của con thuyền buôn này mười ngàn tấn, tốc độ cực nhanh, có thể di chuyển hai ngàn kilomet trong một ngày một đêm. Bày bố trên tàu khá xa hoa, ngoài Trần Tử Tu ra, còn có cả trăm người bao gồm nhiều vệ sĩ và người giúp việc.Ngô Bình có một căn phòng của riêng mình ở tầng hai của tàu, hai phòng ngủ một phòng khách. Vì buổi tối mới đến đảo Hoan Không nên cậu bèn nghỉ ngơi trong phòng.