Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5919: vậy tôi đành nhờ hết vào cậu Ngô

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Thiếu đảo chủ, người Phù Tang lại muốn gây rắc rối cho anh sao?”Trần Tử Tu nheo mắt, nói: “Đối phương có thể năm rõ hướng đi của tôi, chứng tỏ có gián điệp trên tàu”.Anh ta nhìn về nhìn về phía một người trung niên trông như quản gia, nói: “Lão Viên, tìm cho ra tên gián điệp đó”.Có vẻ như anh ta rất tin tưởng lão Viên này, ông †a gật nhẹ đầu, rồi quay đi.Mười phút sau, một người phụ nữ người đầy máu bị kéo vào sảnh, bà ta quỳ xuống một cái “rầm”, khẩn cầu: “Nô tì biết lỗi rồi, xin thiếu đảo chủ tha tội”.Lão Viên nói: “Thiếu đảo chủ, là bà ta đã gửi vị trí của người Phù Tang. Con trai bà ta thua rất nhiều tiền ở sòng bạc, không trả nổi nên bị người Phù Tang bắt nhốt, để cứu con trai, bà ta đã đồng ý định kỳ báo cho người Phù Tang biết vị trí của thiếu đảo chủ”.Trần Tử Tu bình thản, nói: “Đưa xuống trước đi, về đến đảo sẽ xử lý”.“Dạ”. Người phụ nữ bị kéo xuống, Trần Tử Tu đứng im tại chỗ như đang suy ngẫm gì đó. Một lúc sau anh ta hỏi: “Tàu của đối phương chạy nhanh hơn tàu chúng ta, nếu như chúng ta cố hết sức quay về đảo Hoan Không thì mất bao lâu đối phương sẽ đuổi kịp?Có người đáp: “Vẫn còn cách đảo Hoan Không bốn tiếng ba mươi bảy phút nữa, còn tàu của người Phù Tang thì sẽ mất chừng ba tiếng năm mươi bảy phút để đuổi kịp chúng ta”.Trần Tử Tu: “Ông nghĩ chúng ta nên làm thế nào?”Người đó nói: “Có thể xin đảo Hoan Không chi viện, để họ phái cao thủ đến đón. Nếu như vậy thì sau hai tiếng nữa, hai bên sẽ gặp nhau”.Trần Tử Tu lắc đầu: “Không được, vẫn còn chưa biết tình hình trên đảo thế nào, chúng ta chưa chắc xin được viện binh”.Ngô Bình đột nhiên nói: “Tôi thấy có một chiếc trực thăng trên tàu”.Trần Tử Tu lắc đầu: “Trên tàu có đồ rất quan trọng, không thể để rơi vào tay người Phù Tang”.Ngô Bình rất tò mò, không kiềm được, hỏi: “Thiếu đảo chủ có thể nói cho tôi biết trên tàu có gì  không?”Trần Tử Tu do dự vài giây rồi nói: “Không có gì phải giấu cả, đấy là một miếng sắt thần khổng lồ, có thể dùng để đúc thần binh. Miếng sắt thần này cực kỳ quan trọng với đảo Hoan Không, nhất định tôi phải mang nó về”.Ngô Bình nói: “Nếu như không thể bỏ lại tàu vậy thì cứ đối mặt với người Phù Tang”.Mặc dù Trần Tử Tu biết thực lực của Ngô Bình rất mạnh, nhưng anh ta vẫn có chút không yên tâm.Ngô Bình nói: “Thiếu đảo chủ không cần lo lắng, dù không đánh lại đối phương thì tôi cũng có thể bảo vệ an toàn được cho thiếu đảo chủ”.Trần Tử Tu thấy Ngô Bình tự tin như vậy thì thở phào, nói: “Được, vậy tôi đành nhờ hết vào cậu Ngô rồi.Sau đó, Ngô Bình quay về phòng, thời gian này cậu cũng không rảnh rỗi, cậu tranh thủ luyện cho xong Huyền Ảnh công tầng hai - Khôi Ảnh.Sau khi trời tối, tàu của người Phù Tang chỉ còn cách họ mấy chục kilomet, Ngô Bình liền đến trước mũi tàu, lúc này gió và sóng rất mạnh, khiến cậu cũng chao đảo theo. Đột nhiên, cậu nhìn về phía đông bắc, một luồng sáng bạc vút nhanh đến, hướng về phía thương tàu. Ngô Bình bay lên không, biến thành một cái bóng xám, phóng về luồng sáng bạc.Một âm thanh trầm thấp vang lên, xác của một nhẫn giả đập xuống mũi tàu, khiến sàn của mũi tàu lõm xuống. Sau đó, Ngô Bình từ từ đáp xuống, còn Trần Tử Tu cũng dắt theo người chạy đến.Lý Mục Ngư: “Chắc anh ta là người được người Phù Tang phái đi dò đường, tiếp theo đây sẽ có càng nhiều sát thủ đến hơn nữa”.Ngô Bình bỗng nói: “Bật đèn”.'Trên tàu có một cột buồm cao mấy chục mét, bên trên có ngọn đèn rất sáng. Đèn vừa được bật lên thì toàn bộ con tàu đều được thắp sáng.Mặt nước xung quanh thương tàu đột nhiên phát nổ, hai mươi bốn nhãn giả áo đen bay lên không trung, dưới ánh đèn, bóng họ in hết trên mũi tàu.

Ngô Bình: “Thiếu đảo chủ, người Phù Tang lại muốn gây rắc rối cho anh sao?”

Trần Tử Tu nheo mắt, nói: “Đối phương có thể năm rõ hướng đi của tôi, chứng tỏ có gián điệp trên tàu”.

Anh ta nhìn về nhìn về phía một người trung niên trông như quản gia, nói: “Lão Viên, tìm cho ra tên gián điệp đó”.

Có vẻ như anh ta rất tin tưởng lão Viên này, ông †a gật nhẹ đầu, rồi quay đi.

Mười phút sau, một người phụ nữ người đầy máu bị kéo vào sảnh, bà ta quỳ xuống một cái “rầm”, khẩn cầu: “Nô tì biết lỗi rồi, xin thiếu đảo chủ tha tội”.

Lão Viên nói: “Thiếu đảo chủ, là bà ta đã gửi vị trí của người Phù Tang. Con trai bà ta thua rất nhiều tiền ở sòng bạc, không trả nổi nên bị người Phù Tang bắt nhốt, để cứu con trai, bà ta đã đồng ý định kỳ báo cho người Phù Tang biết vị trí của thiếu đảo chủ”.

Trần Tử Tu bình thản, nói: “Đưa xuống trước đi, về đến đảo sẽ xử lý”.

“Dạ”. 

Người phụ nữ bị kéo xuống, Trần Tử Tu đứng im tại chỗ như đang suy ngẫm gì đó. Một lúc sau anh ta hỏi: “Tàu của đối phương chạy nhanh hơn tàu chúng ta, nếu như chúng ta cố hết sức quay về đảo Hoan Không thì mất bao lâu đối phương sẽ đuổi kịp?

Có người đáp: “Vẫn còn cách đảo Hoan Không bốn tiếng ba mươi bảy phút nữa, còn tàu của người Phù Tang thì sẽ mất chừng ba tiếng năm mươi bảy phút để đuổi kịp chúng ta”.

Trần Tử Tu: “Ông nghĩ chúng ta nên làm thế nào?”

Người đó nói: “Có thể xin đảo Hoan Không chi viện, để họ phái cao thủ đến đón. Nếu như vậy thì sau hai tiếng nữa, hai bên sẽ gặp nhau”.

Trần Tử Tu lắc đầu: “Không được, vẫn còn chưa biết tình hình trên đảo thế nào, chúng ta chưa chắc xin được viện binh”.

Ngô Bình đột nhiên nói: “Tôi thấy có một chiếc trực thăng trên tàu”.

Trần Tử Tu lắc đầu: “Trên tàu có đồ rất quan trọng, không thể để rơi vào tay người Phù Tang”.

Ngô Bình rất tò mò, không kiềm được, hỏi: “Thiếu đảo chủ có thể nói cho tôi biết trên tàu có gì  không?”

Trần Tử Tu do dự vài giây rồi nói: “Không có gì phải giấu cả, đấy là một miếng sắt thần khổng lồ, có thể dùng để đúc thần binh. Miếng sắt thần này cực kỳ quan trọng với đảo Hoan Không, nhất định tôi phải mang nó về”.

Ngô Bình nói: “Nếu như không thể bỏ lại tàu vậy thì cứ đối mặt với người Phù Tang”.

Mặc dù Trần Tử Tu biết thực lực của Ngô Bình rất mạnh, nhưng anh ta vẫn có chút không yên tâm.

Ngô Bình nói: “Thiếu đảo chủ không cần lo lắng, dù không đánh lại đối phương thì tôi cũng có thể bảo vệ an toàn được cho thiếu đảo chủ”.

Trần Tử Tu thấy Ngô Bình tự tin như vậy thì thở phào, nói: “Được, vậy tôi đành nhờ hết vào cậu Ngô rồi.

Sau đó, Ngô Bình quay về phòng, thời gian này cậu cũng không rảnh rỗi, cậu tranh thủ luyện cho xong Huyền Ảnh công tầng hai - Khôi Ảnh.

Sau khi trời tối, tàu của người Phù Tang chỉ còn cách họ mấy chục kilomet, Ngô Bình liền đến trước mũi tàu, lúc này gió và sóng rất mạnh, khiến cậu cũng chao đảo theo. 

Đột nhiên, cậu nhìn về phía đông bắc, một luồng sáng bạc vút nhanh đến, hướng về phía thương tàu. Ngô Bình bay lên không, biến thành một cái bóng xám, phóng về luồng sáng bạc.

Một âm thanh trầm thấp vang lên, xác của một nhẫn giả đập xuống mũi tàu, khiến sàn của mũi tàu lõm xuống. Sau đó, Ngô Bình từ từ đáp xuống, còn Trần Tử Tu cũng dắt theo người chạy đến.

Lý Mục Ngư: “Chắc anh ta là người được người Phù Tang phái đi dò đường, tiếp theo đây sẽ có càng nhiều sát thủ đến hơn nữa”.

Ngô Bình bỗng nói: “Bật đèn”.

'Trên tàu có một cột buồm cao mấy chục mét, bên trên có ngọn đèn rất sáng. Đèn vừa được bật lên thì toàn bộ con tàu đều được thắp sáng.

Mặt nước xung quanh thương tàu đột nhiên phát nổ, hai mươi bốn nhãn giả áo đen bay lên không trung, dưới ánh đèn, bóng họ in hết trên mũi tàu.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Thiếu đảo chủ, người Phù Tang lại muốn gây rắc rối cho anh sao?”Trần Tử Tu nheo mắt, nói: “Đối phương có thể năm rõ hướng đi của tôi, chứng tỏ có gián điệp trên tàu”.Anh ta nhìn về nhìn về phía một người trung niên trông như quản gia, nói: “Lão Viên, tìm cho ra tên gián điệp đó”.Có vẻ như anh ta rất tin tưởng lão Viên này, ông †a gật nhẹ đầu, rồi quay đi.Mười phút sau, một người phụ nữ người đầy máu bị kéo vào sảnh, bà ta quỳ xuống một cái “rầm”, khẩn cầu: “Nô tì biết lỗi rồi, xin thiếu đảo chủ tha tội”.Lão Viên nói: “Thiếu đảo chủ, là bà ta đã gửi vị trí của người Phù Tang. Con trai bà ta thua rất nhiều tiền ở sòng bạc, không trả nổi nên bị người Phù Tang bắt nhốt, để cứu con trai, bà ta đã đồng ý định kỳ báo cho người Phù Tang biết vị trí của thiếu đảo chủ”.Trần Tử Tu bình thản, nói: “Đưa xuống trước đi, về đến đảo sẽ xử lý”.“Dạ”. Người phụ nữ bị kéo xuống, Trần Tử Tu đứng im tại chỗ như đang suy ngẫm gì đó. Một lúc sau anh ta hỏi: “Tàu của đối phương chạy nhanh hơn tàu chúng ta, nếu như chúng ta cố hết sức quay về đảo Hoan Không thì mất bao lâu đối phương sẽ đuổi kịp?Có người đáp: “Vẫn còn cách đảo Hoan Không bốn tiếng ba mươi bảy phút nữa, còn tàu của người Phù Tang thì sẽ mất chừng ba tiếng năm mươi bảy phút để đuổi kịp chúng ta”.Trần Tử Tu: “Ông nghĩ chúng ta nên làm thế nào?”Người đó nói: “Có thể xin đảo Hoan Không chi viện, để họ phái cao thủ đến đón. Nếu như vậy thì sau hai tiếng nữa, hai bên sẽ gặp nhau”.Trần Tử Tu lắc đầu: “Không được, vẫn còn chưa biết tình hình trên đảo thế nào, chúng ta chưa chắc xin được viện binh”.Ngô Bình đột nhiên nói: “Tôi thấy có một chiếc trực thăng trên tàu”.Trần Tử Tu lắc đầu: “Trên tàu có đồ rất quan trọng, không thể để rơi vào tay người Phù Tang”.Ngô Bình rất tò mò, không kiềm được, hỏi: “Thiếu đảo chủ có thể nói cho tôi biết trên tàu có gì  không?”Trần Tử Tu do dự vài giây rồi nói: “Không có gì phải giấu cả, đấy là một miếng sắt thần khổng lồ, có thể dùng để đúc thần binh. Miếng sắt thần này cực kỳ quan trọng với đảo Hoan Không, nhất định tôi phải mang nó về”.Ngô Bình nói: “Nếu như không thể bỏ lại tàu vậy thì cứ đối mặt với người Phù Tang”.Mặc dù Trần Tử Tu biết thực lực của Ngô Bình rất mạnh, nhưng anh ta vẫn có chút không yên tâm.Ngô Bình nói: “Thiếu đảo chủ không cần lo lắng, dù không đánh lại đối phương thì tôi cũng có thể bảo vệ an toàn được cho thiếu đảo chủ”.Trần Tử Tu thấy Ngô Bình tự tin như vậy thì thở phào, nói: “Được, vậy tôi đành nhờ hết vào cậu Ngô rồi.Sau đó, Ngô Bình quay về phòng, thời gian này cậu cũng không rảnh rỗi, cậu tranh thủ luyện cho xong Huyền Ảnh công tầng hai - Khôi Ảnh.Sau khi trời tối, tàu của người Phù Tang chỉ còn cách họ mấy chục kilomet, Ngô Bình liền đến trước mũi tàu, lúc này gió và sóng rất mạnh, khiến cậu cũng chao đảo theo. Đột nhiên, cậu nhìn về phía đông bắc, một luồng sáng bạc vút nhanh đến, hướng về phía thương tàu. Ngô Bình bay lên không, biến thành một cái bóng xám, phóng về luồng sáng bạc.Một âm thanh trầm thấp vang lên, xác của một nhẫn giả đập xuống mũi tàu, khiến sàn của mũi tàu lõm xuống. Sau đó, Ngô Bình từ từ đáp xuống, còn Trần Tử Tu cũng dắt theo người chạy đến.Lý Mục Ngư: “Chắc anh ta là người được người Phù Tang phái đi dò đường, tiếp theo đây sẽ có càng nhiều sát thủ đến hơn nữa”.Ngô Bình bỗng nói: “Bật đèn”.'Trên tàu có một cột buồm cao mấy chục mét, bên trên có ngọn đèn rất sáng. Đèn vừa được bật lên thì toàn bộ con tàu đều được thắp sáng.Mặt nước xung quanh thương tàu đột nhiên phát nổ, hai mươi bốn nhãn giả áo đen bay lên không trung, dưới ánh đèn, bóng họ in hết trên mũi tàu.

Chương 5919: vậy tôi đành nhờ hết vào cậu Ngô