Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5987: Em có khí vận lớn

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cho đến lúc chết, người đeo mặt nạ cũng không biết Ngô Bình đã ra tay thế nào, mặc dù pháp khí của anh ta rất mạnh nhưng không thể cấm chế được Huyền Ảnh của Ngô Bình, kết quả anh ta đã bị chém chết chỉ bằng một đòn, chết không nhäm mắt.Người này vừa chết, kiệu chậm rãi rơi xuống, Ngô Bình cầm trong tay. Cậu vừa nhìn đã biết đây là một bảo vật, lập tức cất chiếc nhãn chứa đồ này.Lục trên người đối phương một hồi rồi cậu xử lý thi thể đó, sau đó đi vào phòng khách.Lúc này Lâu An Dân vô cùng lo lắng, ông ta run giọng hỏi: “Cậu Ngô, người đó chết rồi à?”Ông ta ở trong phòng khách nên không nhìn thấy mọi chuyện xảy ra, hơn nữa sự việc lại xảy ra rất nhanh.Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Đã xử lý rồi, chuyện này đến đây thôi. Ngày mai ông đến hiện trường với tôi, tôi dạy ông cách khôi phục long mạch”.Lâu An Dân thở phào, vội nói: “Được, mọi chuyện đều nghe theo cậu Ngô sắp xếp”.Lúc này người phụ nữ đó chạy xuống lầu.Thấy vợ mình đi xuống, Lâu An Dân nói: “Hồng  Hồng, chẳng phải bảo em nghỉ ngơi đi sao, sao em lại xuống đây?”Người phụ nữ nhìn Ngô Bình, đột nhiên quỳ xuống đất nói: “Cậu Ngô là thần tiên, có thể giúp chồng tôi không?”Lâu An Dân cảm động, vội nói âu Ngô, tôi đã một bó tuổi rồi nhưng vẫn chưa sinh được con, đây là tiếc nuối lớn nhất đời này của tôi. Cậu là thần tiên, không biết có cách nào giúp tôi không?”Ngô Bình nhìn Lâu An Dân, bình thản nói: “Mạng của ông không có con, tôi cũng không thể giúp gì được”.Tia hy vọng trong mắt Lâu An Dân tắt lịm đi, lẩm bẩm: “Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như thế?”Ngô Bình: “Thể chất của ông khá đặc biệt, gien của ông không thích hợp để sinh con. Cho dù có thụ tinh trong ống nghiệm, cũng không thể sống được. Nếu ông thực sự muốn có con thì hãy nhận nuôi một đứa”.Lâu An Dân khế gật đầu: “Cũng chỉ đành như thế”.Giải quyết xong người đoạt mạng, Ngô Bình không ở lại lâu, sau đó rời khỏi nhà họ Lâu.Sau khi Ngô Bình đi, người phụ nữ ngẩn người, cô ta nói: “Chồng à, hay là chúng ta nghe lời cậu Ngô nhận nuôi một đứa trẻ?”Cô ta muốn có một đứa con, thật ra muốn buộc: lấy trái tim chồng, nếu không đợi cô ta lớn tuổi hơn một chút, không giữ được, chồng mình lại có người khác.Lâu An Dân thở dài nói: “Xem ra chỉ có thể như thế”.Ông ta nhìn hướng Ngô Bình rời đi, lẩm bẩm: “Nếu con của chúng ta có thể cao lớn, đẹp trai như cậu Ngô, thần quỷ khó lường, đời này của anh chẳng còn tiếc nuối”.Người phụ nữ liếc mắt: “Chồng à, anh nói gì thế, người ta là thần tiên, sao có thể so với người phàm”.Lâu An Dân im lặng một lúc rồi nói: “Vậy cũng chưa chắc”.Ông ta bỗng nhìn vợ mình, hai mắt phát sáng nói: “Hồng Hồng, nếu em có thể mang thai đứa con của cậu Ngô, sau này con của chúng †a chẳng phải sẽ xuất sắc giống cậu ta rồi sao?”Lúc nói câu này, Lâu An Dân cực kỳ nghiêm túc.Người phụ nữ giật mình: “Chồng, anh nói lung tung gì đấy, sao em có thể mang thai con của cậu ta?”Lâu An Dân nói: “Em đẹp như vậy, chuyện này không khó”.Câu nói này khiến Hồng Hồng có cảm giác kỳ quái.Lâu An Dân: “Anh nhớ người đó từng nói với anh, khí vận của em rất khác thường, đây cũng là nguyên nhân họ chọn anh làm việc”.Người phụ nữ sửng sốt: “Em có khí vận lớn?”Lâu An Dân gật đầu: “Trước đây anh nghĩ mãi cũng không hiểu, em chỉ là vợ của anh, làm gì có khí vận lớn. Nhưng bây giờ anh đột nhiên hiểu ra, nếu em mang thai đứa con của cậu Ngô, vậy thì em không phải là người bình thường”.Người phụ nữ sửng sốt, hồi lâu cũng không nói gì.Không lâu sau, Ngô Bình quay lại biệt thự Hoàng Long tiếp tục tu luyện Bí chú.

Cho đến lúc chết, người đeo mặt nạ cũng không biết Ngô Bình đã ra tay thế nào, mặc dù pháp khí của anh ta rất mạnh nhưng không thể cấm chế được Huyền Ảnh của Ngô Bình, kết quả anh ta đã bị chém chết chỉ bằng một đòn, chết không nhäm mắt.

Người này vừa chết, kiệu chậm rãi rơi xuống, Ngô Bình cầm trong tay. Cậu vừa nhìn đã biết đây là một bảo vật, lập tức cất chiếc nhãn chứa đồ này.

Lục trên người đối phương một hồi rồi cậu xử lý thi thể đó, sau đó đi vào phòng khách.

Lúc này Lâu An Dân vô cùng lo lắng, ông ta run giọng hỏi: “Cậu Ngô, người đó chết rồi à?”

Ông ta ở trong phòng khách nên không nhìn thấy mọi chuyện xảy ra, hơn nữa sự việc lại xảy ra rất nhanh.

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Đã xử lý rồi, chuyện này đến đây thôi. Ngày mai ông đến hiện trường với tôi, tôi dạy ông cách khôi phục long mạch”.

Lâu An Dân thở phào, vội nói: “Được, mọi chuyện đều nghe theo cậu Ngô sắp xếp”.

Lúc này người phụ nữ đó chạy xuống lầu.

Thấy vợ mình đi xuống, Lâu An Dân nói: “Hồng  Hồng, chẳng phải bảo em nghỉ ngơi đi sao, sao em lại xuống đây?”

Người phụ nữ nhìn Ngô Bình, đột nhiên quỳ xuống đất nói: “Cậu Ngô là thần tiên, có thể giúp chồng tôi không?”

Lâu An Dân cảm động, vội nói âu Ngô, tôi đã một bó tuổi rồi nhưng vẫn chưa sinh được con, đây là tiếc nuối lớn nhất đời này của tôi. Cậu là thần tiên, không biết có cách nào giúp tôi không?”

Ngô Bình nhìn Lâu An Dân, bình thản nói: “Mạng của ông không có con, tôi cũng không thể giúp gì được”.

Tia hy vọng trong mắt Lâu An Dân tắt lịm đi, lẩm bẩm: “Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như thế?”

Ngô Bình: “Thể chất của ông khá đặc biệt, gien của ông không thích hợp để sinh con. Cho dù có thụ tinh trong ống nghiệm, cũng không thể sống được. Nếu ông thực sự muốn có con thì hãy nhận nuôi một đứa”.

Lâu An Dân khế gật đầu: “Cũng chỉ đành như thế”.

Giải quyết xong người đoạt mạng, Ngô Bình không ở lại lâu, sau đó rời khỏi nhà họ Lâu.

Sau khi Ngô Bình đi, người phụ nữ ngẩn người, cô ta nói: “Chồng à, hay là chúng ta nghe lời cậu Ngô nhận nuôi một đứa trẻ?”

Cô ta muốn có một đứa con, thật ra muốn buộc: lấy trái tim chồng, nếu không đợi cô ta lớn tuổi hơn một chút, không giữ được, chồng mình lại có người khác.

Lâu An Dân thở dài nói: “Xem ra chỉ có thể như thế”.

Ông ta nhìn hướng Ngô Bình rời đi, lẩm bẩm: “Nếu con của chúng ta có thể cao lớn, đẹp trai như cậu Ngô, thần quỷ khó lường, đời này của anh chẳng còn tiếc nuối”.

Người phụ nữ liếc mắt: “Chồng à, anh nói gì thế, người ta là thần tiên, sao có thể so với người phàm”.

Lâu An Dân im lặng một lúc rồi nói: “Vậy cũng chưa chắc”.

Ông ta bỗng nhìn vợ mình, hai mắt phát sáng nói: “Hồng Hồng, nếu em có thể mang thai đứa con của cậu Ngô, sau này con của chúng †a chẳng phải sẽ xuất sắc giống cậu ta rồi sao?”

Lúc nói câu này, Lâu An Dân cực kỳ nghiêm túc.

Người phụ nữ giật mình: “Chồng, anh nói lung tung gì đấy, sao em có thể mang thai con của cậu ta?”

Lâu An Dân nói: “Em đẹp như vậy, chuyện này không khó”.

Câu nói này khiến Hồng Hồng có cảm giác kỳ quái.

Lâu An Dân: “Anh nhớ người đó từng nói với anh, khí vận của em rất khác thường, đây cũng là nguyên nhân họ chọn anh làm việc”.

Người phụ nữ sửng sốt: “Em có khí vận lớn?”

Lâu An Dân gật đầu: “Trước đây anh nghĩ mãi cũng không hiểu, em chỉ là vợ của anh, làm gì có khí vận lớn. Nhưng bây giờ anh đột nhiên hiểu ra, nếu em mang thai đứa con của cậu Ngô, vậy thì em không phải là người bình thường”.

Người phụ nữ sửng sốt, hồi lâu cũng không nói gì.

Không lâu sau, Ngô Bình quay lại biệt thự Hoàng Long tiếp tục tu luyện Bí chú.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cho đến lúc chết, người đeo mặt nạ cũng không biết Ngô Bình đã ra tay thế nào, mặc dù pháp khí của anh ta rất mạnh nhưng không thể cấm chế được Huyền Ảnh của Ngô Bình, kết quả anh ta đã bị chém chết chỉ bằng một đòn, chết không nhäm mắt.Người này vừa chết, kiệu chậm rãi rơi xuống, Ngô Bình cầm trong tay. Cậu vừa nhìn đã biết đây là một bảo vật, lập tức cất chiếc nhãn chứa đồ này.Lục trên người đối phương một hồi rồi cậu xử lý thi thể đó, sau đó đi vào phòng khách.Lúc này Lâu An Dân vô cùng lo lắng, ông ta run giọng hỏi: “Cậu Ngô, người đó chết rồi à?”Ông ta ở trong phòng khách nên không nhìn thấy mọi chuyện xảy ra, hơn nữa sự việc lại xảy ra rất nhanh.Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Đã xử lý rồi, chuyện này đến đây thôi. Ngày mai ông đến hiện trường với tôi, tôi dạy ông cách khôi phục long mạch”.Lâu An Dân thở phào, vội nói: “Được, mọi chuyện đều nghe theo cậu Ngô sắp xếp”.Lúc này người phụ nữ đó chạy xuống lầu.Thấy vợ mình đi xuống, Lâu An Dân nói: “Hồng  Hồng, chẳng phải bảo em nghỉ ngơi đi sao, sao em lại xuống đây?”Người phụ nữ nhìn Ngô Bình, đột nhiên quỳ xuống đất nói: “Cậu Ngô là thần tiên, có thể giúp chồng tôi không?”Lâu An Dân cảm động, vội nói âu Ngô, tôi đã một bó tuổi rồi nhưng vẫn chưa sinh được con, đây là tiếc nuối lớn nhất đời này của tôi. Cậu là thần tiên, không biết có cách nào giúp tôi không?”Ngô Bình nhìn Lâu An Dân, bình thản nói: “Mạng của ông không có con, tôi cũng không thể giúp gì được”.Tia hy vọng trong mắt Lâu An Dân tắt lịm đi, lẩm bẩm: “Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như thế?”Ngô Bình: “Thể chất của ông khá đặc biệt, gien của ông không thích hợp để sinh con. Cho dù có thụ tinh trong ống nghiệm, cũng không thể sống được. Nếu ông thực sự muốn có con thì hãy nhận nuôi một đứa”.Lâu An Dân khế gật đầu: “Cũng chỉ đành như thế”.Giải quyết xong người đoạt mạng, Ngô Bình không ở lại lâu, sau đó rời khỏi nhà họ Lâu.Sau khi Ngô Bình đi, người phụ nữ ngẩn người, cô ta nói: “Chồng à, hay là chúng ta nghe lời cậu Ngô nhận nuôi một đứa trẻ?”Cô ta muốn có một đứa con, thật ra muốn buộc: lấy trái tim chồng, nếu không đợi cô ta lớn tuổi hơn một chút, không giữ được, chồng mình lại có người khác.Lâu An Dân thở dài nói: “Xem ra chỉ có thể như thế”.Ông ta nhìn hướng Ngô Bình rời đi, lẩm bẩm: “Nếu con của chúng ta có thể cao lớn, đẹp trai như cậu Ngô, thần quỷ khó lường, đời này của anh chẳng còn tiếc nuối”.Người phụ nữ liếc mắt: “Chồng à, anh nói gì thế, người ta là thần tiên, sao có thể so với người phàm”.Lâu An Dân im lặng một lúc rồi nói: “Vậy cũng chưa chắc”.Ông ta bỗng nhìn vợ mình, hai mắt phát sáng nói: “Hồng Hồng, nếu em có thể mang thai đứa con của cậu Ngô, sau này con của chúng †a chẳng phải sẽ xuất sắc giống cậu ta rồi sao?”Lúc nói câu này, Lâu An Dân cực kỳ nghiêm túc.Người phụ nữ giật mình: “Chồng, anh nói lung tung gì đấy, sao em có thể mang thai con của cậu ta?”Lâu An Dân nói: “Em đẹp như vậy, chuyện này không khó”.Câu nói này khiến Hồng Hồng có cảm giác kỳ quái.Lâu An Dân: “Anh nhớ người đó từng nói với anh, khí vận của em rất khác thường, đây cũng là nguyên nhân họ chọn anh làm việc”.Người phụ nữ sửng sốt: “Em có khí vận lớn?”Lâu An Dân gật đầu: “Trước đây anh nghĩ mãi cũng không hiểu, em chỉ là vợ của anh, làm gì có khí vận lớn. Nhưng bây giờ anh đột nhiên hiểu ra, nếu em mang thai đứa con của cậu Ngô, vậy thì em không phải là người bình thường”.Người phụ nữ sửng sốt, hồi lâu cũng không nói gì.Không lâu sau, Ngô Bình quay lại biệt thự Hoàng Long tiếp tục tu luyện Bí chú.

Chương 5987: Em có khí vận lớn