Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5988: Gặp lại tuyết vũ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cuối cùng Ngô Bình thiết lập một pháp trận ở long mạch để hút linh khí của trời đất nuôi dưỡng long mạch. Làm thế chỉ cần khoảng một tháng, long mạch đã có thể hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn tốt hơn trước.Cả ngày nay Ngô Bình đều ở trên núi, đến tối trên đường về thì cậu nhận được điện thoại của Tuyết Vũ.“Anh Bình, em đã đến Trung Châu rồi”.Lúc trước Tuyết Vũ luôn ở lại bên đó để xử lý công việc, đến hôm nay mới có thời gian đến tìm Ngô Bình.Ngô Bình rất vui: “Giờ em đang ở đâu, anh đi đón em”.Tuyết Vũ: “Em đang ở khách sạn, vừa làm xong thủ tục lưu trú”.Ngô Bình: “Ừ, anh đến đó ngay”.Khách sạn Tuyết Vũ ở là khách sạn nghỉ dưỡng, vị trí gần bờ sông, bên cạnh có một sở thú và thủy cung, rất nhiều du khách đến đây.Ngô Bình lái xe đến khách sạn, vừa dừng xe đã nhìn thấy Tuyết Vũ mặc bộ váy dài đi biển chậm rãi bước đến.Ngô Bình: “Các tiền bối ở Đạo Quan thế nào?”Tuyết Vũ: “Họ đều đang bế quan, đồng thời tìm kiếm đồ mà tông môn để lại”.“Bên Tiên Vương Môn thì sao?”Tuyết Vũ: “Em học được những thứ anh dạy, mấy người đó đều đỏ mắt, cứ nịnh bợ em”.Ngô Bình cười nói: “Những gì em học cao siêu hơn Tiên Vương Môn cả trăm lần”.Tuyết Vũ cười nói: “Đương nhiên, vì đều là do anh dạy em”.Ngô Bình ôm lấy eo Tuyết Vũ nó: “Đi vào phòng xem thử, không được thì đổi khách sạn khác”.“Cũng khá ổn”. Tuyết Vũ đặt một căn phòng có hai phòng ngủ, hai phòng khách, hơn nữa còn có sân vườn, sân vườn có thể thông đến cầu tàu bên sông, từ trên đó  có thể đi thuyền ra giữa sông chơi.Vừa vào đến phòng, cả người Tuyết Vũ dính sát vào Ngô Bình, yêu kiều nói: “Anh Bình, em có thể ở lại Trung Châu một thời gian không? Dạo này em không muốn về”.Ngô Bình cười nói: “Được chứ, em ở bao nhiêu cũng được, nhưng mấy ngày nay em phải đến Thần Kinh”.Tuyết Vũ chớp mắt: “Có thể dẫn em theo không?”Ngô Bình: “Anh làm việc cho Đông Vương, em đi theo có thể làm gì?”Tuyết Vũ cười nói: “Vậy em cũng có thể gia nhập vào dưới trướng Đông Vương”.Lúc này Ngô Bình mới nhớ thật ra Tuyết Vũ cũng là cao thủ Bí Cảnh, hơn nữa được cậu chỉ dạy nên thực lực đã hơn hẳn tu sĩ Bí Cảnh bình thường.Suy xét một lúc, Ngô Bình nói: “Vậy được, nếu em có hứng thú, anh có thể đề cử em với Đông Vương”.Hai người đã không gặp nhau mấy ngày, lập tức dính chặt lấy nhau đến hơn chín giờ tối. Chín giờ tối, đèn đuốc bên bờ sông sáng trưng, các cửa hàng quán ăn lần lượt mở bán, hai người đi dọc theo bờ sông ăn uống no nê, tâm trạng rất vui vẻ.Tối nay Ngô Bình không về nhà, ngủ một giấc đến lúc mặt trời mọc, cuối cùng vẫn bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại.Người gọi đến là Liễu Kim Long, Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, hôm nay có một buổi đấu giá từ thiện, tôi và ông Nghiêm đã mời rất nhiều người có danh tiếng tham gia nhờ vào mối quan hệ của mình. Tôi nghĩ có thể thông qua buổi đấu giá này, đánh bóng tên tuổi của Từ thiện đường Giang Nam chúng ta”. Ngô Bình: “Ừ, cứ làm theo kế hoạch đi”.Liễu Kim Long: “Mong cậu cũng có thể tham gia, dù sao có vài món đấu giá cần tranh giá mới vui.

Cuối cùng Ngô Bình thiết lập một pháp trận ở long mạch để hút linh khí của trời đất nuôi dưỡng long mạch. Làm thế chỉ cần khoảng một tháng, long mạch đã có thể hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn tốt hơn trước.

Cả ngày nay Ngô Bình đều ở trên núi, đến tối trên đường về thì cậu nhận được điện thoại của Tuyết Vũ.

“Anh Bình, em đã đến Trung Châu rồi”.

Lúc trước Tuyết Vũ luôn ở lại bên đó để xử lý công việc, đến hôm nay mới có thời gian đến tìm Ngô Bình.

Ngô Bình rất vui: “Giờ em đang ở đâu, anh đi đón em”.

Tuyết Vũ: “Em đang ở khách sạn, vừa làm xong thủ tục lưu trú”.

Ngô Bình: “Ừ, anh đến đó ngay”.

Khách sạn Tuyết Vũ ở là khách sạn nghỉ dưỡng, vị trí gần bờ sông, bên cạnh có một sở thú và thủy cung, rất nhiều du khách đến đây.

Ngô Bình lái xe đến khách sạn, vừa dừng xe đã nhìn thấy Tuyết Vũ mặc bộ váy dài đi biển chậm rãi bước đến.

Ngô Bình: “Các tiền bối ở Đạo Quan thế nào?”

Tuyết Vũ: “Họ đều đang bế quan, đồng thời tìm kiếm đồ mà tông môn để lại”.

“Bên Tiên Vương Môn thì sao?”

Tuyết Vũ: “Em học được những thứ anh dạy, mấy người đó đều đỏ mắt, cứ nịnh bợ em”.

Ngô Bình cười nói: “Những gì em học cao siêu hơn Tiên Vương Môn cả trăm lần”.

Tuyết Vũ cười nói: “Đương nhiên, vì đều là do anh dạy em”.

Ngô Bình ôm lấy eo Tuyết Vũ nó: “Đi vào phòng xem thử, không được thì đổi khách sạn khác”.

“Cũng khá ổn”. Tuyết Vũ đặt một căn phòng có hai phòng ngủ, hai phòng khách, hơn nữa còn có sân vườn, sân vườn có thể thông đến cầu tàu bên sông, từ trên đó  có thể đi thuyền ra giữa sông chơi.

Vừa vào đến phòng, cả người Tuyết Vũ dính sát vào Ngô Bình, yêu kiều nói: “Anh Bình, em có thể ở lại Trung Châu một thời gian không? Dạo này em không muốn về”.

Ngô Bình cười nói: “Được chứ, em ở bao nhiêu cũng được, nhưng mấy ngày nay em phải đến Thần Kinh”.

Tuyết Vũ chớp mắt: “Có thể dẫn em theo không?”

Ngô Bình: “Anh làm việc cho Đông Vương, em đi theo có thể làm gì?”

Tuyết Vũ cười nói: “Vậy em cũng có thể gia nhập vào dưới trướng Đông Vương”.

Lúc này Ngô Bình mới nhớ thật ra Tuyết Vũ cũng là cao thủ Bí Cảnh, hơn nữa được cậu chỉ dạy nên thực lực đã hơn hẳn tu sĩ Bí Cảnh bình thường.

Suy xét một lúc, Ngô Bình nói: “Vậy được, nếu em có hứng thú, anh có thể đề cử em với Đông Vương”.

Hai người đã không gặp nhau mấy ngày, lập tức dính chặt lấy nhau đến hơn chín giờ tối. 

Chín giờ tối, đèn đuốc bên bờ sông sáng trưng, các cửa hàng quán ăn lần lượt mở bán, hai người đi dọc theo bờ sông ăn uống no nê, tâm trạng rất vui vẻ.

Tối nay Ngô Bình không về nhà, ngủ một giấc đến lúc mặt trời mọc, cuối cùng vẫn bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại.

Người gọi đến là Liễu Kim Long, Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, hôm nay có một buổi đấu giá từ thiện, tôi và ông Nghiêm đã mời rất nhiều người có danh tiếng tham gia nhờ vào mối quan hệ của mình. Tôi nghĩ có thể thông qua buổi đấu giá này, đánh bóng tên tuổi của Từ thiện đường Giang Nam chúng ta”. Ngô Bình: “Ừ, cứ làm theo kế hoạch đi”.

Liễu Kim Long: “Mong cậu cũng có thể tham gia, dù sao có vài món đấu giá cần tranh giá mới vui.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cuối cùng Ngô Bình thiết lập một pháp trận ở long mạch để hút linh khí của trời đất nuôi dưỡng long mạch. Làm thế chỉ cần khoảng một tháng, long mạch đã có thể hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn tốt hơn trước.Cả ngày nay Ngô Bình đều ở trên núi, đến tối trên đường về thì cậu nhận được điện thoại của Tuyết Vũ.“Anh Bình, em đã đến Trung Châu rồi”.Lúc trước Tuyết Vũ luôn ở lại bên đó để xử lý công việc, đến hôm nay mới có thời gian đến tìm Ngô Bình.Ngô Bình rất vui: “Giờ em đang ở đâu, anh đi đón em”.Tuyết Vũ: “Em đang ở khách sạn, vừa làm xong thủ tục lưu trú”.Ngô Bình: “Ừ, anh đến đó ngay”.Khách sạn Tuyết Vũ ở là khách sạn nghỉ dưỡng, vị trí gần bờ sông, bên cạnh có một sở thú và thủy cung, rất nhiều du khách đến đây.Ngô Bình lái xe đến khách sạn, vừa dừng xe đã nhìn thấy Tuyết Vũ mặc bộ váy dài đi biển chậm rãi bước đến.Ngô Bình: “Các tiền bối ở Đạo Quan thế nào?”Tuyết Vũ: “Họ đều đang bế quan, đồng thời tìm kiếm đồ mà tông môn để lại”.“Bên Tiên Vương Môn thì sao?”Tuyết Vũ: “Em học được những thứ anh dạy, mấy người đó đều đỏ mắt, cứ nịnh bợ em”.Ngô Bình cười nói: “Những gì em học cao siêu hơn Tiên Vương Môn cả trăm lần”.Tuyết Vũ cười nói: “Đương nhiên, vì đều là do anh dạy em”.Ngô Bình ôm lấy eo Tuyết Vũ nó: “Đi vào phòng xem thử, không được thì đổi khách sạn khác”.“Cũng khá ổn”. Tuyết Vũ đặt một căn phòng có hai phòng ngủ, hai phòng khách, hơn nữa còn có sân vườn, sân vườn có thể thông đến cầu tàu bên sông, từ trên đó  có thể đi thuyền ra giữa sông chơi.Vừa vào đến phòng, cả người Tuyết Vũ dính sát vào Ngô Bình, yêu kiều nói: “Anh Bình, em có thể ở lại Trung Châu một thời gian không? Dạo này em không muốn về”.Ngô Bình cười nói: “Được chứ, em ở bao nhiêu cũng được, nhưng mấy ngày nay em phải đến Thần Kinh”.Tuyết Vũ chớp mắt: “Có thể dẫn em theo không?”Ngô Bình: “Anh làm việc cho Đông Vương, em đi theo có thể làm gì?”Tuyết Vũ cười nói: “Vậy em cũng có thể gia nhập vào dưới trướng Đông Vương”.Lúc này Ngô Bình mới nhớ thật ra Tuyết Vũ cũng là cao thủ Bí Cảnh, hơn nữa được cậu chỉ dạy nên thực lực đã hơn hẳn tu sĩ Bí Cảnh bình thường.Suy xét một lúc, Ngô Bình nói: “Vậy được, nếu em có hứng thú, anh có thể đề cử em với Đông Vương”.Hai người đã không gặp nhau mấy ngày, lập tức dính chặt lấy nhau đến hơn chín giờ tối. Chín giờ tối, đèn đuốc bên bờ sông sáng trưng, các cửa hàng quán ăn lần lượt mở bán, hai người đi dọc theo bờ sông ăn uống no nê, tâm trạng rất vui vẻ.Tối nay Ngô Bình không về nhà, ngủ một giấc đến lúc mặt trời mọc, cuối cùng vẫn bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại.Người gọi đến là Liễu Kim Long, Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, hôm nay có một buổi đấu giá từ thiện, tôi và ông Nghiêm đã mời rất nhiều người có danh tiếng tham gia nhờ vào mối quan hệ của mình. Tôi nghĩ có thể thông qua buổi đấu giá này, đánh bóng tên tuổi của Từ thiện đường Giang Nam chúng ta”. Ngô Bình: “Ừ, cứ làm theo kế hoạch đi”.Liễu Kim Long: “Mong cậu cũng có thể tham gia, dù sao có vài món đấu giá cần tranh giá mới vui.

Chương 5988: Gặp lại tuyết vũ