Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6097: giả chiến

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lam Chỉ Ngư gật đầu: “Được, vậy thì phiền thầy Tra”.Tra Thanh Tuyền nhìn Lam Chỉ Ngư rời đi thì nụ cười trên khuôn mặt cũng vụt tắt, anh ta nói với Ngô Bình: “Từ sáng sớm tôi đã nhận được tin từ bên trên, yêu cầu cậu cùng tốt nghiệp với các sinh viên khác của lớp cao cấp”.Ngô Bình: “Có thể tốt nghiệp nhanh thật tốt”.Tra Thanh Tuyền: “Tôi không quan tâm cậu có gốc gác thế nào, lợi dụng quan hệ gì, nhưng Tra Thanh Tuyền tôi trước giờ làm việc công bằng, tôi sẽ tiến hành sát hạch cậu theo yêu cầu như bình thường. Nếu thành tích của cậu không đạt thì không thể tốt nghiệp được”.Ngô Bình chớp mắt: “Được, vậy thì sát hạch như thường lệ”.Tra Thanh Tuyền nhìn cậu, không nói thêm gì mà chỉ nói: “Đi theo tôi”.Anh ta dắt Ngô Bình đến sảnh diễn tập, trong sảnh có mười mấy học viên đang đánh giả chiến. Tất cả mọi người đều đội mũ hư cấu, dùng phương thức chơi trò chơi để chỉ huy chiến dịch.Sau khi Tra Thanh Tuyền bước vào, một cô gái tầm hai mươi tuổi bước nhanh qua, nói: “Thầy Tra, đây là trò Ngô mới đến sao?”Tra Thanh Tuyền “ừ” một tiếng rồi nói: “Để cậu ấy cùng tham gia đánh giả chiến đi”. Anh ta nói xong thì bỏ đi ngay.Cô gái đó có khuôn mặt tròn, tóc ngắn, hai mắt †o, cô ta cười, nói: “Chào trò Ngô, tôi tên Tô Văn Tương, là một trong những trợ giảng của thầy Tra”.Ngô Bình: “Chào cô Tô”.Tô Văn Tương nói: “Các bạn đều đang tham gia đánh giả chiến, cậu cũng cùng tham gia đi, trải nghiệm thử không gian chiến trường thật sự”.Ngô Bình gật đầu: “Được”.Tô Văn Tương chỉ sơ cho Ngô Bình làm thế nào để dùng mũ hư cấu và nói cho cậu biết quy tắc của trận giả chiến. Ngô Bình đảm nhận chức vụ đội trưởng trong cuộc giả chiến, nhưng binh lính dưới trướng của cậu thì lại là binh lính thật, chỉ có điều họ ở trong quân đội tham gia giả chiến, hai bên hợp thành một đội thông qua hình thức trực tuyến.Ngô Bình đội mũ lên thì ý thức liền rơi vào trong không gian hư cấu, mặc dù hiệu quả không được như lúc cậu trải nghiệm trong khoang chơi trò chơi nhưng vẫn khá ổn. Cậu xuất hiện trong một thành phố bom nổ ầm ầm, thành phố đã trở thành một đống hoang tàn, một viên đạn bay vụt qua tai cậu khiến cậu phải lập tức tìm chỗ ẩn thân.Lúc này, tiếng của hệ thống vang lên bên tai cậu: Người mới tham gia, biệt danh của cậu là Mâu Sắt, tiểu đội Sắt Thép 5. Cậu và thuộc hạ của cậu bị lạc nhau, nhiệm vụ tiếp theo của cậu là tìm ra bọn họ, tập hợp họ lại thành một tổ chức, cùng các tổ khác bảo vệ thành phố này.Ngô Bình vẫn chưa biết mức độ thông minh của hệ thống này như thế nào nên hỏi: “Có bao nhiêu quân địch tấn công thành phố này? Quân thủ vệ của chúng tôi có bao nhiêu?”Hệ thống: “Tâm tám chục nghìn quân địch xâm lược thành phố, quân thủ thành có năm chục nghìnngười nhưng phần lớn đều bị lạc nhau”.Ngô Bình: “Đội tôi có được chỉ viện hoặc xin chi viện thêm không?”Hệ thống: Hiện tại không được thêm người, tạm thời không có quân chỉ viện.Ngô Bình: “Hiểu rồi”.Cậu nhìn lại mình thì thấy mình đang đội một chiếc mũ bộ đội màu xám xanh, với trang bị là một khẩu súng trường, một khẩu súng ngắn bên hông, và mười mấy viên đạn trên người. Ngoài ra, cậu còn có một bộ máy bộ đàm.Cậu hỏi hệ thống cách dùng máy bộ đàm, sau đó dò kênh và kêu gọi đồng đội. Cậu nhanh chóng nghe thấy hồi âm.“Tiểu đội trưởng, tôi là lính bắn tỉa, đang ở tầng thượng của bệnh viện trung tâm, tôi đang tìm kiếm vị trí của tiểu đội trưởng”.

Lam Chỉ Ngư gật đầu: “Được, vậy thì phiền thầy Tra”.

Tra Thanh Tuyền nhìn Lam Chỉ Ngư rời đi thì nụ cười trên khuôn mặt cũng vụt tắt, anh ta nói với Ngô Bình: “Từ sáng sớm tôi đã nhận được tin từ bên trên, yêu cầu cậu cùng tốt nghiệp với các sinh viên khác của lớp cao cấp”.

Ngô Bình: “Có thể tốt nghiệp nhanh thật tốt”.

Tra Thanh Tuyền: “Tôi không quan tâm cậu có gốc gác thế nào, lợi dụng quan hệ gì, nhưng Tra Thanh Tuyền tôi trước giờ làm việc công bằng, tôi sẽ tiến hành sát hạch cậu theo yêu cầu như bình thường. Nếu thành tích của cậu không đạt thì không thể tốt nghiệp được”.

Ngô Bình chớp mắt: “Được, vậy thì sát hạch như thường lệ”.

Tra Thanh Tuyền nhìn cậu, không nói thêm gì mà chỉ nói: “Đi theo tôi”.

Anh ta dắt Ngô Bình đến sảnh diễn tập, trong sảnh có mười mấy học viên đang đánh giả chiến. Tất cả mọi người đều đội mũ hư cấu, dùng phương thức chơi trò chơi để chỉ huy chiến dịch.

Sau khi Tra Thanh Tuyền bước vào, một cô gái tầm hai mươi tuổi bước nhanh qua, nói: “Thầy Tra, đây là trò Ngô mới đến sao?”

Tra Thanh Tuyền “ừ” một tiếng rồi nói: “Để cậu ấy cùng tham gia đánh giả chiến đi”. Anh ta nói xong thì bỏ đi ngay.

Cô gái đó có khuôn mặt tròn, tóc ngắn, hai mắt †o, cô ta cười, nói: “Chào trò Ngô, tôi tên Tô Văn Tương, là một trong những trợ giảng của thầy Tra”.

Ngô Bình: “Chào cô Tô”.

Tô Văn Tương nói: “Các bạn đều đang tham gia đánh giả chiến, cậu cũng cùng tham gia đi, trải nghiệm thử không gian chiến trường thật sự”.

Ngô Bình gật đầu: “Được”.

Tô Văn Tương chỉ sơ cho Ngô Bình làm thế nào để dùng mũ hư cấu và nói cho cậu biết quy tắc của trận giả chiến. Ngô Bình đảm nhận chức vụ đội trưởng trong cuộc giả chiến, nhưng binh lính dưới trướng của cậu thì lại là binh lính thật, chỉ có điều họ ở trong quân đội tham gia giả chiến, hai bên hợp thành một đội thông qua hình thức trực tuyến.

Ngô Bình đội mũ lên thì ý thức liền rơi vào trong không gian hư cấu, mặc dù hiệu quả không được như lúc cậu trải nghiệm trong khoang chơi trò chơi nhưng vẫn khá ổn. 

Cậu xuất hiện trong một thành phố bom nổ ầm ầm, thành phố đã trở thành một đống hoang tàn, một viên đạn bay vụt qua tai cậu khiến cậu phải lập tức tìm chỗ ẩn thân.

Lúc này, tiếng của hệ thống vang lên bên tai cậu: Người mới tham gia, biệt danh của cậu là Mâu Sắt, tiểu đội Sắt Thép 5. Cậu và thuộc hạ của cậu bị lạc nhau, nhiệm vụ tiếp theo của cậu là tìm ra bọn họ, tập hợp họ lại thành một tổ chức, cùng các tổ khác bảo vệ thành phố này.

Ngô Bình vẫn chưa biết mức độ thông minh của hệ thống này như thế nào nên hỏi: “Có bao nhiêu quân địch tấn công thành phố này? Quân thủ vệ của chúng tôi có bao nhiêu?”

Hệ thống: “Tâm tám chục nghìn quân địch xâm lược thành phố, quân thủ thành có năm chục nghìn

người nhưng phần lớn đều bị lạc nhau”.

Ngô Bình: “Đội tôi có được chỉ viện hoặc xin chi viện thêm không?”

Hệ thống: Hiện tại không được thêm người, tạm thời không có quân chỉ viện.

Ngô Bình: “Hiểu rồi”.

Cậu nhìn lại mình thì thấy mình đang đội một chiếc mũ bộ đội màu xám xanh, với trang bị là một khẩu súng trường, một khẩu súng ngắn bên hông, và mười mấy viên đạn trên người. Ngoài ra, cậu còn có một bộ máy bộ đàm.

Cậu hỏi hệ thống cách dùng máy bộ đàm, sau đó dò kênh và kêu gọi đồng đội. Cậu nhanh chóng nghe thấy hồi âm.

“Tiểu đội trưởng, tôi là lính bắn tỉa, đang ở tầng thượng của bệnh viện trung tâm, tôi đang tìm kiếm vị trí của tiểu đội trưởng”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lam Chỉ Ngư gật đầu: “Được, vậy thì phiền thầy Tra”.Tra Thanh Tuyền nhìn Lam Chỉ Ngư rời đi thì nụ cười trên khuôn mặt cũng vụt tắt, anh ta nói với Ngô Bình: “Từ sáng sớm tôi đã nhận được tin từ bên trên, yêu cầu cậu cùng tốt nghiệp với các sinh viên khác của lớp cao cấp”.Ngô Bình: “Có thể tốt nghiệp nhanh thật tốt”.Tra Thanh Tuyền: “Tôi không quan tâm cậu có gốc gác thế nào, lợi dụng quan hệ gì, nhưng Tra Thanh Tuyền tôi trước giờ làm việc công bằng, tôi sẽ tiến hành sát hạch cậu theo yêu cầu như bình thường. Nếu thành tích của cậu không đạt thì không thể tốt nghiệp được”.Ngô Bình chớp mắt: “Được, vậy thì sát hạch như thường lệ”.Tra Thanh Tuyền nhìn cậu, không nói thêm gì mà chỉ nói: “Đi theo tôi”.Anh ta dắt Ngô Bình đến sảnh diễn tập, trong sảnh có mười mấy học viên đang đánh giả chiến. Tất cả mọi người đều đội mũ hư cấu, dùng phương thức chơi trò chơi để chỉ huy chiến dịch.Sau khi Tra Thanh Tuyền bước vào, một cô gái tầm hai mươi tuổi bước nhanh qua, nói: “Thầy Tra, đây là trò Ngô mới đến sao?”Tra Thanh Tuyền “ừ” một tiếng rồi nói: “Để cậu ấy cùng tham gia đánh giả chiến đi”. Anh ta nói xong thì bỏ đi ngay.Cô gái đó có khuôn mặt tròn, tóc ngắn, hai mắt †o, cô ta cười, nói: “Chào trò Ngô, tôi tên Tô Văn Tương, là một trong những trợ giảng của thầy Tra”.Ngô Bình: “Chào cô Tô”.Tô Văn Tương nói: “Các bạn đều đang tham gia đánh giả chiến, cậu cũng cùng tham gia đi, trải nghiệm thử không gian chiến trường thật sự”.Ngô Bình gật đầu: “Được”.Tô Văn Tương chỉ sơ cho Ngô Bình làm thế nào để dùng mũ hư cấu và nói cho cậu biết quy tắc của trận giả chiến. Ngô Bình đảm nhận chức vụ đội trưởng trong cuộc giả chiến, nhưng binh lính dưới trướng của cậu thì lại là binh lính thật, chỉ có điều họ ở trong quân đội tham gia giả chiến, hai bên hợp thành một đội thông qua hình thức trực tuyến.Ngô Bình đội mũ lên thì ý thức liền rơi vào trong không gian hư cấu, mặc dù hiệu quả không được như lúc cậu trải nghiệm trong khoang chơi trò chơi nhưng vẫn khá ổn. Cậu xuất hiện trong một thành phố bom nổ ầm ầm, thành phố đã trở thành một đống hoang tàn, một viên đạn bay vụt qua tai cậu khiến cậu phải lập tức tìm chỗ ẩn thân.Lúc này, tiếng của hệ thống vang lên bên tai cậu: Người mới tham gia, biệt danh của cậu là Mâu Sắt, tiểu đội Sắt Thép 5. Cậu và thuộc hạ của cậu bị lạc nhau, nhiệm vụ tiếp theo của cậu là tìm ra bọn họ, tập hợp họ lại thành một tổ chức, cùng các tổ khác bảo vệ thành phố này.Ngô Bình vẫn chưa biết mức độ thông minh của hệ thống này như thế nào nên hỏi: “Có bao nhiêu quân địch tấn công thành phố này? Quân thủ vệ của chúng tôi có bao nhiêu?”Hệ thống: “Tâm tám chục nghìn quân địch xâm lược thành phố, quân thủ thành có năm chục nghìnngười nhưng phần lớn đều bị lạc nhau”.Ngô Bình: “Đội tôi có được chỉ viện hoặc xin chi viện thêm không?”Hệ thống: Hiện tại không được thêm người, tạm thời không có quân chỉ viện.Ngô Bình: “Hiểu rồi”.Cậu nhìn lại mình thì thấy mình đang đội một chiếc mũ bộ đội màu xám xanh, với trang bị là một khẩu súng trường, một khẩu súng ngắn bên hông, và mười mấy viên đạn trên người. Ngoài ra, cậu còn có một bộ máy bộ đàm.Cậu hỏi hệ thống cách dùng máy bộ đàm, sau đó dò kênh và kêu gọi đồng đội. Cậu nhanh chóng nghe thấy hồi âm.“Tiểu đội trưởng, tôi là lính bắn tỉa, đang ở tầng thượng của bệnh viện trung tâm, tôi đang tìm kiếm vị trí của tiểu đội trưởng”.

Chương 6097: giả chiến