Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6098: cậu đã giải quyết một mình sao

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chỉ trong vòng một phút, có tổng cộng bảy người hồi âm, Ngô Bình lấy bản đồ điện tử đem theo. bên mình ra, phát hiện công trường cách cậu mấy trăm mét, lính băn liên thanh của cậu đang khá nguy hiểm, anh ta đang bị một nhóm quân địch lục soát.Cậu lập tức nói: “Tất cả mọi người ở yên chờ lệnh, tôi đi tìm tay súng máy”. Ngô Bình xem bản đồ xong thì khom lưng, tiến nhanh về trước. Cậu phát hiện ý thức của mình mạnh hơn người bình thường rất nhiều, có thể liên kết nhanh hơn với hệ thống, vì vậy động tác của cậu cũng nhanh hơn những người khác, phản ứng cũng nhanh hơn.Ngô Bình chưa được huấn luyện quân sự chuyên nghiệp, nhưng cậu từng ở chỗ Đông Vương một thời gian, loại súng nào cũng đã từng dùng qua, kỹ thuật băn cũng rất cừ, thuộc cấp bách phát bách trúng.Cậu vừa đi được hơn một trăm mét thì có một viên đạn băn ra ở tòa nhà bên trái, phía trước, cậu lập tức lộn người, sau đó nằm úp xuống, bắn một phát, động tác nhanh lẹ, liên tiếp không kẽ hở.Phán đoán của cậu rất chuẩn xác, viên đạn được bản vào cửa sổ ở tầng ba tòa lầu, một kẻ địch ở sau cửa sổ đã bị cậu bản chết, đầu bị bắn vỡ một nửa.“Đệch, bị giết trong tích tắc rồi!”. Người đóng vai kẻ địch là một đảng viên của học viện quân sự Lam Chi.Mặc dù học viện quân sự Đại Hạ rất nổi tiếng nhưng vẫn còn một học viện quân sự mạnh nữa, đó là học viện quân sự Lam Chi. Điểm khác biệt nằm ở chỗ học viện quân sự Lam Chi chủ yếu bồi dưỡng sĩ quan tầm thấp và trung, chú trọng năng lực chuyên môn và tố chất của từng người. So ra thì học viện quân sự Đại Hạ chú trọng bồi dưỡng sĩ quan cao. cấp và trung cấp nhiều hơn, chú trọng năng lực chỉ huy trong chiến đấu.Đương nhiên, không có chuyện gì là tuyệt đối, học viện quân sự Lam Chi cũng từng có tướng soái lợi hại, học viện quân sự Đại Hạ cũng vậy.Lúc này, trong đại sảnh diễn tập thực chiến của học viện quân sự Lam Chi, một học viên mở mũ ra, vẻ mặt không thể nào tin nổi.Xung quanh cũng có rất nhiều bạn bị bắn chết phải thoát ra, họ thi nhau hỏi cậu ta: “Không phải cậu vừa vào sao? Chết nhanh vậy hả?”Người đó bất ngờ nói: “Tôi vừa nổ súng thì không ngờ tên nhóc phía đối diện đã né được, tôi đã dùng ống kính ngắm tự động rồi đấy, hơn nữa cậu ta còn lộn người, lập tức bắn tôi vỡ sọ ngay”.Những người xung quanh đều không tin: “Sau khi né đòn đã lập tức tìm thấy vị trí của cậu và bắn chết cậu sao? Đùa gì thế?”Người đó rối lên: “Các cậu không tin thì có thể lên quan sát, người đó thật sự rất lợi hại”.Xung quanh vẫn còn rất nhiều mũ không dùng  đến, có vài người đã lên mạng thật nhưng họ chỉ nên xem thôi chứ không thể tiếp tục tham gia trận đấu.Những người đó dùng góc nhìn của thượng đế để quan sát vị trí của Ngô Bình. Lúc này, Ngô Bình đang nhanh chân tiến về trước, hỏa tốc đến công xưởng bỏ hoang. Địa hình ở đó rất phức tạp, khắp nơi đều là sắt thép và bê tông, xe cộ không thể nào vào trong được.Ngô Bình nhanh chóng phát hiện ra một nhóm nhỏ có ba người, họ mang theo ba khẩu súng tiểu liên, trên người còn có lựu đạn.Hai bên cách nhau hơn ba trắm mét, Ngô Bình tìm chỗ ẩn nấp rồi nổ súng. Cậu ra tay rất quyết đoán, hơn nữa, còn bản liền ba phát trong một giây.“Bụp, bụp, bụp”.Ba người đó gần như trúng đạn cùng lúc, một người bị bắn ở tim, hai người bị bắn vào đầu. Chỉ trong tích tắc, ba học viên của học viện quân sự Lam Chỉ đã phải ra khỏi cuộc chơi.“Đệch, thủ pháp bản súng đó thật đỉnh quá, không có kính ngắm mà lại giết một lúc ba người cách đó hơn ba trăm mét”.“Sao hả? Có phải cừ lắm không?”. Người bị bắn trước đó cũng lên mạng lại và hỏi bạn mình. “Cừ lắm”. Mọi người ai cũng đồng tình.Cứ thế Ngô Bình vừa thâm nhập vừa xử lý kẻ địch và tìm kiếm tay súng máy đó. Cuối cùng cậu cũng tìm ra cậu ta, tay súng máy nấp dưới một tấm bê tông, Ngô Bình dựa vào chức năng định vị của máy bộ đàm để tìm ra cậu ta.

Chỉ trong vòng một phút, có tổng cộng bảy người hồi âm, Ngô Bình lấy bản đồ điện tử đem theo. bên mình ra, phát hiện công trường cách cậu mấy trăm mét, lính băn liên thanh của cậu đang khá nguy hiểm, anh ta đang bị một nhóm quân địch lục soát.

Cậu lập tức nói: “Tất cả mọi người ở yên chờ lệnh, tôi đi tìm tay súng máy”. 

Ngô Bình xem bản đồ xong thì khom lưng, tiến nhanh về trước. Cậu phát hiện ý thức của mình mạnh hơn người bình thường rất nhiều, có thể liên kết nhanh hơn với hệ thống, vì vậy động tác của cậu cũng nhanh hơn những người khác, phản ứng cũng nhanh hơn.

Ngô Bình chưa được huấn luyện quân sự chuyên nghiệp, nhưng cậu từng ở chỗ Đông Vương một thời gian, loại súng nào cũng đã từng dùng qua, kỹ thuật băn cũng rất cừ, thuộc cấp bách phát bách trúng.

Cậu vừa đi được hơn một trăm mét thì có một viên đạn băn ra ở tòa nhà bên trái, phía trước, cậu lập tức lộn người, sau đó nằm úp xuống, bắn một phát, động tác nhanh lẹ, liên tiếp không kẽ hở.

Phán đoán của cậu rất chuẩn xác, viên đạn được bản vào cửa sổ ở tầng ba tòa lầu, một kẻ địch ở sau cửa sổ đã bị cậu bản chết, đầu bị bắn vỡ một nửa.

“Đệch, bị giết trong tích tắc rồi!”. Người đóng vai kẻ địch là một đảng viên của học viện quân sự Lam Chi.

Mặc dù học viện quân sự Đại Hạ rất nổi tiếng nhưng vẫn còn một học viện quân sự mạnh nữa, đó là học viện quân sự Lam Chi. Điểm khác biệt nằm ở chỗ học viện quân sự Lam Chi chủ yếu bồi dưỡng sĩ quan tầm thấp và trung, chú trọng năng lực chuyên môn và tố chất của từng người. So ra thì học viện quân sự Đại Hạ chú trọng bồi dưỡng sĩ quan cao. cấp và trung cấp nhiều hơn, chú trọng năng lực chỉ huy trong chiến đấu.

Đương nhiên, không có chuyện gì là tuyệt đối, học viện quân sự Lam Chi cũng từng có tướng soái lợi hại, học viện quân sự Đại Hạ cũng vậy.

Lúc này, trong đại sảnh diễn tập thực chiến của học viện quân sự Lam Chi, một học viên mở mũ ra, vẻ mặt không thể nào tin nổi.

Xung quanh cũng có rất nhiều bạn bị bắn chết phải thoát ra, họ thi nhau hỏi cậu ta: “Không phải cậu vừa vào sao? Chết nhanh vậy hả?”

Người đó bất ngờ nói: “Tôi vừa nổ súng thì không ngờ tên nhóc phía đối diện đã né được, tôi đã dùng ống kính ngắm tự động rồi đấy, hơn nữa cậu ta còn lộn người, lập tức bắn tôi vỡ sọ ngay”.

Những người xung quanh đều không tin: “Sau khi né đòn đã lập tức tìm thấy vị trí của cậu và bắn chết cậu sao? Đùa gì thế?”

Người đó rối lên: “Các cậu không tin thì có thể lên quan sát, người đó thật sự rất lợi hại”.

Xung quanh vẫn còn rất nhiều mũ không dùng  đến, có vài người đã lên mạng thật nhưng họ chỉ nên xem thôi chứ không thể tiếp tục tham gia trận đấu.

Những người đó dùng góc nhìn của thượng đế để quan sát vị trí của Ngô Bình. Lúc này, Ngô Bình đang nhanh chân tiến về trước, hỏa tốc đến công xưởng bỏ hoang. Địa hình ở đó rất phức tạp, khắp nơi đều là sắt thép và bê tông, xe cộ không thể nào vào trong được.

Ngô Bình nhanh chóng phát hiện ra một nhóm nhỏ có ba người, họ mang theo ba khẩu súng tiểu liên, trên người còn có lựu đạn.

Hai bên cách nhau hơn ba trắm mét, Ngô Bình tìm chỗ ẩn nấp rồi nổ súng. Cậu ra tay rất quyết đoán, hơn nữa, còn bản liền ba phát trong một giây.

“Bụp, bụp, bụp”.

Ba người đó gần như trúng đạn cùng lúc, một người bị bắn ở tim, hai người bị bắn vào đầu. Chỉ trong tích tắc, ba học viên của học viện quân sự Lam Chỉ đã phải ra khỏi cuộc chơi.

“Đệch, thủ pháp bản súng đó thật đỉnh quá, không có kính ngắm mà lại giết một lúc ba người cách đó hơn ba trăm mét”.

“Sao hả? Có phải cừ lắm không?”. Người bị bắn trước đó cũng lên mạng lại và hỏi bạn mình. “Cừ lắm”. Mọi người ai cũng đồng tình.

Cứ thế Ngô Bình vừa thâm nhập vừa xử lý kẻ địch và tìm kiếm tay súng máy đó. Cuối cùng cậu cũng tìm ra cậu ta, tay súng máy nấp dưới một tấm bê tông, Ngô Bình dựa vào chức năng định vị của máy bộ đàm để tìm ra cậu ta.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chỉ trong vòng một phút, có tổng cộng bảy người hồi âm, Ngô Bình lấy bản đồ điện tử đem theo. bên mình ra, phát hiện công trường cách cậu mấy trăm mét, lính băn liên thanh của cậu đang khá nguy hiểm, anh ta đang bị một nhóm quân địch lục soát.Cậu lập tức nói: “Tất cả mọi người ở yên chờ lệnh, tôi đi tìm tay súng máy”. Ngô Bình xem bản đồ xong thì khom lưng, tiến nhanh về trước. Cậu phát hiện ý thức của mình mạnh hơn người bình thường rất nhiều, có thể liên kết nhanh hơn với hệ thống, vì vậy động tác của cậu cũng nhanh hơn những người khác, phản ứng cũng nhanh hơn.Ngô Bình chưa được huấn luyện quân sự chuyên nghiệp, nhưng cậu từng ở chỗ Đông Vương một thời gian, loại súng nào cũng đã từng dùng qua, kỹ thuật băn cũng rất cừ, thuộc cấp bách phát bách trúng.Cậu vừa đi được hơn một trăm mét thì có một viên đạn băn ra ở tòa nhà bên trái, phía trước, cậu lập tức lộn người, sau đó nằm úp xuống, bắn một phát, động tác nhanh lẹ, liên tiếp không kẽ hở.Phán đoán của cậu rất chuẩn xác, viên đạn được bản vào cửa sổ ở tầng ba tòa lầu, một kẻ địch ở sau cửa sổ đã bị cậu bản chết, đầu bị bắn vỡ một nửa.“Đệch, bị giết trong tích tắc rồi!”. Người đóng vai kẻ địch là một đảng viên của học viện quân sự Lam Chi.Mặc dù học viện quân sự Đại Hạ rất nổi tiếng nhưng vẫn còn một học viện quân sự mạnh nữa, đó là học viện quân sự Lam Chi. Điểm khác biệt nằm ở chỗ học viện quân sự Lam Chi chủ yếu bồi dưỡng sĩ quan tầm thấp và trung, chú trọng năng lực chuyên môn và tố chất của từng người. So ra thì học viện quân sự Đại Hạ chú trọng bồi dưỡng sĩ quan cao. cấp và trung cấp nhiều hơn, chú trọng năng lực chỉ huy trong chiến đấu.Đương nhiên, không có chuyện gì là tuyệt đối, học viện quân sự Lam Chi cũng từng có tướng soái lợi hại, học viện quân sự Đại Hạ cũng vậy.Lúc này, trong đại sảnh diễn tập thực chiến của học viện quân sự Lam Chi, một học viên mở mũ ra, vẻ mặt không thể nào tin nổi.Xung quanh cũng có rất nhiều bạn bị bắn chết phải thoát ra, họ thi nhau hỏi cậu ta: “Không phải cậu vừa vào sao? Chết nhanh vậy hả?”Người đó bất ngờ nói: “Tôi vừa nổ súng thì không ngờ tên nhóc phía đối diện đã né được, tôi đã dùng ống kính ngắm tự động rồi đấy, hơn nữa cậu ta còn lộn người, lập tức bắn tôi vỡ sọ ngay”.Những người xung quanh đều không tin: “Sau khi né đòn đã lập tức tìm thấy vị trí của cậu và bắn chết cậu sao? Đùa gì thế?”Người đó rối lên: “Các cậu không tin thì có thể lên quan sát, người đó thật sự rất lợi hại”.Xung quanh vẫn còn rất nhiều mũ không dùng  đến, có vài người đã lên mạng thật nhưng họ chỉ nên xem thôi chứ không thể tiếp tục tham gia trận đấu.Những người đó dùng góc nhìn của thượng đế để quan sát vị trí của Ngô Bình. Lúc này, Ngô Bình đang nhanh chân tiến về trước, hỏa tốc đến công xưởng bỏ hoang. Địa hình ở đó rất phức tạp, khắp nơi đều là sắt thép và bê tông, xe cộ không thể nào vào trong được.Ngô Bình nhanh chóng phát hiện ra một nhóm nhỏ có ba người, họ mang theo ba khẩu súng tiểu liên, trên người còn có lựu đạn.Hai bên cách nhau hơn ba trắm mét, Ngô Bình tìm chỗ ẩn nấp rồi nổ súng. Cậu ra tay rất quyết đoán, hơn nữa, còn bản liền ba phát trong một giây.“Bụp, bụp, bụp”.Ba người đó gần như trúng đạn cùng lúc, một người bị bắn ở tim, hai người bị bắn vào đầu. Chỉ trong tích tắc, ba học viên của học viện quân sự Lam Chỉ đã phải ra khỏi cuộc chơi.“Đệch, thủ pháp bản súng đó thật đỉnh quá, không có kính ngắm mà lại giết một lúc ba người cách đó hơn ba trăm mét”.“Sao hả? Có phải cừ lắm không?”. Người bị bắn trước đó cũng lên mạng lại và hỏi bạn mình. “Cừ lắm”. Mọi người ai cũng đồng tình.Cứ thế Ngô Bình vừa thâm nhập vừa xử lý kẻ địch và tìm kiếm tay súng máy đó. Cuối cùng cậu cũng tìm ra cậu ta, tay súng máy nấp dưới một tấm bê tông, Ngô Bình dựa vào chức năng định vị của máy bộ đàm để tìm ra cậu ta.

Chương 6098: cậu đã giải quyết một mình sao