Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6099: không thể thấy chết mà không cứu
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Ừ, tổng cộng có mười một người”.Tay súng máy trừng lớn mắt, nói: “Đội trưởng, cậu ngầu thật! Trong đám người đó có mấy tên có kỹ thuật băn cực tốt, suýt nữa tôi đã bị bọn họ bản chết rồi!"Ngô Bình không có thời gian nói chuyện với cậu †a, bèn nói: “Chúng ta đi tìm bản tỉa”.Tay súng máy gật đầu, đeo lên lưng một ít hộp đạn và lựu đạn, đi theo phía sau Ngô Bình, đi đến bệnh viện trung tâm.Rời khỏi công xưởng, đi chưa bao xa thì đã nghe thấy phía trước vang lên tiếng súng dày đặc. Ngô Bình leo lên tầng 5 quan sát, phát hiện đối diện là quân ta và quân địch đang giao tranh một trận khói lửa. Quân ta là một tiểu đội mười một người, đối diện là một hàng 5 sáu mươi người, quân địch chiếm ưu thế áp đảo.Nhìn thấy cảnh này, tay súng máy không nhịn được lên tiếng: “Bọn họ xong rồi. Ba mặt bị bao vây, phía sau lại là khoảng đất trống, tầm nhìn bao quát”.Ngô Bình: “Chúng ta không thể thấy chết mà không cứu”.Tay súng máy vội nói: “Đội trưởng, chúng ta chỉ có hai người, một khi bị bại lộ, đối phương sẽ dùng lựu đạn ném nổ chết chúng taNgô Bình lại nói: “Ở đây cậu nghe theo lệnh tôi, bảo cậu bắn thì cậu cứ bắn. Tôi lên tầng cao nhất đánh úp bọn họi”Tay súng máy hoàn toàn không đồng ý với kế hoạch của Ngô Bình, nhưng cậu ta là lính, mà Ngô Bình lại là cấp trên, cậu ta chỉ đành phục tùng.Sau khi Ngô Bình lên lầu, tay súng máy không nhịn được tạm bỏ mũ giáp xuống, nói với chiến hữu xung quanh: “Vừa nãy còn cảm thấy kỹ thuật bắn súng của câu ta tốt, có thể đánh được. Bây giờ xem ra, chỉ là một tên lỗ mãng mà thôi, tôi nghĩ cậu ta chẳng mấy chốc là thăng thôi”.“Này, chẳng phải người mới đều như vậy sao, chủ nghĩa anh hùng cá nhân, nhưng loại người này thường là chết sớm nhất”.Rất nhanh sau đó, tay thiện xạ lại đăng nhập vào, mà Ngô Bình chẳng mấy chốc đã leo lên đến tầng thượng. Trong tay cậu cầm một một cây súng bắn tỉa đã cướp được, có kính ngắm gần tám lần, cùng với ba mươi lãm viên đạn.Cậu điều chỉnh súng xong, nhắm chuẩn pháo thủ đối phương xuất hiện trong ống ngắm. “Pằng!”Một tiếng súng vang lên, pháo thủ bị hạ gục. Sau đó là phát súng thứ hai, bắn vào ngòi nổ một quả lựu đạn trên mặt đất.“AmrTrong tiếng nổ vang vọng, bảy tám kẻ địch bị nổ tung, hiện trường hỗn độn.Đội trưởng bị vây bên trong là một cô gái, cô ta kinh ngạc nhìn quân địch hỗn loạn, bèn hỏi: “Là ai bắn súng?”Mấy người bắn tỉa đều nói không phải bọn họ nổ súng. Ngay lúc này, bộ đàm của cô ta vang lên âm thanh yêu cầu trò chuyện.Nữ đội trưởng nhận tín hiệu, Ngô Bình cười nói: “Tôi là đội trưởng đội 5 Sắt Thép, tôi ở tòa nhà phía sau phục kích quân địch, các cô nhân cơ hội rút lui đi!"Nữ đội trưởng nghe được tin, hai mắt sáng lên: “Cám ơn người an hem, chúng tôi là tiểu đội 2 - Dũng Cảm, tôi là đội trưởng”.Ngô Bình: “Chào đội trưởng tiểu đội 2, là nữ sao?” Nữ lớp trưởng nhướng mày: “Thế nào, xem thường nữ binh sao?”Ngô Bình vội nói: “Không có”.Nói xong, cậu lại nổ súng. Phát súng thứ ba, đội trưởng của đối phương trong cơn hỗn loạn đã bị phát súng của cậu bắn nổ đầu.“Mẹ kiếp! Đội trưởng đối diện bị cậu bắn chết rồi sao?”. Nữ đội trưởng kinh ngạc hỏi.Ngô Bình: “Anh ta nghĩ nấp sau lưng binh lính thì tôi không bắn trúng anh ta, đúng là ấu trĩ”.Nữ đội trưởng: “Đội trưởng tiểu đội 5 uy vũ, các anh em mau rút luil”Ngô Bình liên tục nổ súng, đối diện lại có vô số người bị bắn chết, đặc biệt là hai tay súng máy sau khi bị bắn chết, rõ ràng hỏa lực không đủ, tiểu đội 2 - Dũng Cảm có thể rút lui dễ dàng.
Ngô Bình: “Ừ, tổng cộng có mười một người”.
Tay súng máy trừng lớn mắt, nói: “Đội trưởng, cậu ngầu thật! Trong đám người đó có mấy tên có kỹ thuật băn cực tốt, suýt nữa tôi đã bị bọn họ bản chết rồi!"
Ngô Bình không có thời gian nói chuyện với cậu †a, bèn nói: “Chúng ta đi tìm bản tỉa”.
Tay súng máy gật đầu, đeo lên lưng một ít hộp đạn và lựu đạn, đi theo phía sau Ngô Bình, đi đến bệnh viện trung tâm.
Rời khỏi công xưởng, đi chưa bao xa thì đã nghe thấy phía trước vang lên tiếng súng dày đặc. Ngô Bình leo lên tầng 5 quan sát, phát hiện đối diện là quân ta và quân địch đang giao tranh một trận khói lửa. Quân ta là một tiểu đội mười một người, đối diện là một hàng 5 sáu mươi người, quân địch chiếm ưu thế áp đảo.
Nhìn thấy cảnh này, tay súng máy không nhịn được lên tiếng: “Bọn họ xong rồi. Ba mặt bị bao vây, phía sau lại là khoảng đất trống, tầm nhìn bao quát”.
Ngô Bình: “Chúng ta không thể thấy chết mà không cứu”.
Tay súng máy vội nói: “Đội trưởng, chúng ta chỉ có hai người, một khi bị bại lộ, đối phương sẽ dùng lựu đạn ném nổ chết chúng ta
Ngô Bình lại nói: “Ở đây cậu nghe theo lệnh tôi, bảo cậu bắn thì cậu cứ bắn. Tôi lên tầng cao nhất đánh úp bọn họi”
Tay súng máy hoàn toàn không đồng ý với kế hoạch của Ngô Bình, nhưng cậu ta là lính, mà Ngô Bình lại là cấp trên, cậu ta chỉ đành phục tùng.
Sau khi Ngô Bình lên lầu, tay súng máy không nhịn được tạm bỏ mũ giáp xuống, nói với chiến hữu xung quanh: “Vừa nãy còn cảm thấy kỹ thuật bắn súng của câu ta tốt, có thể đánh được. Bây giờ xem ra, chỉ là một tên lỗ mãng mà thôi, tôi nghĩ cậu ta chẳng mấy chốc là thăng thôi”.
“Này, chẳng phải người mới đều như vậy sao, chủ nghĩa anh hùng cá nhân, nhưng loại người này thường là chết sớm nhất”.
Rất nhanh sau đó, tay thiện xạ lại đăng nhập vào, mà Ngô Bình chẳng mấy chốc đã leo lên đến tầng thượng. Trong tay cậu cầm một một cây súng bắn tỉa đã cướp được, có kính ngắm gần tám lần, cùng với ba mươi lãm viên đạn.
Cậu điều chỉnh súng xong, nhắm chuẩn pháo thủ đối phương xuất hiện trong ống ngắm.
“Pằng!”
Một tiếng súng vang lên, pháo thủ bị hạ gục. Sau đó là phát súng thứ hai, bắn vào ngòi nổ một quả lựu đạn trên mặt đất.
“Amr
Trong tiếng nổ vang vọng, bảy tám kẻ địch bị nổ tung, hiện trường hỗn độn.
Đội trưởng bị vây bên trong là một cô gái, cô ta kinh ngạc nhìn quân địch hỗn loạn, bèn hỏi: “Là ai bắn súng?”
Mấy người bắn tỉa đều nói không phải bọn họ nổ súng. Ngay lúc này, bộ đàm của cô ta vang lên âm thanh yêu cầu trò chuyện.
Nữ đội trưởng nhận tín hiệu, Ngô Bình cười nói: “Tôi là đội trưởng đội 5 Sắt Thép, tôi ở tòa nhà phía sau phục kích quân địch, các cô nhân cơ hội rút lui đi!"
Nữ đội trưởng nghe được tin, hai mắt sáng lên: “Cám ơn người an hem, chúng tôi là tiểu đội 2 - Dũng Cảm, tôi là đội trưởng”.
Ngô Bình: “Chào đội trưởng tiểu đội 2, là nữ sao?”
Nữ lớp trưởng nhướng mày: “Thế nào, xem thường nữ binh sao?”
Ngô Bình vội nói: “Không có”.
Nói xong, cậu lại nổ súng. Phát súng thứ ba, đội trưởng của đối phương trong cơn hỗn loạn đã bị phát súng của cậu bắn nổ đầu.
“Mẹ kiếp! Đội trưởng đối diện bị cậu bắn chết rồi sao?”. Nữ đội trưởng kinh ngạc hỏi.
Ngô Bình: “Anh ta nghĩ nấp sau lưng binh lính thì tôi không bắn trúng anh ta, đúng là ấu trĩ”.
Nữ đội trưởng: “Đội trưởng tiểu đội 5 uy vũ, các anh em mau rút luil”
Ngô Bình liên tục nổ súng, đối diện lại có vô số người bị bắn chết, đặc biệt là hai tay súng máy sau khi bị bắn chết, rõ ràng hỏa lực không đủ, tiểu đội 2 - Dũng Cảm có thể rút lui dễ dàng.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Ừ, tổng cộng có mười một người”.Tay súng máy trừng lớn mắt, nói: “Đội trưởng, cậu ngầu thật! Trong đám người đó có mấy tên có kỹ thuật băn cực tốt, suýt nữa tôi đã bị bọn họ bản chết rồi!"Ngô Bình không có thời gian nói chuyện với cậu †a, bèn nói: “Chúng ta đi tìm bản tỉa”.Tay súng máy gật đầu, đeo lên lưng một ít hộp đạn và lựu đạn, đi theo phía sau Ngô Bình, đi đến bệnh viện trung tâm.Rời khỏi công xưởng, đi chưa bao xa thì đã nghe thấy phía trước vang lên tiếng súng dày đặc. Ngô Bình leo lên tầng 5 quan sát, phát hiện đối diện là quân ta và quân địch đang giao tranh một trận khói lửa. Quân ta là một tiểu đội mười một người, đối diện là một hàng 5 sáu mươi người, quân địch chiếm ưu thế áp đảo.Nhìn thấy cảnh này, tay súng máy không nhịn được lên tiếng: “Bọn họ xong rồi. Ba mặt bị bao vây, phía sau lại là khoảng đất trống, tầm nhìn bao quát”.Ngô Bình: “Chúng ta không thể thấy chết mà không cứu”.Tay súng máy vội nói: “Đội trưởng, chúng ta chỉ có hai người, một khi bị bại lộ, đối phương sẽ dùng lựu đạn ném nổ chết chúng taNgô Bình lại nói: “Ở đây cậu nghe theo lệnh tôi, bảo cậu bắn thì cậu cứ bắn. Tôi lên tầng cao nhất đánh úp bọn họi”Tay súng máy hoàn toàn không đồng ý với kế hoạch của Ngô Bình, nhưng cậu ta là lính, mà Ngô Bình lại là cấp trên, cậu ta chỉ đành phục tùng.Sau khi Ngô Bình lên lầu, tay súng máy không nhịn được tạm bỏ mũ giáp xuống, nói với chiến hữu xung quanh: “Vừa nãy còn cảm thấy kỹ thuật bắn súng của câu ta tốt, có thể đánh được. Bây giờ xem ra, chỉ là một tên lỗ mãng mà thôi, tôi nghĩ cậu ta chẳng mấy chốc là thăng thôi”.“Này, chẳng phải người mới đều như vậy sao, chủ nghĩa anh hùng cá nhân, nhưng loại người này thường là chết sớm nhất”.Rất nhanh sau đó, tay thiện xạ lại đăng nhập vào, mà Ngô Bình chẳng mấy chốc đã leo lên đến tầng thượng. Trong tay cậu cầm một một cây súng bắn tỉa đã cướp được, có kính ngắm gần tám lần, cùng với ba mươi lãm viên đạn.Cậu điều chỉnh súng xong, nhắm chuẩn pháo thủ đối phương xuất hiện trong ống ngắm. “Pằng!”Một tiếng súng vang lên, pháo thủ bị hạ gục. Sau đó là phát súng thứ hai, bắn vào ngòi nổ một quả lựu đạn trên mặt đất.“AmrTrong tiếng nổ vang vọng, bảy tám kẻ địch bị nổ tung, hiện trường hỗn độn.Đội trưởng bị vây bên trong là một cô gái, cô ta kinh ngạc nhìn quân địch hỗn loạn, bèn hỏi: “Là ai bắn súng?”Mấy người bắn tỉa đều nói không phải bọn họ nổ súng. Ngay lúc này, bộ đàm của cô ta vang lên âm thanh yêu cầu trò chuyện.Nữ đội trưởng nhận tín hiệu, Ngô Bình cười nói: “Tôi là đội trưởng đội 5 Sắt Thép, tôi ở tòa nhà phía sau phục kích quân địch, các cô nhân cơ hội rút lui đi!"Nữ đội trưởng nghe được tin, hai mắt sáng lên: “Cám ơn người an hem, chúng tôi là tiểu đội 2 - Dũng Cảm, tôi là đội trưởng”.Ngô Bình: “Chào đội trưởng tiểu đội 2, là nữ sao?” Nữ lớp trưởng nhướng mày: “Thế nào, xem thường nữ binh sao?”Ngô Bình vội nói: “Không có”.Nói xong, cậu lại nổ súng. Phát súng thứ ba, đội trưởng của đối phương trong cơn hỗn loạn đã bị phát súng của cậu bắn nổ đầu.“Mẹ kiếp! Đội trưởng đối diện bị cậu bắn chết rồi sao?”. Nữ đội trưởng kinh ngạc hỏi.Ngô Bình: “Anh ta nghĩ nấp sau lưng binh lính thì tôi không bắn trúng anh ta, đúng là ấu trĩ”.Nữ đội trưởng: “Đội trưởng tiểu đội 5 uy vũ, các anh em mau rút luil”Ngô Bình liên tục nổ súng, đối diện lại có vô số người bị bắn chết, đặc biệt là hai tay súng máy sau khi bị bắn chết, rõ ràng hỏa lực không đủ, tiểu đội 2 - Dũng Cảm có thể rút lui dễ dàng.