Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6107: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cầm tờ giấy, vẻ mặt khó tin nói: “Vé vàng này do ai phát hành vậy?”Dương Quốc Hào cười nói: “Là thương phiếu do ngân hàng tư nhân Tứ Hải phát hành, có thể đối bất cứ lúc nào, cũng có thể lưu hành trong giới kinh doanh. Bởi vì dễ mang theo nên rất nhiều người giàu có đều thích mang theo vé vàng này, tùy ý kéo vali ra ngoài đều có thể mang theo cả chục tỷ bên mình rồi!”Ngô Bình: “Làm như vậy, không sợ sẽ lạm phát sao?”Dương Quốc Hào: “Không đâu. Chỉ tiêu bằng loại tiền này đa phần đều là người tu hành. Tôi nghe nói, một tiền tiên của người tu hành có thể đổi được một hai chục triệu tiền Đại Hạ. Một chút tiền ở giới thế tục này ở Tiên Giới cũng chỉ là giọt nước trong đại dương, không đáng nhắc đến, vì vậy chắc chắn sẽ không lạm phát”.Ngô Bình gật đầu: “Cũng đúng. Giới thế tục và giới tu hành tương thông, tiền có in nhiều hơn nữa, cũng có thể tiêu hết, dù sao tài nguyên giới tu hành cũng vô hạn”.Cậu ngẫm nghĩ, hỏi: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”Dương Quốc Hào: “Trong Đại Đô Hội sẽ có, đổi nhiêu tuỳ ý „Mấy người họ đi đến trước một tòa nhà vàng kim, bên trên viết mấy chữ lớn “Ngân hàng Tứ Hải”.Tiến vào ngân hàng, một người trung niên mặc áo khoác màu lam đi đến, vẻ mặt tươi cười hỏi: “Anh muốn đổi vé vàng sao?”Ngô Bình gật đầu: “Ừ, đổi một ít”.Người này lập tức mời Ngô Bình đến sảnh lớn, sau đó hỏi cậu muốn đổi bao nhiêu.Ngô Bình ngẫm nghĩ, hỏi: “Đổi trước mười nghìn vé vàng đi”.Mười nghìn vé vàng, trị giá mười tỷ, đây chắc chắn là một khoản tiền lớn.Người này vội nói: “Anh là khách quý, xin mời anh đến khu khách hàng VỊP”.Mấy người Dương Quốc Hào đứng đợi bên ngoài, thấy Ngô Bình vừa mở miệng đã nói mười tỷ, đều cảm thấy khó tin. Từ Văn Hổ cũng cảm khái nói: “Đại ca đúng là có tiền thật, còn muốn đến mười nghìn vé vàng!”Dương Quốc Hào: “Cậu hiểu cái gì? Tu sĩ Bí Cảnh, nào có ai không phải phú hào chứ? Thứ bọn họ có là tài năng, có thể kiếm được rất nhiều tiền dễ dàng. Năng lực như vậy, không phải có tiền là có thể mua được”.Từ Văn Hổ: “Đại ca mạnh như vậy, sau này chúng ta có núi dựa rồi!”Dương Quốc Hào: “Đúng vậy. Ngày mai lên lớp huấn luyện, tôi xem xem cái tên họ Tô kia còn dám kiêu căng hay không!”Không lâu sau, Ngô Bình đã đi ra, cậu đã đổi xong vé vàng, hỏi Dương Quốc Hào: “Tòa nhà Vạn Quốc vừa nãy không phải nơi mua sắm bình thường đúng không?”Dương Quốc Hào gật đầu: “Đúng vậy. Những nơi cao cấp thật sự của Đại Đô Hội đều nằm ở “khu trung tâm”. Trong khu trung tâm được cao nhân mở một không gian rộng lớn, bên trong còn có hang động khác!”Ngô Bình: “Ồ, mở cả hang động sao? Thú vị thật, chúng ta đi xem xem”.Đi về phía trước được một đoàn thì nhìn thấy một cánh cổng lớn được làm từ một khối ngọc thạch nguyên tảng, cánh cổng cao hơn ba mươi mét, hai mươi mấy mét, thi thoảng sẽ có những vài chiếc xe và nhóm người ra vào.Bên cạnh cổng có một tòa nhà nhỏ hai lầu, bên trong có một sảnh nhỏ, Dương Quốc Hào nhanh chân đi vào.Chẳng mấy chốc, hắn đã cầm mấy tấm phiếu nhỏ màu xanh đi ra.

Ngô Bình cầm tờ giấy, vẻ mặt khó tin nói: “Vé vàng này do ai phát hành vậy?”

Dương Quốc Hào cười nói: “Là thương phiếu do ngân hàng tư nhân Tứ Hải phát hành, có thể đối bất cứ lúc nào, cũng có thể lưu hành trong giới kinh doanh. Bởi vì dễ mang theo nên rất nhiều người giàu có đều thích mang theo vé vàng này, tùy ý kéo vali ra ngoài đều có thể mang theo cả chục tỷ bên mình rồi!”

Ngô Bình: “Làm như vậy, không sợ sẽ lạm phát sao?”

Dương Quốc Hào: “Không đâu. Chỉ tiêu bằng loại tiền này đa phần đều là người tu hành. Tôi nghe nói, một tiền tiên của người tu hành có thể đổi được một hai chục triệu tiền Đại Hạ. Một chút tiền ở giới thế tục này ở Tiên Giới cũng chỉ là giọt nước trong đại dương, không đáng nhắc đến, vì vậy chắc chắn sẽ không lạm phát”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng đúng. Giới thế tục và giới tu hành tương thông, tiền có in nhiều hơn nữa, cũng có thể tiêu hết, dù sao tài nguyên giới tu hành cũng vô hạn”.

Cậu ngẫm nghĩ, hỏi: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”

Dương Quốc Hào: “Trong Đại Đô Hội sẽ có, đổi nhiêu tuỳ ý „

Mấy người họ đi đến trước một tòa nhà vàng kim, bên trên viết mấy chữ lớn “Ngân hàng Tứ Hải”.

Tiến vào ngân hàng, một người trung niên mặc áo khoác màu lam đi đến, vẻ mặt tươi cười hỏi: “Anh muốn đổi vé vàng sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, đổi một ít”.

Người này lập tức mời Ngô Bình đến sảnh lớn, sau đó hỏi cậu muốn đổi bao nhiêu.

Ngô Bình ngẫm nghĩ, hỏi: “Đổi trước mười nghìn vé vàng đi”.

Mười nghìn vé vàng, trị giá mười tỷ, đây chắc chắn là một khoản tiền lớn.

Người này vội nói: “Anh là khách quý, xin mời anh đến khu khách hàng VỊP”.

Mấy người Dương Quốc Hào đứng đợi bên ngoài, thấy Ngô Bình vừa mở miệng đã nói mười tỷ, đều cảm thấy khó tin. Từ Văn Hổ cũng cảm khái nói: “Đại ca đúng là có tiền thật, còn muốn đến mười nghìn vé vàng!”

Dương Quốc Hào: “Cậu hiểu cái gì? Tu sĩ Bí Cảnh, nào có ai không phải phú hào chứ? Thứ bọn họ có là tài năng, có thể kiếm được rất nhiều tiền dễ dàng. Năng lực như vậy, không phải có tiền là có thể mua được”.

Từ Văn Hổ: “Đại ca mạnh như vậy, sau này chúng ta có núi dựa rồi!”

Dương Quốc Hào: “Đúng vậy. Ngày mai lên lớp huấn luyện, tôi xem xem cái tên họ Tô kia còn dám kiêu căng hay không!”

Không lâu sau, Ngô Bình đã đi ra, cậu đã đổi xong vé vàng, hỏi Dương Quốc Hào: “Tòa nhà Vạn Quốc vừa nãy không phải nơi mua sắm bình thường đúng không?”

Dương Quốc Hào gật đầu: “Đúng vậy. Những nơi cao cấp thật sự của Đại Đô Hội đều nằm ở “khu trung tâm”. Trong khu trung tâm được cao nhân mở một không gian rộng lớn, bên trong còn có hang động khác!”

Ngô Bình: “Ồ, mở cả hang động sao? Thú vị thật, chúng ta đi xem xem”.

Đi về phía trước được một đoàn thì nhìn thấy một cánh cổng lớn được làm từ một khối ngọc thạch nguyên tảng, cánh cổng cao hơn ba mươi mét, hai mươi mấy mét, thi thoảng sẽ có những vài chiếc xe và nhóm người ra vào.

Bên cạnh cổng có một tòa nhà nhỏ hai lầu, bên trong có một sảnh nhỏ, Dương Quốc Hào nhanh chân đi vào.Chẳng mấy chốc, hắn đã cầm mấy tấm phiếu nhỏ màu xanh đi ra.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cầm tờ giấy, vẻ mặt khó tin nói: “Vé vàng này do ai phát hành vậy?”Dương Quốc Hào cười nói: “Là thương phiếu do ngân hàng tư nhân Tứ Hải phát hành, có thể đối bất cứ lúc nào, cũng có thể lưu hành trong giới kinh doanh. Bởi vì dễ mang theo nên rất nhiều người giàu có đều thích mang theo vé vàng này, tùy ý kéo vali ra ngoài đều có thể mang theo cả chục tỷ bên mình rồi!”Ngô Bình: “Làm như vậy, không sợ sẽ lạm phát sao?”Dương Quốc Hào: “Không đâu. Chỉ tiêu bằng loại tiền này đa phần đều là người tu hành. Tôi nghe nói, một tiền tiên của người tu hành có thể đổi được một hai chục triệu tiền Đại Hạ. Một chút tiền ở giới thế tục này ở Tiên Giới cũng chỉ là giọt nước trong đại dương, không đáng nhắc đến, vì vậy chắc chắn sẽ không lạm phát”.Ngô Bình gật đầu: “Cũng đúng. Giới thế tục và giới tu hành tương thông, tiền có in nhiều hơn nữa, cũng có thể tiêu hết, dù sao tài nguyên giới tu hành cũng vô hạn”.Cậu ngẫm nghĩ, hỏi: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”Dương Quốc Hào: “Trong Đại Đô Hội sẽ có, đổi nhiêu tuỳ ý „Mấy người họ đi đến trước một tòa nhà vàng kim, bên trên viết mấy chữ lớn “Ngân hàng Tứ Hải”.Tiến vào ngân hàng, một người trung niên mặc áo khoác màu lam đi đến, vẻ mặt tươi cười hỏi: “Anh muốn đổi vé vàng sao?”Ngô Bình gật đầu: “Ừ, đổi một ít”.Người này lập tức mời Ngô Bình đến sảnh lớn, sau đó hỏi cậu muốn đổi bao nhiêu.Ngô Bình ngẫm nghĩ, hỏi: “Đổi trước mười nghìn vé vàng đi”.Mười nghìn vé vàng, trị giá mười tỷ, đây chắc chắn là một khoản tiền lớn.Người này vội nói: “Anh là khách quý, xin mời anh đến khu khách hàng VỊP”.Mấy người Dương Quốc Hào đứng đợi bên ngoài, thấy Ngô Bình vừa mở miệng đã nói mười tỷ, đều cảm thấy khó tin. Từ Văn Hổ cũng cảm khái nói: “Đại ca đúng là có tiền thật, còn muốn đến mười nghìn vé vàng!”Dương Quốc Hào: “Cậu hiểu cái gì? Tu sĩ Bí Cảnh, nào có ai không phải phú hào chứ? Thứ bọn họ có là tài năng, có thể kiếm được rất nhiều tiền dễ dàng. Năng lực như vậy, không phải có tiền là có thể mua được”.Từ Văn Hổ: “Đại ca mạnh như vậy, sau này chúng ta có núi dựa rồi!”Dương Quốc Hào: “Đúng vậy. Ngày mai lên lớp huấn luyện, tôi xem xem cái tên họ Tô kia còn dám kiêu căng hay không!”Không lâu sau, Ngô Bình đã đi ra, cậu đã đổi xong vé vàng, hỏi Dương Quốc Hào: “Tòa nhà Vạn Quốc vừa nãy không phải nơi mua sắm bình thường đúng không?”Dương Quốc Hào gật đầu: “Đúng vậy. Những nơi cao cấp thật sự của Đại Đô Hội đều nằm ở “khu trung tâm”. Trong khu trung tâm được cao nhân mở một không gian rộng lớn, bên trong còn có hang động khác!”Ngô Bình: “Ồ, mở cả hang động sao? Thú vị thật, chúng ta đi xem xem”.Đi về phía trước được một đoàn thì nhìn thấy một cánh cổng lớn được làm từ một khối ngọc thạch nguyên tảng, cánh cổng cao hơn ba mươi mét, hai mươi mấy mét, thi thoảng sẽ có những vài chiếc xe và nhóm người ra vào.Bên cạnh cổng có một tòa nhà nhỏ hai lầu, bên trong có một sảnh nhỏ, Dương Quốc Hào nhanh chân đi vào.Chẳng mấy chốc, hắn đã cầm mấy tấm phiếu nhỏ màu xanh đi ra.

Chương 6107: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”