Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6108: “Anh biết rõ nơi này không?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình hỏi hắn: “Cậu từng đi vào chưa?”Dương Quốc Hào gãi đầu: “Chưa từng vào, tôi chỉ là nghe người khác nói đến tình hình bên trong thôi”.Mua vé vào cổng xong, nhóm người nối đuôi nhau đi vào. Đi qua cánh cổng lớn đỏ bằng ngọc chỉnh là một khoảng trống rộng lớn, bên trong có rất nhiều xe sang dừng lại, không xe nào có giá trị thấp hơn hai triệu cả.Một tài xế thấp béo chừng ba mươi tuổi đi đến, nói: “Mấy vị khách quý có cần dùng xe không?”Ngô Bình hỏi anh ta: “Anh biết rõ nơi này không?”Tài xế cười nói: “Tôi làm việc ở đây bảy năm rồi, không có chỗ nào không biết cả”.Ngô Bình gật đầu: “Được, anh lái xe đi”.Ngô Bình ngồi ghế sau, Dương Quốc Hào cũng lên theo, những người còn lại thì ngồi một chiếc khác.Xe khởi động, Ngô Bình hỏi tài xế: “Trong khu trung tâm này có những gì, anh nói tôi nghe thử”.Tài xế: “Trong khu trung tâm có một hang động khác, rất lớn, kinh doanh đủ mặt hàng, loại giải trí gì cũng có cả. Chỉ cần biết các anh muốn chơi gì thôi”.Dương Quốc Hào lập tức nói: “Đương nhiên là mấy cô gái xinh đẹp rồi”.Tài xế cười nói: “Vậy thì phải đến Kim Phượng Lâu. Các cô gái trong Kim Phượng Lâu đến từ Linh Giới thậm chí là Tiên Giới. Anh nói xem, nếu có thể chơi đùa với các cô gái từ Tiên Giới và Linh Giới thì kích thích thế nào chứ?”Dương Quốc Hào hỏi: “Gọi một cô gái ở Kim Phượng Lâu cần bao nhiêu vé vàng?”Tài xế nói: “Có rẻ, cũng có đắt. Rẻ thì cũng phải mấy vé vàng. Đắt thì không có giới hạn, mấy trăm hay đến mấy nghìn vé vàng cũng có”.Ngô Bình không hứng thú đến mấy cô gái, cậu hỏi tài xế: “Bên trong có cửa hàng nào bán mấy thứ như dược liệu, đan dược, pháp khí không?”Tài xế cười nói: “Vừa thấy anh đã biết là người trong nghề rồi. Tuy Đại Đô Hội là khu vui chơi giải trí, nhưng người đến đây có không ít người tu hành, nên ban trong cũng dần dần hình thành một số sản nghiệp. Mấy thứ anh nói như dược liệu này, đan dược gì đó, đều có cửa hàng chuyên biệt kinh doanh, làm ăn cũng khá tốt”.Sau đó anh ta lại nói tiếp: “Tôi từng nghe một vài vị khách nói, khu vui chơi Đại Đô Hội này chỉ là vẻ ngoài, tác dụng thực sự của nó là nơi giao dịch của các tu sĩ. Nếu không, vật giá khu trung tâm sao lại để cao như vậy?”Xe đi được một đoạn thì đi vào trong một quầng sáng xanh. Đi vào quầng sáng, Ngô Bình nhạy bén nhận ra ngay, cậu đã tiến vào một không gian khác.Chiếc xe chạy trên một con đường nhựa rất dài, hai đường là hàng cây khổng lồ cao đến cả trăm mét. Trên con đường này cũng gặp được không ít chiếc xe đang quay về.Mấy phút sau, phía trước xuất hiện một tòa nhà rực rỡ tráng lệ, có không ít chiếc xe ra ra vào vào.Tài xế nói: “Nơi này chính là Kim Phượng Lâu, các anh muốn vào không?”Ngô Bình gật đầu: “Đi vào đi”.Hai chiếc xe đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình lấy ra một nghìn tấm vé vàng đưa cho Từ Văn Hổ, nói: “Các cậu vào chơi đi, hôm nay tôi mời khách. Nhưng nếu vượt hơn một nghìn vé vàng thì các cậu tự thanh toán”.Từ Văn Hổ vui mừng, nói: “Đại ca, cậu hào phóng quá rồi. Nhưng nhiều tiền như vậy, chúng tôi cũng không tiêu hết đâu?”Ngô Bình: “Tiêu không hết thì lần sau dùng tiếp, được rồi, các cậu vào đi”.Dương Quốc Hào nhếch miệng cười: “Đại ca, vậy chúng tôi không khách sáo nữa”.Ngô Bình vẫy tay: “Đi chơi đi. Tôi đến chỗ khác đi dạo”.Mấy người họ đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình thì lại lên xe, nói với tài xế: “Đến cửa hàng bán dược liệu”.Tài xế: “Vâng thưa quý khách. Nơi này có mấy cửa tiệm dược liệu, tôi đưa anh đến gần nhất trước, có lẽ phải đi mười mấy phút”.
Ngô Bình hỏi hắn: “Cậu từng đi vào chưa?”
Dương Quốc Hào gãi đầu: “Chưa từng vào, tôi chỉ là nghe người khác nói đến tình hình bên trong thôi”.
Mua vé vào cổng xong, nhóm người nối đuôi nhau đi vào. Đi qua cánh cổng lớn đỏ bằng ngọc chỉnh là một khoảng trống rộng lớn, bên trong có rất nhiều xe sang dừng lại, không xe nào có giá trị thấp hơn hai triệu cả.
Một tài xế thấp béo chừng ba mươi tuổi đi đến, nói: “Mấy vị khách quý có cần dùng xe không?”
Ngô Bình hỏi anh ta: “Anh biết rõ nơi này không?”
Tài xế cười nói: “Tôi làm việc ở đây bảy năm rồi, không có chỗ nào không biết cả”.
Ngô Bình gật đầu: “Được, anh lái xe đi”.
Ngô Bình ngồi ghế sau, Dương Quốc Hào cũng lên theo, những người còn lại thì ngồi một chiếc khác.
Xe khởi động, Ngô Bình hỏi tài xế: “Trong khu trung tâm này có những gì, anh nói tôi nghe thử”.
Tài xế: “Trong khu trung tâm có một hang động khác, rất lớn, kinh doanh đủ mặt hàng, loại giải trí gì cũng có cả. Chỉ cần biết các anh muốn chơi gì thôi”.
Dương Quốc Hào lập tức nói: “Đương nhiên là mấy cô gái xinh đẹp rồi”.
Tài xế cười nói: “Vậy thì phải đến Kim Phượng Lâu. Các cô gái trong Kim Phượng Lâu đến từ Linh Giới thậm chí là Tiên Giới. Anh nói xem, nếu có thể chơi đùa với các cô gái từ Tiên Giới và Linh Giới thì kích thích thế nào chứ?”
Dương Quốc Hào hỏi: “Gọi một cô gái ở Kim Phượng Lâu cần bao nhiêu vé vàng?”
Tài xế nói: “Có rẻ, cũng có đắt. Rẻ thì cũng phải mấy vé vàng. Đắt thì không có giới hạn, mấy trăm hay đến mấy nghìn vé vàng cũng có”.
Ngô Bình không hứng thú đến mấy cô gái, cậu hỏi tài xế: “Bên trong có cửa hàng nào bán mấy thứ như dược liệu, đan dược, pháp khí không?”
Tài xế cười nói: “Vừa thấy anh đã biết là người trong nghề rồi. Tuy Đại Đô Hội là khu vui chơi giải trí, nhưng người đến đây có không ít người tu hành, nên ban trong cũng dần dần hình thành một số sản nghiệp. Mấy thứ anh nói như dược liệu này, đan dược gì đó, đều có cửa hàng chuyên biệt kinh doanh, làm ăn cũng khá tốt”.
Sau đó anh ta lại nói tiếp: “Tôi từng nghe một vài vị khách nói, khu vui chơi Đại Đô Hội này chỉ là vẻ ngoài, tác dụng thực sự của nó là nơi giao dịch của các tu sĩ. Nếu không, vật giá khu trung tâm sao lại để cao như vậy?”
Xe đi được một đoạn thì đi vào trong một quầng sáng xanh. Đi vào quầng sáng, Ngô Bình nhạy bén nhận ra ngay, cậu đã tiến vào một không gian khác.
Chiếc xe chạy trên một con đường nhựa rất dài, hai đường là hàng cây khổng lồ cao đến cả trăm mét. Trên con đường này cũng gặp được không ít chiếc xe đang quay về.
Mấy phút sau, phía trước xuất hiện một tòa nhà rực rỡ tráng lệ, có không ít chiếc xe ra ra vào vào.
Tài xế nói: “Nơi này chính là Kim Phượng Lâu, các anh muốn vào không?”
Ngô Bình gật đầu: “Đi vào đi”.
Hai chiếc xe đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình lấy ra một nghìn tấm vé vàng đưa cho Từ Văn Hổ, nói: “Các cậu vào chơi đi, hôm nay tôi mời khách. Nhưng nếu vượt hơn một nghìn vé vàng thì các cậu tự thanh toán”.
Từ Văn Hổ vui mừng, nói: “Đại ca, cậu hào phóng quá rồi. Nhưng nhiều tiền như vậy, chúng tôi cũng không tiêu hết đâu?”
Ngô Bình: “Tiêu không hết thì lần sau dùng tiếp, được rồi, các cậu vào đi”.
Dương Quốc Hào nhếch miệng cười: “Đại ca, vậy chúng tôi không khách sáo nữa”.
Ngô Bình vẫy tay: “Đi chơi đi. Tôi đến chỗ khác đi dạo”.
Mấy người họ đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình thì lại lên xe, nói với tài xế: “Đến cửa hàng bán dược liệu”.
Tài xế: “Vâng thưa quý khách. Nơi này có mấy cửa tiệm dược liệu, tôi đưa anh đến gần nhất trước, có lẽ phải đi mười mấy phút”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình hỏi hắn: “Cậu từng đi vào chưa?”Dương Quốc Hào gãi đầu: “Chưa từng vào, tôi chỉ là nghe người khác nói đến tình hình bên trong thôi”.Mua vé vào cổng xong, nhóm người nối đuôi nhau đi vào. Đi qua cánh cổng lớn đỏ bằng ngọc chỉnh là một khoảng trống rộng lớn, bên trong có rất nhiều xe sang dừng lại, không xe nào có giá trị thấp hơn hai triệu cả.Một tài xế thấp béo chừng ba mươi tuổi đi đến, nói: “Mấy vị khách quý có cần dùng xe không?”Ngô Bình hỏi anh ta: “Anh biết rõ nơi này không?”Tài xế cười nói: “Tôi làm việc ở đây bảy năm rồi, không có chỗ nào không biết cả”.Ngô Bình gật đầu: “Được, anh lái xe đi”.Ngô Bình ngồi ghế sau, Dương Quốc Hào cũng lên theo, những người còn lại thì ngồi một chiếc khác.Xe khởi động, Ngô Bình hỏi tài xế: “Trong khu trung tâm này có những gì, anh nói tôi nghe thử”.Tài xế: “Trong khu trung tâm có một hang động khác, rất lớn, kinh doanh đủ mặt hàng, loại giải trí gì cũng có cả. Chỉ cần biết các anh muốn chơi gì thôi”.Dương Quốc Hào lập tức nói: “Đương nhiên là mấy cô gái xinh đẹp rồi”.Tài xế cười nói: “Vậy thì phải đến Kim Phượng Lâu. Các cô gái trong Kim Phượng Lâu đến từ Linh Giới thậm chí là Tiên Giới. Anh nói xem, nếu có thể chơi đùa với các cô gái từ Tiên Giới và Linh Giới thì kích thích thế nào chứ?”Dương Quốc Hào hỏi: “Gọi một cô gái ở Kim Phượng Lâu cần bao nhiêu vé vàng?”Tài xế nói: “Có rẻ, cũng có đắt. Rẻ thì cũng phải mấy vé vàng. Đắt thì không có giới hạn, mấy trăm hay đến mấy nghìn vé vàng cũng có”.Ngô Bình không hứng thú đến mấy cô gái, cậu hỏi tài xế: “Bên trong có cửa hàng nào bán mấy thứ như dược liệu, đan dược, pháp khí không?”Tài xế cười nói: “Vừa thấy anh đã biết là người trong nghề rồi. Tuy Đại Đô Hội là khu vui chơi giải trí, nhưng người đến đây có không ít người tu hành, nên ban trong cũng dần dần hình thành một số sản nghiệp. Mấy thứ anh nói như dược liệu này, đan dược gì đó, đều có cửa hàng chuyên biệt kinh doanh, làm ăn cũng khá tốt”.Sau đó anh ta lại nói tiếp: “Tôi từng nghe một vài vị khách nói, khu vui chơi Đại Đô Hội này chỉ là vẻ ngoài, tác dụng thực sự của nó là nơi giao dịch của các tu sĩ. Nếu không, vật giá khu trung tâm sao lại để cao như vậy?”Xe đi được một đoạn thì đi vào trong một quầng sáng xanh. Đi vào quầng sáng, Ngô Bình nhạy bén nhận ra ngay, cậu đã tiến vào một không gian khác.Chiếc xe chạy trên một con đường nhựa rất dài, hai đường là hàng cây khổng lồ cao đến cả trăm mét. Trên con đường này cũng gặp được không ít chiếc xe đang quay về.Mấy phút sau, phía trước xuất hiện một tòa nhà rực rỡ tráng lệ, có không ít chiếc xe ra ra vào vào.Tài xế nói: “Nơi này chính là Kim Phượng Lâu, các anh muốn vào không?”Ngô Bình gật đầu: “Đi vào đi”.Hai chiếc xe đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình lấy ra một nghìn tấm vé vàng đưa cho Từ Văn Hổ, nói: “Các cậu vào chơi đi, hôm nay tôi mời khách. Nhưng nếu vượt hơn một nghìn vé vàng thì các cậu tự thanh toán”.Từ Văn Hổ vui mừng, nói: “Đại ca, cậu hào phóng quá rồi. Nhưng nhiều tiền như vậy, chúng tôi cũng không tiêu hết đâu?”Ngô Bình: “Tiêu không hết thì lần sau dùng tiếp, được rồi, các cậu vào đi”.Dương Quốc Hào nhếch miệng cười: “Đại ca, vậy chúng tôi không khách sáo nữa”.Ngô Bình vẫy tay: “Đi chơi đi. Tôi đến chỗ khác đi dạo”.Mấy người họ đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình thì lại lên xe, nói với tài xế: “Đến cửa hàng bán dược liệu”.Tài xế: “Vâng thưa quý khách. Nơi này có mấy cửa tiệm dược liệu, tôi đưa anh đến gần nhất trước, có lẽ phải đi mười mấy phút”.