Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6241: Mua bùa ngọc

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Không dám nhận”.Lăng Bộ Phi cảm thấy Ngô Bình rất thú vị, thi thoảng nói vài câu với cậu.Lúc này có người đi ngang qua trước mặt Ngô Bình, hỏi một câu: “Mua bùa ngọc”.Ngô Bình nhìn đối phương, là một tu sĩ có râu mặc đồ màu vàng.Cậu lập tức lấy ra một lá bùa ngọc ra, bùa ngọc này là của Diệp Ngưng Băng, vốn dĩ cô ấy định đi vào cấm địa thượng cổ cùng Ngô Bình, nhưng kế hoạch đã thay đổi, giờ cô ấy lại vào Kiếm Các, từ bỏ cơ hội vào đó. Nhưng bùa ngọc trên tay cô ấy vẫn còn hiệu lực, người khác có được phù này đều có thể đi vào cấm địa thượng có.Ngô Bình hỏi: “Bao nhiêu?”Người đó nghe thế bèn đứng lại, cười nói: “Ba mươi ngàn tiền tiên, bán không?”Ngô Bình biết nếu có tiền, chưa chắc có thể mua được thứ này, phải có vận may. Giống như hôm nay, mọi người đều muốn đi vào trong, không ai vô cớ bán bùa ngọc của mình cả.Ngô Bình nói: “Một triệu tiền tiên, ít hơn nữa không bán”.Đối phương nhíu mày, hắn còn muốn trả giá thì có một người ở bên cạnh nói: “Đây là một triệu tiền tiên, tôi lấy".Động tác của người đó rất nhanh, vừa nói vừa đưa túi tiền cho Ngô Bình.Ngô Bình nhìn lướt qua, nhận ra không gian bên trong vừa đủ một triệu tiền tiên, cậu lập tức ném bùa ngọc qua cho đối phương.Người áo vàng hỏi giá đó tức giận nói: “Anh có ý gì đây hả?”Hai người này không hề quen biết nhau, người lấy được bùa ngọc là một tu sĩ trắng trẻo, không có râu, nếu không phải mặc quần áo của nam, ngực còn phẳng nữa thì chắc Ngô Bình sẽ nhầm là phụ nữ.Giọng người này cũng rất trung tính, lạnh nhạt nói: “Anh ta muốn bán, tôi muốn mua, có liên quan gì đến anh?”Người áo vàng muốn nổi giận, nhưng sau đó hừ một tiếng nói: “Các người đợi mà xem”.Tu sĩ trắng trẻo đó gật đầu với Ngô Bình rồi xoay. người rời đi.Sau khi người này đi, Lăng Bộ Phi thấp giọng nói: “Tôi biết người này, tên là Mạc Hàn, một năm trước còn là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, nhưng vì trúng độc nên những đặc điểm của phụ nữ dần biến mất, c: khoát xem mình là đàn ông, hơn nữa còn đổi tên mình từ  Mạc Khinh thành Mạc Hàn”.Ngô Bình rất bất ngờ: “Độc gì mà có thể biến phụ nữ thành như vậy?”Lăng Bộ Phi: “Tôi không rõ nữa, nhưng cô ấy là cháu gái của Đế quân Hỗn Nguyên, có tài năng đáng kinh ngạc, tu vi cũng rất lợi hại. Chỉ là không có nhiều người biết đến cô ấy, vừa rồi nếu người kia biết thân phận của cô ấy, chắc chắn sẽ không dám nói mấy lời thô lỗ như vậy với cô ấy. Lần này cô ấy vào cấm địa thượng cổ chắc là quyết định lâm thời, nếu không cũng không mua. bùa ngọc tại chỗ”.Bất giác tất cả những người đi vào cấm địa thượng cổ đều đã đến đông đủ. Sau khi xác định không sót ai, Mộng San lớn tiếng tuyên bố: “Các vị, trong tay mọi người đều có một bùa ngọc để đi vào cấm địa thượng cổ, mọi người hãy cầm bùa ngọc để vào trong”.Nói rồi bà ta lấy ra một bức tranh cổ ra, hơi giơ lên, bức tranh mở ra, trên đó có một cánh cửa màu vàng. Cánh cửa đó như sống lại, bỗng tách ra khỏi cuộn giấy, xuất hiện ngoài hiện thực.Cánh cửa màu vàng xuất hiện, Mộng San đứng trước cửa ra hiệu cho mọi người lần lượt đi vào cánh cửa màu vàng. Thế là mọi người dưới bục đều cầm bùa ngọc, lần lượt bước vào cánh cửa màu vàng dưới sự chứng kiến của Mộng San.

Ngô Bình: “Không dám nhận”.

Lăng Bộ Phi cảm thấy Ngô Bình rất thú vị, thi thoảng nói vài câu với cậu.

Lúc này có người đi ngang qua trước mặt Ngô Bình, hỏi một câu: “Mua bùa ngọc”.

Ngô Bình nhìn đối phương, là một tu sĩ có râu mặc đồ màu vàng.

Cậu lập tức lấy ra một lá bùa ngọc ra, bùa ngọc này là của Diệp Ngưng Băng, vốn dĩ cô ấy định đi vào cấm địa thượng cổ cùng Ngô Bình, nhưng kế hoạch đã thay đổi, giờ cô ấy lại vào Kiếm Các, từ bỏ cơ hội vào đó. Nhưng bùa ngọc trên tay cô ấy vẫn còn hiệu lực, người khác có được phù này đều có thể đi vào cấm địa thượng có.

Ngô Bình hỏi: “Bao nhiêu?”

Người đó nghe thế bèn đứng lại, cười nói: “Ba mươi ngàn tiền tiên, bán không?”

Ngô Bình biết nếu có tiền, chưa chắc có thể mua được thứ này, phải có vận may. Giống như hôm nay, mọi người đều muốn đi vào trong, không ai vô cớ bán bùa ngọc của mình cả.

Ngô Bình nói: “Một triệu tiền tiên, ít hơn nữa không bán”.

Đối phương nhíu mày, hắn còn muốn trả giá thì có một người ở bên cạnh nói: “Đây là một triệu tiền tiên, tôi lấy".

Động tác của người đó rất nhanh, vừa nói vừa đưa túi tiền cho Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn lướt qua, nhận ra không gian bên trong vừa đủ một triệu tiền tiên, cậu lập tức ném bùa ngọc qua cho đối phương.

Người áo vàng hỏi giá đó tức giận nói: “Anh có ý gì đây hả?”

Hai người này không hề quen biết nhau, người lấy được bùa ngọc là một tu sĩ trắng trẻo, không có râu, nếu không phải mặc quần áo của nam, ngực còn phẳng nữa thì chắc Ngô Bình sẽ nhầm là phụ nữ.

Giọng người này cũng rất trung tính, lạnh nhạt nói: “Anh ta muốn bán, tôi muốn mua, có liên quan gì đến anh?”

Người áo vàng muốn nổi giận, nhưng sau đó hừ một tiếng nói: “Các người đợi mà xem”.

Tu sĩ trắng trẻo đó gật đầu với Ngô Bình rồi xoay. người rời đi.

Sau khi người này đi, Lăng Bộ Phi thấp giọng nói: “Tôi biết người này, tên là Mạc Hàn, một năm trước còn là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, nhưng vì trúng độc nên những đặc điểm của phụ nữ dần biến mất, c: khoát xem mình là đàn ông, hơn nữa còn đổi tên mình từ  Mạc Khinh thành Mạc Hàn”.

Ngô Bình rất bất ngờ: “Độc gì mà có thể biến phụ nữ thành như vậy?”

Lăng Bộ Phi: “Tôi không rõ nữa, nhưng cô ấy là cháu gái của Đế quân Hỗn Nguyên, có tài năng đáng kinh ngạc, tu vi cũng rất lợi hại. Chỉ là không có nhiều người biết đến cô ấy, vừa rồi nếu người kia biết thân phận của cô ấy, chắc chắn sẽ không dám nói mấy lời thô lỗ như vậy với cô ấy. Lần này cô ấy vào cấm địa thượng cổ chắc là quyết định lâm thời, nếu không cũng không mua. bùa ngọc tại chỗ”.

Bất giác tất cả những người đi vào cấm địa thượng cổ đều đã đến đông đủ. Sau khi xác định không sót ai, Mộng San lớn tiếng tuyên bố: “Các vị, trong tay mọi người đều có một bùa ngọc để đi vào cấm địa thượng cổ, mọi người hãy cầm bùa ngọc để vào trong”.

Nói rồi bà ta lấy ra một bức tranh cổ ra, hơi giơ lên, bức tranh mở ra, trên đó có một cánh cửa màu vàng. Cánh cửa đó như sống lại, bỗng tách ra khỏi cuộn giấy, xuất hiện ngoài hiện thực.

Cánh cửa màu vàng xuất hiện, Mộng San đứng trước cửa ra hiệu cho mọi người lần lượt đi vào cánh cửa màu vàng. Thế là mọi người dưới bục đều cầm bùa ngọc, lần lượt bước vào cánh cửa màu vàng dưới sự chứng kiến của Mộng San.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Không dám nhận”.Lăng Bộ Phi cảm thấy Ngô Bình rất thú vị, thi thoảng nói vài câu với cậu.Lúc này có người đi ngang qua trước mặt Ngô Bình, hỏi một câu: “Mua bùa ngọc”.Ngô Bình nhìn đối phương, là một tu sĩ có râu mặc đồ màu vàng.Cậu lập tức lấy ra một lá bùa ngọc ra, bùa ngọc này là của Diệp Ngưng Băng, vốn dĩ cô ấy định đi vào cấm địa thượng cổ cùng Ngô Bình, nhưng kế hoạch đã thay đổi, giờ cô ấy lại vào Kiếm Các, từ bỏ cơ hội vào đó. Nhưng bùa ngọc trên tay cô ấy vẫn còn hiệu lực, người khác có được phù này đều có thể đi vào cấm địa thượng có.Ngô Bình hỏi: “Bao nhiêu?”Người đó nghe thế bèn đứng lại, cười nói: “Ba mươi ngàn tiền tiên, bán không?”Ngô Bình biết nếu có tiền, chưa chắc có thể mua được thứ này, phải có vận may. Giống như hôm nay, mọi người đều muốn đi vào trong, không ai vô cớ bán bùa ngọc của mình cả.Ngô Bình nói: “Một triệu tiền tiên, ít hơn nữa không bán”.Đối phương nhíu mày, hắn còn muốn trả giá thì có một người ở bên cạnh nói: “Đây là một triệu tiền tiên, tôi lấy".Động tác của người đó rất nhanh, vừa nói vừa đưa túi tiền cho Ngô Bình.Ngô Bình nhìn lướt qua, nhận ra không gian bên trong vừa đủ một triệu tiền tiên, cậu lập tức ném bùa ngọc qua cho đối phương.Người áo vàng hỏi giá đó tức giận nói: “Anh có ý gì đây hả?”Hai người này không hề quen biết nhau, người lấy được bùa ngọc là một tu sĩ trắng trẻo, không có râu, nếu không phải mặc quần áo của nam, ngực còn phẳng nữa thì chắc Ngô Bình sẽ nhầm là phụ nữ.Giọng người này cũng rất trung tính, lạnh nhạt nói: “Anh ta muốn bán, tôi muốn mua, có liên quan gì đến anh?”Người áo vàng muốn nổi giận, nhưng sau đó hừ một tiếng nói: “Các người đợi mà xem”.Tu sĩ trắng trẻo đó gật đầu với Ngô Bình rồi xoay. người rời đi.Sau khi người này đi, Lăng Bộ Phi thấp giọng nói: “Tôi biết người này, tên là Mạc Hàn, một năm trước còn là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, nhưng vì trúng độc nên những đặc điểm của phụ nữ dần biến mất, c: khoát xem mình là đàn ông, hơn nữa còn đổi tên mình từ  Mạc Khinh thành Mạc Hàn”.Ngô Bình rất bất ngờ: “Độc gì mà có thể biến phụ nữ thành như vậy?”Lăng Bộ Phi: “Tôi không rõ nữa, nhưng cô ấy là cháu gái của Đế quân Hỗn Nguyên, có tài năng đáng kinh ngạc, tu vi cũng rất lợi hại. Chỉ là không có nhiều người biết đến cô ấy, vừa rồi nếu người kia biết thân phận của cô ấy, chắc chắn sẽ không dám nói mấy lời thô lỗ như vậy với cô ấy. Lần này cô ấy vào cấm địa thượng cổ chắc là quyết định lâm thời, nếu không cũng không mua. bùa ngọc tại chỗ”.Bất giác tất cả những người đi vào cấm địa thượng cổ đều đã đến đông đủ. Sau khi xác định không sót ai, Mộng San lớn tiếng tuyên bố: “Các vị, trong tay mọi người đều có một bùa ngọc để đi vào cấm địa thượng cổ, mọi người hãy cầm bùa ngọc để vào trong”.Nói rồi bà ta lấy ra một bức tranh cổ ra, hơi giơ lên, bức tranh mở ra, trên đó có một cánh cửa màu vàng. Cánh cửa đó như sống lại, bỗng tách ra khỏi cuộn giấy, xuất hiện ngoài hiện thực.Cánh cửa màu vàng xuất hiện, Mộng San đứng trước cửa ra hiệu cho mọi người lần lượt đi vào cánh cửa màu vàng. Thế là mọi người dưới bục đều cầm bùa ngọc, lần lượt bước vào cánh cửa màu vàng dưới sự chứng kiến của Mộng San.

Chương 6241: Mua bùa ngọc