Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6242: Điền Mỹ Mỹ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Mộng San nói: “Ngô Bình, sau khi vào cấm địa, anh để ý đến họ chút nhé”.Ngô Bình biết Mộng San không muốn họ chết ở bên trong, lập tức gật đầu: “Ừ”.Thấy Ngô Bình đồng ý dễ dàng như thế, bốn người đàn ông đều cảm thấy khó chịu, có hai người trong đó còn khẽ hừ một tiếng.Mộng San mặc kệ, lại nói: “Mọi người nhớ đây, đi theo bên cạnh Ngô Bình thì sẽ an toàn hơn”.Bà ta không nói nhiều, sau đó lại đi về phía cánh cửa.Mộng San vừa rời đi, một trong bốn người đàn ông đầu nhọn bật cười nói: “Hôm nay phó viện trưởng sắp xếp thật khó hiểu, thế mà lại để một người mới bảo vệ chúng ta”.Một người đàn ông mũi tẹt khác nói: “Phó viện trưởng nói thế chắc chắn có lý của cô ấy”.Người đầu nhọn liếc nhìn hắn: “Sư đệ Hầu, lát nữa một mình tôi một nhóm, nếu cậu muốn đi với cậu ta thì tùy cậu”.Nghe hắn nói thế, người mũi tẹt lập tức cười nói: “Sư huynh Trương nói đùa rồi, chắc chắn tôi sẽ đi theo anh mài.Cứ thế một câu của sư huynh Trương này đã loại bỏ Ngô Bình ra ngoài.Hai đệ tử nữ là người mới gia nhập vào năm nay, nhưng đều là người thông minh. Đúng như người mũi tẹt đó nói, nếu không có lý do chính đáng thì phó viện trưởng sẽ không sắp xếp như vậy.Trong hai đệ tử nữ có một nữ sinh thắt bím tóc, mặc. váy học sinh, đôi mắt to lấp lánh, hai mắt lấp lánh, vừa xinh đẹp vừa dễ thương, cô ta nghịch hai bím tóc trước ngực, nhảy đến trước mặt Ngô Bình, ngọt ngào nói: “Chào sư huynh Ngộ, tôi là Điền Mỹ Mỹ, xin hãy chỉ bảo tôi nhiều hơn”.Giọng nói cô ta trong trẻo, ngọt ngào, khiến người ta cảm thấy thoải mái, hơn nữa vừa đến đã khiêm tốn gọi Ngô Bình là sư huynh.Ngô Bình nói: “Chào cô, mọi người đều là đệ tử của học viện, cô đi bên cạnh tôi thì dĩ nhiên tôi sẽ bảo vệ an toàn cho cô”.Một người đàn ông khác cười nhạo: “Chỉ dựa vào. cậu? Ai cho cậu tự tin thế?” Ngô Bình bình tĩnh nhìn hắn nói: “Tự tin không phải đến từ người khác mà đến từ thực lực. Các người đều có tính toán của mình, tôi không can thiệp”.Một cô gái khác nhìn bốn người đàn ông rồi lại nhìn Ngô Bình, cuối cùng cô ta nghiến răng đứng bên cạnh người đàn ông đầu nhọn, mỉm cười nói: “Sư huynh, mọi việc đều trông cậy vào anh”.Cứ thế vốn dĩ là một nhóm lại bị tách thành hai nhóm, bên Ngô Bình không tính Lăng Bộ Phi thì chỉ có hai người.Mắt Lăng Bộ Phi lóe sáng, cô ta cười nói: “Người tự đại sớm muộn gì cũng sẽ gặp quả báo”.Điền Mỹ Mỹ cười nói: “Chị ơi, chị tên gì thế ạ? Cũng cùng nhóm với bọn em sao?”Lăng Bộ Phi cười nói: “Em Điền, chị là Lăng Bộ Phi”. “Hóa ra là chị Bộ Phi, chị Bộ đến bên đó nhất định phải bảo vệ em, em tu luyện chưa được bao lâu, gan nhỏ. lắm".Lăng Bộ Phi cười: “Có anh Ngô ở đây, em sẽ an toàn”.Sau đó cô ta hỏi Ngô Bình: “Anh Ngô hiểu biết bao. nhiêu về cấm địa thượng cổ vậy?”Ngô Bình: “Tôi biết một chút. Cô Lăng hỏi thế có phải là biết nhiều về tình hình bên trong không?”

Mộng San nói: “Ngô Bình, sau khi vào cấm địa, anh để ý đến họ chút nhé”.

Ngô Bình biết Mộng San không muốn họ chết ở bên trong, lập tức gật đầu: “Ừ”.

Thấy Ngô Bình đồng ý dễ dàng như thế, bốn người đàn ông đều cảm thấy khó chịu, có hai người trong đó còn khẽ hừ một tiếng.

Mộng San mặc kệ, lại nói: “Mọi người nhớ đây, đi theo bên cạnh Ngô Bình thì sẽ an toàn hơn”.

Bà ta không nói nhiều, sau đó lại đi về phía cánh cửa.

Mộng San vừa rời đi, một trong bốn người đàn ông đầu nhọn bật cười nói: “Hôm nay phó viện trưởng sắp xếp thật khó hiểu, thế mà lại để một người mới bảo vệ chúng ta”.

Một người đàn ông mũi tẹt khác nói: “Phó viện trưởng nói thế chắc chắn có lý của cô ấy”.

Người đầu nhọn liếc nhìn hắn: “Sư đệ Hầu, lát nữa một mình tôi một nhóm, nếu cậu muốn đi với cậu ta thì tùy cậu”.

Nghe hắn nói thế, người mũi tẹt lập tức cười nói: “Sư huynh Trương nói đùa rồi, chắc chắn tôi sẽ đi theo anh mài.

Cứ thế một câu của sư huynh Trương này đã loại bỏ Ngô Bình ra ngoài.

Hai đệ tử nữ là người mới gia nhập vào năm nay, nhưng đều là người thông minh. Đúng như người mũi tẹt đó nói, nếu không có lý do chính đáng thì phó viện trưởng sẽ không sắp xếp như vậy.

Trong hai đệ tử nữ có một nữ sinh thắt bím tóc, mặc. váy học sinh, đôi mắt to lấp lánh, hai mắt lấp lánh, vừa xinh đẹp vừa dễ thương, cô ta nghịch hai bím tóc trước ngực, nhảy đến trước mặt Ngô Bình, ngọt ngào nói: “Chào sư huynh Ngộ, tôi là Điền Mỹ Mỹ, xin hãy chỉ bảo tôi nhiều hơn”.

Giọng nói cô ta trong trẻo, ngọt ngào, khiến người ta cảm thấy thoải mái, hơn nữa vừa đến đã khiêm tốn gọi Ngô Bình là sư huynh.

Ngô Bình nói: “Chào cô, mọi người đều là đệ tử của học viện, cô đi bên cạnh tôi thì dĩ nhiên tôi sẽ bảo vệ an toàn cho cô”.

Một người đàn ông khác cười nhạo: “Chỉ dựa vào. cậu? Ai cho cậu tự tin thế?” 

Ngô Bình bình tĩnh nhìn hắn nói: “Tự tin không phải đến từ người khác mà đến từ thực lực. Các người đều có tính toán của mình, tôi không can thiệp”.

Một cô gái khác nhìn bốn người đàn ông rồi lại nhìn Ngô Bình, cuối cùng cô ta nghiến răng đứng bên cạnh người đàn ông đầu nhọn, mỉm cười nói: “Sư huynh, mọi việc đều trông cậy vào anh”.

Cứ thế vốn dĩ là một nhóm lại bị tách thành hai nhóm, bên Ngô Bình không tính Lăng Bộ Phi thì chỉ có hai người.

Mắt Lăng Bộ Phi lóe sáng, cô ta cười nói: “Người tự đại sớm muộn gì cũng sẽ gặp quả báo”.

Điền Mỹ Mỹ cười nói: “Chị ơi, chị tên gì thế ạ? Cũng cùng nhóm với bọn em sao?”

Lăng Bộ Phi cười nói: “Em Điền, chị là Lăng Bộ Phi”. “Hóa ra là chị Bộ Phi, chị Bộ đến bên đó nhất định phải bảo vệ em, em tu luyện chưa được bao lâu, gan nhỏ. lắm".

Lăng Bộ Phi cười: “Có anh Ngô ở đây, em sẽ an toàn”.

Sau đó cô ta hỏi Ngô Bình: “Anh Ngô hiểu biết bao. nhiêu về cấm địa thượng cổ vậy?”

Ngô Bình: “Tôi biết một chút. Cô Lăng hỏi thế có phải là biết nhiều về tình hình bên trong không?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Mộng San nói: “Ngô Bình, sau khi vào cấm địa, anh để ý đến họ chút nhé”.Ngô Bình biết Mộng San không muốn họ chết ở bên trong, lập tức gật đầu: “Ừ”.Thấy Ngô Bình đồng ý dễ dàng như thế, bốn người đàn ông đều cảm thấy khó chịu, có hai người trong đó còn khẽ hừ một tiếng.Mộng San mặc kệ, lại nói: “Mọi người nhớ đây, đi theo bên cạnh Ngô Bình thì sẽ an toàn hơn”.Bà ta không nói nhiều, sau đó lại đi về phía cánh cửa.Mộng San vừa rời đi, một trong bốn người đàn ông đầu nhọn bật cười nói: “Hôm nay phó viện trưởng sắp xếp thật khó hiểu, thế mà lại để một người mới bảo vệ chúng ta”.Một người đàn ông mũi tẹt khác nói: “Phó viện trưởng nói thế chắc chắn có lý của cô ấy”.Người đầu nhọn liếc nhìn hắn: “Sư đệ Hầu, lát nữa một mình tôi một nhóm, nếu cậu muốn đi với cậu ta thì tùy cậu”.Nghe hắn nói thế, người mũi tẹt lập tức cười nói: “Sư huynh Trương nói đùa rồi, chắc chắn tôi sẽ đi theo anh mài.Cứ thế một câu của sư huynh Trương này đã loại bỏ Ngô Bình ra ngoài.Hai đệ tử nữ là người mới gia nhập vào năm nay, nhưng đều là người thông minh. Đúng như người mũi tẹt đó nói, nếu không có lý do chính đáng thì phó viện trưởng sẽ không sắp xếp như vậy.Trong hai đệ tử nữ có một nữ sinh thắt bím tóc, mặc. váy học sinh, đôi mắt to lấp lánh, hai mắt lấp lánh, vừa xinh đẹp vừa dễ thương, cô ta nghịch hai bím tóc trước ngực, nhảy đến trước mặt Ngô Bình, ngọt ngào nói: “Chào sư huynh Ngộ, tôi là Điền Mỹ Mỹ, xin hãy chỉ bảo tôi nhiều hơn”.Giọng nói cô ta trong trẻo, ngọt ngào, khiến người ta cảm thấy thoải mái, hơn nữa vừa đến đã khiêm tốn gọi Ngô Bình là sư huynh.Ngô Bình nói: “Chào cô, mọi người đều là đệ tử của học viện, cô đi bên cạnh tôi thì dĩ nhiên tôi sẽ bảo vệ an toàn cho cô”.Một người đàn ông khác cười nhạo: “Chỉ dựa vào. cậu? Ai cho cậu tự tin thế?” Ngô Bình bình tĩnh nhìn hắn nói: “Tự tin không phải đến từ người khác mà đến từ thực lực. Các người đều có tính toán của mình, tôi không can thiệp”.Một cô gái khác nhìn bốn người đàn ông rồi lại nhìn Ngô Bình, cuối cùng cô ta nghiến răng đứng bên cạnh người đàn ông đầu nhọn, mỉm cười nói: “Sư huynh, mọi việc đều trông cậy vào anh”.Cứ thế vốn dĩ là một nhóm lại bị tách thành hai nhóm, bên Ngô Bình không tính Lăng Bộ Phi thì chỉ có hai người.Mắt Lăng Bộ Phi lóe sáng, cô ta cười nói: “Người tự đại sớm muộn gì cũng sẽ gặp quả báo”.Điền Mỹ Mỹ cười nói: “Chị ơi, chị tên gì thế ạ? Cũng cùng nhóm với bọn em sao?”Lăng Bộ Phi cười nói: “Em Điền, chị là Lăng Bộ Phi”. “Hóa ra là chị Bộ Phi, chị Bộ đến bên đó nhất định phải bảo vệ em, em tu luyện chưa được bao lâu, gan nhỏ. lắm".Lăng Bộ Phi cười: “Có anh Ngô ở đây, em sẽ an toàn”.Sau đó cô ta hỏi Ngô Bình: “Anh Ngô hiểu biết bao. nhiêu về cấm địa thượng cổ vậy?”Ngô Bình: “Tôi biết một chút. Cô Lăng hỏi thế có phải là biết nhiều về tình hình bên trong không?”

Chương 6242: Điền Mỹ Mỹ