Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6336: trả lại gấp mười
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Liễu Thi Thi thở dài một hơi: “Tuy vẫn chưa chính thức thách đấu, nhưng các đệ tử đều âm thầm ra tay vài lần rồi, bên Thái Hoàng Giáo có mấy người bị thương nặng, trong đó có cả Tỉnh Viêm”.Ngô Bình sững người: “Tinh Viêm bị thương sao?”Liễu Thi Thi: “Hôm đó mấy người Tử Hi chạm mặt với ba đệ tử Chân Hoàng Tông, có một nam đệ tử trong đó khinh bạc vô lễ với Tử Hi, Tỉnh Viêm quát mắng, kết _ quả hai bên xảy ra xung đột, Tỉnh Viêm bị đánh trọng thương. Mấy người bọn họ còn định âm mưu quấy rối Tử Hi nữa, nếu không phải có trưởng lão đi qua thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa”.Nói đến đây, Liễu Thi Thi cắn răng cắn lợi: “Đám người không được dạy dỗ này, cậu Ngô nhất định phải dạy dỗ bọn họ một trận!”Ngô Bình im lặng mấy giây: “Đi xem Tinh Viêm và Tử Hi trước đã”.Tại sân viện Tinh Viêm ở, Ngô Bình vừa vào cửa đã thấy mấy người Tử Hi và Thu Nam. Từ hôm qua đến bây giờ, bọn họ đều ở đây chăm sóc Tỉnh Viêm.Lúc này Tỉnh Viêm đang nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở nặng nề. Ngô Bình vừa nhìn đã biết anh ta trúng thủ đoạn thần thông rất lợi hại.“Sư huynh”. Tinh Viêm gượng cười: “Cuối cùng cũng ra rồi”.“Thấy thế nào rồi?”, Ngô Bình hỏi.Tử Hi đỏ mắt nói: “Tỉnh Viêm vì tôi nên mới bị mấy tên khốn kia đánh. Bọn họ thực vô sỉ, rõ ràng Tỉnh Viêm bị đánh ngã dưới đất rồi mà bọn họ còn muốn ra tay!”Ngô Bình: “Mấy chuyện này sau lại nói tiếp”.Cậu ngồi bên cạnh, vươn tay ấn vào mạch Tỉnh Viêm. Sau đó, cậu vung tay bắt lấy trên không, sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm trong người sục sôi, trên người Tỉnh Viêm xuất hiện bóng người màu xám, châm chậm bay lên, cuối cùng bay đến trên không.Nhìn thấy bóng người màu xám này, mọi người đều rất kinh ngạc, vội hỏi đây là gì.Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Đây là một thủ đoạn rất ác độc, có thể giữ lại năng lượng tiêu cực trong người đối phương, không ngừng rút sạch sức sống. Nếu không phải tôi tới thì Tỉnh Viêm cũng không sống nổi qua bảy ngày”.Nói xong, cậu vung tay, bóng người màu xám kia lập tức ngưng tụ thành một giọt mực, bị Ngô Bình thu về.Sắc mặt Tinh Viêm lập tức khôi phục, chỉ là trông vẫn còn khá yếu.Ngô Bình vung tay trên không, cây cối trên núi đối diện đều rung chuyển, vô số luồng sáng xanh từ trên cây bay ra, sau đó ngưng tụ thành một khối sáng xanh lục. trên không, đây chính là sức mạnh sinh mạng.Sau đó, Ngô Bình đưa khối sáng này vào trong ngực Tỉnh Viêm, Tỉnh Viêm run người, sắc mặt lập tức hồng hào trở lại.“Đói quát". Tinh Viêm bỗng nói, ánh mắt sáng rực màu xanh lục.Ngô Bình: “Không sao rồi, đói cũng bình thường thôi, đi ăn gì đi”.“Cám ơn sư huynh!", Tinh Viêm lập tức nhảy xuống giường, chạy ra sau bếp tìm đồ ăn.Mọi người đều tấm tắc, Tử Hi cười nói: “Sư huynh vừa đến thì mọi chuyện đều được giải quyết”.Ánh mắt Liễu Thi Thi sáng rực, hỏi: “Thủ đoạn cậu Ngô thi triển là của Bí Thiên Cảnh sao? Thủ đoạn kiểu lấy trực tiếp sức sống của sinh vật thế này, tuy tôi từng nhìn thấy nhưng không thể tỉnh xảo và khí thế được như cậu Ngô được”.Ngô Bình: “Chỉ là chút thủ đoạn nhỏ thôi, không đáng nhắc đến. Thế còn mấy người đánh Tinh Viêm bị thương ở đâu vậy?”Tử Hi lập tức nói: “Bọn họ đều ở Tiểu Ất Phong, có mấy chục đệ tử Chân Hoàng Tông và trưởng lão đều ở đó".
Liễu Thi Thi thở dài một hơi: “Tuy vẫn chưa chính thức thách đấu, nhưng các đệ tử đều âm thầm ra tay vài lần rồi, bên Thái Hoàng Giáo có mấy người bị thương nặng, trong đó có cả Tỉnh Viêm”.
Ngô Bình sững người: “Tinh Viêm bị thương sao?”
Liễu Thi Thi: “Hôm đó mấy người Tử Hi chạm mặt với ba đệ tử Chân Hoàng Tông, có một nam đệ tử trong đó khinh bạc vô lễ với Tử Hi, Tỉnh Viêm quát mắng, kết _ quả hai bên xảy ra xung đột, Tỉnh Viêm bị đánh trọng thương. Mấy người bọn họ còn định âm mưu quấy rối Tử Hi nữa, nếu không phải có trưởng lão đi qua thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa”.
Nói đến đây, Liễu Thi Thi cắn răng cắn lợi: “Đám người không được dạy dỗ này, cậu Ngô nhất định phải dạy dỗ bọn họ một trận!”
Ngô Bình im lặng mấy giây: “Đi xem Tinh Viêm và Tử Hi trước đã”.
Tại sân viện Tinh Viêm ở, Ngô Bình vừa vào cửa đã thấy mấy người Tử Hi và Thu Nam. Từ hôm qua đến bây giờ, bọn họ đều ở đây chăm sóc Tỉnh Viêm.
Lúc này Tỉnh Viêm đang nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở nặng nề. Ngô Bình vừa nhìn đã biết anh ta trúng thủ đoạn thần thông rất lợi hại.
“Sư huynh”. Tinh Viêm gượng cười: “Cuối cùng cũng ra rồi”.
“Thấy thế nào rồi?”, Ngô Bình hỏi.
Tử Hi đỏ mắt nói: “Tỉnh Viêm vì tôi nên mới bị mấy tên khốn kia đánh. Bọn họ thực vô sỉ, rõ ràng Tỉnh Viêm bị đánh ngã dưới đất rồi mà bọn họ còn muốn ra tay!”
Ngô Bình: “Mấy chuyện này sau lại nói tiếp”.
Cậu ngồi bên cạnh, vươn tay ấn vào mạch Tỉnh Viêm. Sau đó, cậu vung tay bắt lấy trên không, sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm trong người sục sôi, trên người Tỉnh Viêm xuất hiện bóng người màu xám, châm chậm bay lên, cuối cùng bay đến trên không.
Nhìn thấy bóng người màu xám này, mọi người đều rất kinh ngạc, vội hỏi đây là gì.
Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Đây là một thủ đoạn rất ác độc, có thể giữ lại năng lượng tiêu cực trong người đối phương, không ngừng rút sạch sức sống. Nếu không phải tôi tới thì Tỉnh Viêm cũng không sống nổi qua bảy ngày”.
Nói xong, cậu vung tay, bóng người màu xám kia lập tức ngưng tụ thành một giọt mực, bị Ngô Bình thu về.
Sắc mặt Tinh Viêm lập tức khôi phục, chỉ là trông vẫn còn khá yếu.
Ngô Bình vung tay trên không, cây cối trên núi đối diện đều rung chuyển, vô số luồng sáng xanh từ trên cây bay ra, sau đó ngưng tụ thành một khối sáng xanh lục. trên không, đây chính là sức mạnh sinh mạng.
Sau đó, Ngô Bình đưa khối sáng này vào trong ngực Tỉnh Viêm, Tỉnh Viêm run người, sắc mặt lập tức hồng hào trở lại.
“Đói quát". Tinh Viêm bỗng nói, ánh mắt sáng rực màu xanh lục.
Ngô Bình: “Không sao rồi, đói cũng bình thường thôi, đi ăn gì đi”.
“Cám ơn sư huynh!", Tinh Viêm lập tức nhảy xuống giường, chạy ra sau bếp tìm đồ ăn.
Mọi người đều tấm tắc, Tử Hi cười nói: “Sư huynh vừa đến thì mọi chuyện đều được giải quyết”.
Ánh mắt Liễu Thi Thi sáng rực, hỏi: “Thủ đoạn cậu Ngô thi triển là của Bí Thiên Cảnh sao? Thủ đoạn kiểu lấy trực tiếp sức sống của sinh vật thế này, tuy tôi từng nhìn thấy nhưng không thể tỉnh xảo và khí thế được như cậu Ngô được”.
Ngô Bình: “Chỉ là chút thủ đoạn nhỏ thôi, không đáng nhắc đến. Thế còn mấy người đánh Tinh Viêm bị thương ở đâu vậy?”
Tử Hi lập tức nói: “Bọn họ đều ở Tiểu Ất Phong, có mấy chục đệ tử Chân Hoàng Tông và trưởng lão đều ở đó".
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Liễu Thi Thi thở dài một hơi: “Tuy vẫn chưa chính thức thách đấu, nhưng các đệ tử đều âm thầm ra tay vài lần rồi, bên Thái Hoàng Giáo có mấy người bị thương nặng, trong đó có cả Tỉnh Viêm”.Ngô Bình sững người: “Tinh Viêm bị thương sao?”Liễu Thi Thi: “Hôm đó mấy người Tử Hi chạm mặt với ba đệ tử Chân Hoàng Tông, có một nam đệ tử trong đó khinh bạc vô lễ với Tử Hi, Tỉnh Viêm quát mắng, kết _ quả hai bên xảy ra xung đột, Tỉnh Viêm bị đánh trọng thương. Mấy người bọn họ còn định âm mưu quấy rối Tử Hi nữa, nếu không phải có trưởng lão đi qua thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa”.Nói đến đây, Liễu Thi Thi cắn răng cắn lợi: “Đám người không được dạy dỗ này, cậu Ngô nhất định phải dạy dỗ bọn họ một trận!”Ngô Bình im lặng mấy giây: “Đi xem Tinh Viêm và Tử Hi trước đã”.Tại sân viện Tinh Viêm ở, Ngô Bình vừa vào cửa đã thấy mấy người Tử Hi và Thu Nam. Từ hôm qua đến bây giờ, bọn họ đều ở đây chăm sóc Tỉnh Viêm.Lúc này Tỉnh Viêm đang nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở nặng nề. Ngô Bình vừa nhìn đã biết anh ta trúng thủ đoạn thần thông rất lợi hại.“Sư huynh”. Tinh Viêm gượng cười: “Cuối cùng cũng ra rồi”.“Thấy thế nào rồi?”, Ngô Bình hỏi.Tử Hi đỏ mắt nói: “Tỉnh Viêm vì tôi nên mới bị mấy tên khốn kia đánh. Bọn họ thực vô sỉ, rõ ràng Tỉnh Viêm bị đánh ngã dưới đất rồi mà bọn họ còn muốn ra tay!”Ngô Bình: “Mấy chuyện này sau lại nói tiếp”.Cậu ngồi bên cạnh, vươn tay ấn vào mạch Tỉnh Viêm. Sau đó, cậu vung tay bắt lấy trên không, sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm trong người sục sôi, trên người Tỉnh Viêm xuất hiện bóng người màu xám, châm chậm bay lên, cuối cùng bay đến trên không.Nhìn thấy bóng người màu xám này, mọi người đều rất kinh ngạc, vội hỏi đây là gì.Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Đây là một thủ đoạn rất ác độc, có thể giữ lại năng lượng tiêu cực trong người đối phương, không ngừng rút sạch sức sống. Nếu không phải tôi tới thì Tỉnh Viêm cũng không sống nổi qua bảy ngày”.Nói xong, cậu vung tay, bóng người màu xám kia lập tức ngưng tụ thành một giọt mực, bị Ngô Bình thu về.Sắc mặt Tinh Viêm lập tức khôi phục, chỉ là trông vẫn còn khá yếu.Ngô Bình vung tay trên không, cây cối trên núi đối diện đều rung chuyển, vô số luồng sáng xanh từ trên cây bay ra, sau đó ngưng tụ thành một khối sáng xanh lục. trên không, đây chính là sức mạnh sinh mạng.Sau đó, Ngô Bình đưa khối sáng này vào trong ngực Tỉnh Viêm, Tỉnh Viêm run người, sắc mặt lập tức hồng hào trở lại.“Đói quát". Tinh Viêm bỗng nói, ánh mắt sáng rực màu xanh lục.Ngô Bình: “Không sao rồi, đói cũng bình thường thôi, đi ăn gì đi”.“Cám ơn sư huynh!", Tinh Viêm lập tức nhảy xuống giường, chạy ra sau bếp tìm đồ ăn.Mọi người đều tấm tắc, Tử Hi cười nói: “Sư huynh vừa đến thì mọi chuyện đều được giải quyết”.Ánh mắt Liễu Thi Thi sáng rực, hỏi: “Thủ đoạn cậu Ngô thi triển là của Bí Thiên Cảnh sao? Thủ đoạn kiểu lấy trực tiếp sức sống của sinh vật thế này, tuy tôi từng nhìn thấy nhưng không thể tỉnh xảo và khí thế được như cậu Ngô được”.Ngô Bình: “Chỉ là chút thủ đoạn nhỏ thôi, không đáng nhắc đến. Thế còn mấy người đánh Tinh Viêm bị thương ở đâu vậy?”Tử Hi lập tức nói: “Bọn họ đều ở Tiểu Ất Phong, có mấy chục đệ tử Chân Hoàng Tông và trưởng lão đều ở đó".