Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6337: Các người chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghe Ngô Bình nói thế, mọi người đều gật đầu.Không lâu sau, Tỉnh Viêm cầm một con gà nướng đi ra, vừa đi vừa nói: “Sư huynh, đi giết chúng”.Mấy ngày nay, rất nhiều đệ tử Thái Hoàng Giáo, trong đó có mấy người Tinh Viêm đều đang kiềm chế cơn tức giận. Bên trên yêu cầu họ cố gắng không xảy ra xung đột, dù sao mấy đệ tử Hạ Tông này cũng có thể coi là người của mình. Nhưng người Hạ Tông ai cũng kiêu ngạo, ngược lại Càn Khôn lại xem thường đệ tử Thượng Giáo.Ở Tiểu Ất Phong, mười mấy đệ tử Chân Hoàng Tông đang tụ tập trong sân uống rượu nói khoác, bên cạnh còn có mấy đệ tử tạp dịch họ dẫn đến để hầu hạ.Đám người này đều là đệ tử tài giỏi của Chân Hoàng 'Tông, hoặc là đệ tử chân truyền, có địa vị rất cao trong tông.Lúc này, một đệ tử tinh anh cười nói: “Hôm qua tôi đang đi dạo xuống núi thì gặp một đệ tử nữ Thái Hoàng Giáo, tôi kéo cô ta vào rừng tre bên cạnh, tận hưởng rất Vui vẻ”.Đệ tử tinh anh này vô cùng đắc ý, người xung quanh đều ồ lên một trận.“Sư huynh Quách làm tốt lắm! Đám đệ tử Thái Hoàng Giáo này tự cho rằng mình là nhất, nhưng tôi nghĩ chúng chỉ có thế thôi. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ ngủ với các đệ tử nữ, trưởng lão nữ của Thái Hoàng Giáo, sử dụng tài nguyên của chúng, ha ha...”Đám người này đều bật cười thật lớn như đám thổ phỉ, ánh mắt đều là vẻ phấn khích.“Buồn cười lắm sao?”, đột nhiên có một giọng nói vang lên bên cạnh đám người này.Sư huynh Quách này ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi híp mắt lại nhìn hướng phát ra âm thanh.Ngô Bình và mấy người Tử Hi, Tinh Viêm đứng ở đó, cũng không biết đến từ lúc nào.“Sư huynh Quách” đó sầm mặt ni ai?"Các người làNgô Bình lạnh nhạt nói: “Tiểu Ất Phong là địa bàn của Thái Hoàng Giáo, bọn tôi đến đi dạo”.Ánh mắt vị này “sư huynh Quách” nhìn Tử Hi, sau đó cười nói: “Thì ra là người đẹp cô à, sao nào, hôm qua không ngủ được với tôi, hôm nay hối hận rồi nên mới đến đây gặp tôi à?”“Bốp!"Sư huynh Quách này còn chưa nói xong, Ngô Bình đã bước đến tát hắn một cái, mặt sư huynh Quách bị đánh lệch sang một bên, đồng tử lồi ra ngoài, xương hàm vỡ vụn, răng văng ra ngoài.Cả người sư huynh Quách co giật, máu liên tục chảy ra từ trong miệng, có vẻ bị thương không nhẹ, ý thức đã mơ hồ.Cái tát đó Ngô Bình đã sử dụng sức mạnh của Thất Tỉnh Trảm Đạo và kiếm Thương Hồn, không chỉ đánh vào cơ thể hắn mà còn làm tổn thương thần hồn của đối phương.Những đệ tử khác của Chân Hoàng Tông đều vừa hoảng sợ vừa tức giận, đồng loạt đứng lên ra tay. Một bàn tay đen xì từ dưới đất lao tới, tóm lấy cổ chân của Ngô Bình. Ngô Bình giậm chân, tạo ra sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm đáng sợ, bàn tay đen vỡ vụn, người ra tay hét lên, phun ra một ngụm máu.Sau đó tay phải cậu tóm lấy lưỡi kiếm, bẻ gãy thân kiếm, sau đó đá một cú khiến người cầm kiếm văng ra xa.Những lúc này lại có một chưởng và một quyền, ba lưỡi đao lao về phía cậu.“Keng!”Cậu khẽ hô lên một tiếng, mười ngàn đôi bàn tay quỷ tấn công, cái khiên mặt quỷ màu vàng xanh bốn mặt xuất hiện xung quanh cậu, mặt quỷ gào lên đầy giận dữ khiến vài người chóng mặt hoa mắt, thần hồn chấn động.Vũ khí và quyền chưởng đánh vào người Ngô Bình đều bị đánh văng ra xa. Hóa ra cậu không chỉ được tấm khiên mặt quỷ bảo vệ, mà còn có sức phản công của một thanh kiếm trắng bạc.

Nghe Ngô Bình nói thế, mọi người đều gật đầu.

Không lâu sau, Tỉnh Viêm cầm một con gà nướng đi ra, vừa đi vừa nói: “Sư huynh, đi giết chúng”.

Mấy ngày nay, rất nhiều đệ tử Thái Hoàng Giáo, trong đó có mấy người Tinh Viêm đều đang kiềm chế cơn tức giận. Bên trên yêu cầu họ cố gắng không xảy ra xung đột, dù sao mấy đệ tử Hạ Tông này cũng có thể coi là người của mình. Nhưng người Hạ Tông ai cũng kiêu ngạo, ngược lại Càn Khôn lại xem thường đệ tử Thượng Giáo.

Ở Tiểu Ất Phong, mười mấy đệ tử Chân Hoàng Tông đang tụ tập trong sân uống rượu nói khoác, bên cạnh còn có mấy đệ tử tạp dịch họ dẫn đến để hầu hạ.

Đám người này đều là đệ tử tài giỏi của Chân Hoàng 'Tông, hoặc là đệ tử chân truyền, có địa vị rất cao trong tông.

Lúc này, một đệ tử tinh anh cười nói: “Hôm qua tôi đang đi dạo xuống núi thì gặp một đệ tử nữ Thái Hoàng Giáo, tôi kéo cô ta vào rừng tre bên cạnh, tận hưởng rất Vui vẻ”.

Đệ tử tinh anh này vô cùng đắc ý, người xung quanh đều ồ lên một trận.

“Sư huynh Quách làm tốt lắm! Đám đệ tử Thái Hoàng Giáo này tự cho rằng mình là nhất, nhưng tôi nghĩ chúng chỉ có thế thôi. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ ngủ với các đệ tử nữ, trưởng lão nữ của Thái Hoàng Giáo, sử dụng tài nguyên của chúng, ha ha...”

Đám người này đều bật cười thật lớn như đám thổ phỉ, ánh mắt đều là vẻ phấn khích.

“Buồn cười lắm sao?”, đột nhiên có một giọng nói vang lên bên cạnh đám người này.

Sư huynh Quách này ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi híp mắt lại nhìn hướng phát ra âm thanh.

Ngô Bình và mấy người Tử Hi, Tinh Viêm đứng ở đó, cũng không biết đến từ lúc nào.

“Sư huynh Quách” đó sầm mặt ni ai?"

Các người là

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Tiểu Ất Phong là địa bàn của Thái Hoàng Giáo, bọn tôi đến đi dạo”.

Ánh mắt vị này “sư huynh Quách” nhìn Tử Hi, sau đó cười nói: “Thì ra là người đẹp cô à, sao nào, hôm qua không ngủ được với tôi, hôm nay hối hận rồi nên mới đến đây gặp tôi à?”

“Bốp!"

Sư huynh Quách này còn chưa nói xong, Ngô Bình đã bước đến tát hắn một cái, mặt sư huynh Quách bị đánh lệch sang một bên, đồng tử lồi ra ngoài, xương hàm vỡ vụn, răng văng ra ngoài.

Cả người sư huynh Quách co giật, máu liên tục chảy ra từ trong miệng, có vẻ bị thương không nhẹ, ý thức đã mơ hồ.

Cái tát đó Ngô Bình đã sử dụng sức mạnh của Thất Tỉnh Trảm Đạo và kiếm Thương Hồn, không chỉ đánh vào cơ thể hắn mà còn làm tổn thương thần hồn của đối phương.

Những đệ tử khác của Chân Hoàng Tông đều vừa hoảng sợ vừa tức giận, đồng loạt đứng lên ra tay. Một bàn tay đen xì từ dưới đất lao tới, tóm lấy cổ chân của Ngô Bình. Ngô Bình giậm chân, tạo ra sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm đáng sợ, bàn tay đen vỡ vụn, người ra tay hét lên, phun ra một ngụm máu.

Sau đó tay phải cậu tóm lấy lưỡi kiếm, bẻ gãy thân kiếm, sau đó đá một cú khiến người cầm kiếm văng ra xa.

Những lúc này lại có một chưởng và một quyền, ba lưỡi đao lao về phía cậu.

“Keng!”

Cậu khẽ hô lên một tiếng, mười ngàn đôi bàn tay quỷ tấn công, cái khiên mặt quỷ màu vàng xanh bốn mặt xuất hiện xung quanh cậu, mặt quỷ gào lên đầy giận dữ khiến vài người chóng mặt hoa mắt, thần hồn chấn động.

Vũ khí và quyền chưởng đánh vào người Ngô Bình đều bị đánh văng ra xa. Hóa ra cậu không chỉ được tấm khiên mặt quỷ bảo vệ, mà còn có sức phản công của một thanh kiếm trắng bạc.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghe Ngô Bình nói thế, mọi người đều gật đầu.Không lâu sau, Tỉnh Viêm cầm một con gà nướng đi ra, vừa đi vừa nói: “Sư huynh, đi giết chúng”.Mấy ngày nay, rất nhiều đệ tử Thái Hoàng Giáo, trong đó có mấy người Tinh Viêm đều đang kiềm chế cơn tức giận. Bên trên yêu cầu họ cố gắng không xảy ra xung đột, dù sao mấy đệ tử Hạ Tông này cũng có thể coi là người của mình. Nhưng người Hạ Tông ai cũng kiêu ngạo, ngược lại Càn Khôn lại xem thường đệ tử Thượng Giáo.Ở Tiểu Ất Phong, mười mấy đệ tử Chân Hoàng Tông đang tụ tập trong sân uống rượu nói khoác, bên cạnh còn có mấy đệ tử tạp dịch họ dẫn đến để hầu hạ.Đám người này đều là đệ tử tài giỏi của Chân Hoàng 'Tông, hoặc là đệ tử chân truyền, có địa vị rất cao trong tông.Lúc này, một đệ tử tinh anh cười nói: “Hôm qua tôi đang đi dạo xuống núi thì gặp một đệ tử nữ Thái Hoàng Giáo, tôi kéo cô ta vào rừng tre bên cạnh, tận hưởng rất Vui vẻ”.Đệ tử tinh anh này vô cùng đắc ý, người xung quanh đều ồ lên một trận.“Sư huynh Quách làm tốt lắm! Đám đệ tử Thái Hoàng Giáo này tự cho rằng mình là nhất, nhưng tôi nghĩ chúng chỉ có thế thôi. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ ngủ với các đệ tử nữ, trưởng lão nữ của Thái Hoàng Giáo, sử dụng tài nguyên của chúng, ha ha...”Đám người này đều bật cười thật lớn như đám thổ phỉ, ánh mắt đều là vẻ phấn khích.“Buồn cười lắm sao?”, đột nhiên có một giọng nói vang lên bên cạnh đám người này.Sư huynh Quách này ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi híp mắt lại nhìn hướng phát ra âm thanh.Ngô Bình và mấy người Tử Hi, Tinh Viêm đứng ở đó, cũng không biết đến từ lúc nào.“Sư huynh Quách” đó sầm mặt ni ai?"Các người làNgô Bình lạnh nhạt nói: “Tiểu Ất Phong là địa bàn của Thái Hoàng Giáo, bọn tôi đến đi dạo”.Ánh mắt vị này “sư huynh Quách” nhìn Tử Hi, sau đó cười nói: “Thì ra là người đẹp cô à, sao nào, hôm qua không ngủ được với tôi, hôm nay hối hận rồi nên mới đến đây gặp tôi à?”“Bốp!"Sư huynh Quách này còn chưa nói xong, Ngô Bình đã bước đến tát hắn một cái, mặt sư huynh Quách bị đánh lệch sang một bên, đồng tử lồi ra ngoài, xương hàm vỡ vụn, răng văng ra ngoài.Cả người sư huynh Quách co giật, máu liên tục chảy ra từ trong miệng, có vẻ bị thương không nhẹ, ý thức đã mơ hồ.Cái tát đó Ngô Bình đã sử dụng sức mạnh của Thất Tỉnh Trảm Đạo và kiếm Thương Hồn, không chỉ đánh vào cơ thể hắn mà còn làm tổn thương thần hồn của đối phương.Những đệ tử khác của Chân Hoàng Tông đều vừa hoảng sợ vừa tức giận, đồng loạt đứng lên ra tay. Một bàn tay đen xì từ dưới đất lao tới, tóm lấy cổ chân của Ngô Bình. Ngô Bình giậm chân, tạo ra sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm đáng sợ, bàn tay đen vỡ vụn, người ra tay hét lên, phun ra một ngụm máu.Sau đó tay phải cậu tóm lấy lưỡi kiếm, bẻ gãy thân kiếm, sau đó đá một cú khiến người cầm kiếm văng ra xa.Những lúc này lại có một chưởng và một quyền, ba lưỡi đao lao về phía cậu.“Keng!”Cậu khẽ hô lên một tiếng, mười ngàn đôi bàn tay quỷ tấn công, cái khiên mặt quỷ màu vàng xanh bốn mặt xuất hiện xung quanh cậu, mặt quỷ gào lên đầy giận dữ khiến vài người chóng mặt hoa mắt, thần hồn chấn động.Vũ khí và quyền chưởng đánh vào người Ngô Bình đều bị đánh văng ra xa. Hóa ra cậu không chỉ được tấm khiên mặt quỷ bảo vệ, mà còn có sức phản công của một thanh kiếm trắng bạc.

Chương 6337: Các người chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao