Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6367: chuyện này có thể kết thúc không
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Cô có bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.Liễu My nói: “Tính ra thì khoảng ba triệu tám trăm ngàn tiền Đại Đạo”.“Vậy đưa ba triệu năm trăm ngàn đi”, Ngô Bình nói.Liễu My trợn tròn mắt: “Ba triệu năm trăm ngàn sao?”Ngô Bình cười nói: “Hôm nay chúng ta có thể ngồi ăn chung một bàn thì là duyên phận, tôi bán rẻ lại cho.cơ. Liễu My mừng rỡ: “Cảm ơn anh Ngô”.Tần Cự Phong cũng ngồi bàn này, anh ta tùy mặt gửi lời, cười nói: “Cô Liễu đến thế tục có việc gì cần làm sao, không biết ở lại đây mấy ngày?”Tân Cự Phong nhìn ra Liễu My có thiện cảm với Ngô Bình, anh ta không muốn Ngô Bình bỏ lỡ người đẹp như vậy bèn cố ý hỏi.Liễu My thở dài nói: “Tôi cũng sinh ra ở thế tục, mười tuổi đã đến Tiên Giới. Dạo này trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi về giải quyết”.“Chuyện gì thế?”, Tân Cự Phong hỏi: “Nếu cần chúng tôi giúp, cô đừng khách sáo”.Liễu My cảm động nói: “Tôi có một người anh trai, làm việc gì cũng khá bốc đồng. Được tôi sắp xếp nên anh ấy cũng gia nhập vào Đại Diễn Giáo. Một tháng trước, anh ấy về nhà thăm bố mẹ, vô tình làm một người bị thương. Người đó là con cháu của nhà họ Long ở 'Thần Nguyên Tiên Giới, bố hắn là gia chủ hiện nay của nhà họ Long, Long Ngạo Tiên”.Ngô Bình: “Vậy chắc thế lực của nhà họ Long không nhỏ, nếu không cô cũng không cần đích thân đến thế tục giải quyết”.Liễu My thở dài nói: “Nhà họ Long là thiên niên thế gia”.Ngô Bình hiểu được tại sao Liễu My lại lo lắng, cậu từng nghe đến Dư Quảng Hạ sinh ra ở Thần Nguyên Tiên giới nói, cả Thần Nguyên Tiên giới chỉ có ba thế gia có lịch sử ngàn năm, mỗi thế gia đều có năng lượng khổng lồ, có thể so sánh với đại giáo Vạn Cổ, thậm chí mạnh hơn.“Đối phương muốn thế nào?”, cậu hỏi, cậu cảm thấy chuyện này có thể tìm Dư Quảng Hạ nghe ngóng thử, dù sao ông ta cũng là người Thần Nguyên Tiên Giới.Liễu My: “Nhà họ Long phái người truyền lời muốn chuyện này qua đi thì phải làm theo điều kiện mà họ đề ra”.“Điều kiện gì?”, mọi người đều nhìn cậu.“Hôm qua tôi liên lạc với người của đối phương, họ đưa ra ba điều kiện, một là chặt hai tay anh tôi, phế bỏ tu vi của anh ấy, hai là bồi thường tổn thất cho nhà họ Long làm vợ lẽ của Long Tiếu Thiên”.Ngô Bình thầm nói nhà họ Long này bắt nạt người quá đáng, bèn hỏi tại sao anh cô ta lại đánh người.Liễu My: “Anh tôi dẫn chị dâu tôi ra ngoài, lúc chèo thuyền trong hồ thì Long Tiếu Thiên bước đến quấy rối, anh tôi tức giận bèn đánh hắn bị thương”.Ngô Bình nói: “Nói như thế thì là đối phương sai”.Liễu My: “Cho dù bên nào sai, nhà họ Long cũng không định bỏ qua cho tôi”.Nói đến đây, cô ta lộ ra vẻ sầu muộn, có thể thấy cô †a cũng không còn cách nào khác.Ngô Bình: “Tôi có thể bảo bạn mình nghe ngóng thử”.Sau đó cậu rời khỏi bàn, lấy phù truyền thư mà Dư Quảng Hạ để lại, nói chuyện này cho đối phương biết.
“Cô có bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.
Liễu My nói: “Tính ra thì khoảng ba triệu tám trăm ngàn tiền Đại Đạo”.
“Vậy đưa ba triệu năm trăm ngàn đi”, Ngô Bình nói.
Liễu My trợn tròn mắt: “Ba triệu năm trăm ngàn sao?”
Ngô Bình cười nói: “Hôm nay chúng ta có thể ngồi ăn chung một bàn thì là duyên phận, tôi bán rẻ lại cho.
cơ. Liễu My mừng rỡ: “Cảm ơn anh Ngô”.
Tần Cự Phong cũng ngồi bàn này, anh ta tùy mặt gửi lời, cười nói: “Cô Liễu đến thế tục có việc gì cần làm sao, không biết ở lại đây mấy ngày?”
Tân Cự Phong nhìn ra Liễu My có thiện cảm với Ngô Bình, anh ta không muốn Ngô Bình bỏ lỡ người đẹp như vậy bèn cố ý hỏi.
Liễu My thở dài nói: “Tôi cũng sinh ra ở thế tục, mười tuổi đã đến Tiên Giới. Dạo này trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi về giải quyết”.
“Chuyện gì thế?”, Tân Cự Phong hỏi: “Nếu cần chúng tôi giúp, cô đừng khách sáo”.
Liễu My cảm động nói: “Tôi có một người anh trai, làm việc gì cũng khá bốc đồng. Được tôi sắp xếp nên anh ấy cũng gia nhập vào Đại Diễn Giáo. Một tháng trước, anh ấy về nhà thăm bố mẹ, vô tình làm một người bị thương. Người đó là con cháu của nhà họ Long ở 'Thần Nguyên Tiên Giới, bố hắn là gia chủ hiện nay của nhà họ Long, Long Ngạo Tiên”.
Ngô Bình: “Vậy chắc thế lực của nhà họ Long không nhỏ, nếu không cô cũng không cần đích thân đến thế tục giải quyết”.
Liễu My thở dài nói: “Nhà họ Long là thiên niên thế gia”.
Ngô Bình hiểu được tại sao Liễu My lại lo lắng, cậu từng nghe đến Dư Quảng Hạ sinh ra ở Thần Nguyên Tiên giới nói, cả Thần Nguyên Tiên giới chỉ có ba thế gia có lịch sử ngàn năm, mỗi thế gia đều có năng lượng khổng lồ, có thể so sánh với đại giáo Vạn Cổ, thậm chí mạnh hơn.
“Đối phương muốn thế nào?”, cậu hỏi, cậu cảm thấy chuyện này có thể tìm Dư Quảng Hạ nghe ngóng thử, dù sao ông ta cũng là người Thần Nguyên Tiên Giới.
Liễu My: “Nhà họ Long phái người truyền lời muốn chuyện này qua đi thì phải làm theo điều kiện mà họ đề ra”.
“Điều kiện gì?”, mọi người đều nhìn cậu.
“Hôm qua tôi liên lạc với người của đối phương, họ đưa ra ba điều kiện, một là chặt hai tay anh tôi, phế bỏ tu vi của anh ấy, hai là bồi thường tổn thất cho nhà họ Long làm vợ lẽ của Long Tiếu Thiên”.
Ngô Bình thầm nói nhà họ Long này bắt nạt người quá đáng, bèn hỏi tại sao anh cô ta lại đánh người.
Liễu My: “Anh tôi dẫn chị dâu tôi ra ngoài, lúc chèo thuyền trong hồ thì Long Tiếu Thiên bước đến quấy rối, anh tôi tức giận bèn đánh hắn bị thương”.
Ngô Bình nói: “Nói như thế thì là đối phương sai”.
Liễu My: “Cho dù bên nào sai, nhà họ Long cũng không định bỏ qua cho tôi”.
Nói đến đây, cô ta lộ ra vẻ sầu muộn, có thể thấy cô †a cũng không còn cách nào khác.
Ngô Bình: “Tôi có thể bảo bạn mình nghe ngóng thử”.
Sau đó cậu rời khỏi bàn, lấy phù truyền thư mà Dư Quảng Hạ để lại, nói chuyện này cho đối phương biết.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Cô có bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.Liễu My nói: “Tính ra thì khoảng ba triệu tám trăm ngàn tiền Đại Đạo”.“Vậy đưa ba triệu năm trăm ngàn đi”, Ngô Bình nói.Liễu My trợn tròn mắt: “Ba triệu năm trăm ngàn sao?”Ngô Bình cười nói: “Hôm nay chúng ta có thể ngồi ăn chung một bàn thì là duyên phận, tôi bán rẻ lại cho.cơ. Liễu My mừng rỡ: “Cảm ơn anh Ngô”.Tần Cự Phong cũng ngồi bàn này, anh ta tùy mặt gửi lời, cười nói: “Cô Liễu đến thế tục có việc gì cần làm sao, không biết ở lại đây mấy ngày?”Tân Cự Phong nhìn ra Liễu My có thiện cảm với Ngô Bình, anh ta không muốn Ngô Bình bỏ lỡ người đẹp như vậy bèn cố ý hỏi.Liễu My thở dài nói: “Tôi cũng sinh ra ở thế tục, mười tuổi đã đến Tiên Giới. Dạo này trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi về giải quyết”.“Chuyện gì thế?”, Tân Cự Phong hỏi: “Nếu cần chúng tôi giúp, cô đừng khách sáo”.Liễu My cảm động nói: “Tôi có một người anh trai, làm việc gì cũng khá bốc đồng. Được tôi sắp xếp nên anh ấy cũng gia nhập vào Đại Diễn Giáo. Một tháng trước, anh ấy về nhà thăm bố mẹ, vô tình làm một người bị thương. Người đó là con cháu của nhà họ Long ở 'Thần Nguyên Tiên Giới, bố hắn là gia chủ hiện nay của nhà họ Long, Long Ngạo Tiên”.Ngô Bình: “Vậy chắc thế lực của nhà họ Long không nhỏ, nếu không cô cũng không cần đích thân đến thế tục giải quyết”.Liễu My thở dài nói: “Nhà họ Long là thiên niên thế gia”.Ngô Bình hiểu được tại sao Liễu My lại lo lắng, cậu từng nghe đến Dư Quảng Hạ sinh ra ở Thần Nguyên Tiên giới nói, cả Thần Nguyên Tiên giới chỉ có ba thế gia có lịch sử ngàn năm, mỗi thế gia đều có năng lượng khổng lồ, có thể so sánh với đại giáo Vạn Cổ, thậm chí mạnh hơn.“Đối phương muốn thế nào?”, cậu hỏi, cậu cảm thấy chuyện này có thể tìm Dư Quảng Hạ nghe ngóng thử, dù sao ông ta cũng là người Thần Nguyên Tiên Giới.Liễu My: “Nhà họ Long phái người truyền lời muốn chuyện này qua đi thì phải làm theo điều kiện mà họ đề ra”.“Điều kiện gì?”, mọi người đều nhìn cậu.“Hôm qua tôi liên lạc với người của đối phương, họ đưa ra ba điều kiện, một là chặt hai tay anh tôi, phế bỏ tu vi của anh ấy, hai là bồi thường tổn thất cho nhà họ Long làm vợ lẽ của Long Tiếu Thiên”.Ngô Bình thầm nói nhà họ Long này bắt nạt người quá đáng, bèn hỏi tại sao anh cô ta lại đánh người.Liễu My: “Anh tôi dẫn chị dâu tôi ra ngoài, lúc chèo thuyền trong hồ thì Long Tiếu Thiên bước đến quấy rối, anh tôi tức giận bèn đánh hắn bị thương”.Ngô Bình nói: “Nói như thế thì là đối phương sai”.Liễu My: “Cho dù bên nào sai, nhà họ Long cũng không định bỏ qua cho tôi”.Nói đến đây, cô ta lộ ra vẻ sầu muộn, có thể thấy cô †a cũng không còn cách nào khác.Ngô Bình: “Tôi có thể bảo bạn mình nghe ngóng thử”.Sau đó cậu rời khỏi bàn, lấy phù truyền thư mà Dư Quảng Hạ để lại, nói chuyện này cho đối phương biết.