Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6368: anh bảo anh ta xuống đây một chuyến
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Dư Quảng Hạ: “Tôi biết chuyện này, tư chất của Long Tiếu Thiên không ổn, nhưng tính tình lại rất không tốt. Vì †ừ nhỏ cậu ta từng bị nội thương trong bụng mẹ nên gia chủ nhà họ Long vô cùng yêu thương cậu ta. Tôi e rằng chuyện lần này sẽ khó giải quyết ổn thỏa”.Ngô Bình: “Từng bị nội thương sao? Vậy nói cho anh †a biết, nếu anh ta chịu buông tha cho nhà họ Liễu, tôi có thể bán cho anh ta một viên Bát Môn Kim Thủy Đan, có tám loại công năng”.Dư Quảng Hạ ngạc nhiên: “Bát Môn Kim Thủy Đan tám tác dụng, có loại đan dược này thật sao?”Ngô Bình: “Tất nhiên, anh hỏi anh ta có đồng ý không”.Dư Quảng Hạ: “Được, cậu Ngô đợi một lát, tôi đi tìm cậu ấy ngay”.nói xong với Dư Quảng Hạ, Ngô Bình quay lại bàn nói: “Tôi tìm bạn hỏi”.Liễu My ngạc nhiên nói: “Thật sự cảm ơn anh”.Tần Cự Phong cười nói: “Sư huynh tôi có nhiều bạn lắm, họ cũng không phải người bình thường, về sau cô Liễu gặp phải phiền toái gì, có thể đi tìm sư huynh của Tôi”.Ngô Bình trợn mắt nhìn Tân Cự Phong, chê anh ta nhiều lời, Tân Cự Phong vội nhếch môi cười.Không lâu sau, bên Dư Quảng Hạ có tin tức.“Anh Ngô, Long Tiếu Thiên nói, chỉ cần Bát Môn Kim Thủy Đan mà cậu ta mua có thể nâng cao tu vi của cậu †a thì cậu ta có thể tha thứ cho người đã đánh cậu ta bị thương”.Ngô Bình: “Ngày mai anh bảo anh ta xuống đây một chuyến, tôi đưa Bát Môn Kim Thủy Đan cho cậu ta”.Dư Quảng Hạ nói: “Được, tôi đi với cậu ta”.Nói chuyện xong, Ngô Bình bảo Liễu My yên tâm, cậu đã tìm được cách giải quyết chuyện này rồi.Sau bữa tiệc, Ngô Bình và Tân Cự Phong chào tạm biệt, vẫn quay về làng Lục Gia.Ngô Bình cũng dẫn Tân Cự Phong đến làng Lục Gia.Tối hôm đó, cậu bảo Cổ Thanh Liên, Tân Cự Phong và anh em Lục Tĩnh Sương đi vào vườn, sau đó truyền dạy lại họ cách mở đạo mạch.Trong lúc mọi người mở đạo mạch, cậu bắt đầu luyện chế lò Bát Môn Kim Thủy Đan thứ ba. Trong hai lần luyện chế trước, cậu cảm thấy về lý thuyết Bát Môn Kim Thủy Đan có thể được chế tạo, nhưng quá trình luyện chế rất phức tạp, rất khó khăn.Thế nên cậu cải tiến công thức đan dược, thay thế một loại dược liệu trong đó, đồng thời tăng thêm một loại dược liệu khác. Cách làm này sẽ làm giảm đi một nửa hiệu quả của Bát Môn Kim Thủy Đan, nhưng độ khó của việc luyện chế sẽ giảm đi rất nhiều. Cuối cùng, sau khi luyện chế hơn một tiếng đồng hồ, lò luyện được mở ra, tám tia thần quang bay lên không trung, cậu dùng cách đặc biệt bắt lấy chúng, ngưng tụ thành hai viên đan dược.Đan dược này phát ra bảo quang tám màu, bề mặt có tám phù văn xoay chuyển, có một bóng người nhỏ màu vàng ngồi khoanh chân bên trong đan dược, dáng vẻ trang nghiêm.Ngô Bình nhìn đan dược mà mình luyện chế, thầm nói: “Tám tác dụng thần kỳ, đan dược cực phẩm, khá đấy", cậu rất hài lòng với viên đan dược này.Sáng sớm, mọi người lần lượt thức dậy, lần lượt mở đạo mạch. Trong đó Cổ Thanh Liên mở được năm đạo mạch, gồm một huyền mạch và bốn tử mạch.Chị em Lục Tĩnh Sương lần lượt mở được ba đạo. mạch, đều là một tử mạch và hai hoàng mạch.Tân Cự Phong mở được bốn đạo mạch, đều là tử mạch. Đạo mạch được mở ra, nâng cao tư chất của bốn người lên rất nhiều, họ cảm nhận được rõ bản thân tu hành thuận lợi hơn, vài bước ngoặt không thể đột phá trước đó, bây giờ đều có thể dễ dàng đột phá.Cậu bảo mọi người tiếp tục làm quen với sự tồn tại của đạo mạch, sau đó đem theo đan dược đến Quân Tử Lâu.Cậu đã hẹn với Liễu My và Dư Quảng Hạ sáng nay gặp nhau ở Quân Tử Lâu. Khi đến Quân Tử Lâu lần nữa, chủ nhà đích thân bước ra tiếp đón, cười nói: “Cậu Ngô, cảm ơn cậu đã ủng hộ, không biết lần này cậu vẫn là thành viên không?”Ngô Bình: “Lần trước Mộc Thiên Hầu dùng khá tốt, làm phiền chủ nhà cho tôi thuê một cái tương tự”.Chủ nhà cười nói: “Không thành vấn đề, tôi sẽ bảo. người dẫn cậu đến đó”.Ngô Bình đi tới một cái sân nhỏ, cảm giác quy mô cũng giống với cái hôm qua Mộc Thiên Hầu dùng. Không bao lâu sau, Liễu My và Tsukishi Sakura đến. Đi cùng với Tsukishi Sakura còn có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tu vi không yếu, ít nhất là bí cảnh cấp chín.Sắc mặt người đàn ông không tốt lắm, hắn nhìn thấy Ngô Bình thì cúi người chào: “Cảm ơn cậu Ngô”.Liễu My cũng lên tiếng cảm ơn, sau đó giới thiệu người đàn ông này: “Anh Ngô, đây là anh tôi, Liễu Quyền".
Dư Quảng Hạ: “Tôi biết chuyện này, tư chất của Long Tiếu Thiên không ổn, nhưng tính tình lại rất không tốt. Vì †ừ nhỏ cậu ta từng bị nội thương trong bụng mẹ nên gia chủ nhà họ Long vô cùng yêu thương cậu ta. Tôi e rằng chuyện lần này sẽ khó giải quyết ổn thỏa”.
Ngô Bình: “Từng bị nội thương sao? Vậy nói cho anh †a biết, nếu anh ta chịu buông tha cho nhà họ Liễu, tôi có thể bán cho anh ta một viên Bát Môn Kim Thủy Đan, có tám loại công năng”.
Dư Quảng Hạ ngạc nhiên: “Bát Môn Kim Thủy Đan tám tác dụng, có loại đan dược này thật sao?”
Ngô Bình: “Tất nhiên, anh hỏi anh ta có đồng ý không”.
Dư Quảng Hạ: “Được, cậu Ngô đợi một lát, tôi đi tìm cậu ấy ngay”.
nói xong với Dư Quảng Hạ, Ngô Bình quay lại bàn nói: “Tôi tìm bạn hỏi”.
Liễu My ngạc nhiên nói: “Thật sự cảm ơn anh”.
Tần Cự Phong cười nói: “Sư huynh tôi có nhiều bạn lắm, họ cũng không phải người bình thường, về sau cô Liễu gặp phải phiền toái gì, có thể đi tìm sư huynh của Tôi”.
Ngô Bình trợn mắt nhìn Tân Cự Phong, chê anh ta nhiều lời, Tân Cự Phong vội nhếch môi cười.
Không lâu sau, bên Dư Quảng Hạ có tin tức.
“Anh Ngô, Long Tiếu Thiên nói, chỉ cần Bát Môn Kim Thủy Đan mà cậu ta mua có thể nâng cao tu vi của cậu †a thì cậu ta có thể tha thứ cho người đã đánh cậu ta bị thương”.
Ngô Bình: “Ngày mai anh bảo anh ta xuống đây một chuyến, tôi đưa Bát Môn Kim Thủy Đan cho cậu ta”.
Dư Quảng Hạ nói: “Được, tôi đi với cậu ta”.
Nói chuyện xong, Ngô Bình bảo Liễu My yên tâm, cậu đã tìm được cách giải quyết chuyện này rồi.
Sau bữa tiệc, Ngô Bình và Tân Cự Phong chào tạm biệt, vẫn quay về làng Lục Gia.
Ngô Bình cũng dẫn Tân Cự Phong đến làng Lục Gia.
Tối hôm đó, cậu bảo Cổ Thanh Liên, Tân Cự Phong và anh em Lục Tĩnh Sương đi vào vườn, sau đó truyền dạy lại họ cách mở đạo mạch.
Trong lúc mọi người mở đạo mạch, cậu bắt đầu luyện chế lò Bát Môn Kim Thủy Đan thứ ba. Trong hai lần luyện chế trước, cậu cảm thấy về lý thuyết Bát Môn Kim Thủy Đan có thể được chế tạo, nhưng quá trình luyện chế rất phức tạp, rất khó khăn.
Thế nên cậu cải tiến công thức đan dược, thay thế một loại dược liệu trong đó, đồng thời tăng thêm một loại dược liệu khác. Cách làm này sẽ làm giảm đi một nửa hiệu quả của Bát Môn Kim Thủy Đan, nhưng độ khó của việc luyện chế sẽ giảm đi rất nhiều.
Cuối cùng, sau khi luyện chế hơn một tiếng đồng hồ, lò luyện được mở ra, tám tia thần quang bay lên không trung, cậu dùng cách đặc biệt bắt lấy chúng, ngưng tụ thành hai viên đan dược.
Đan dược này phát ra bảo quang tám màu, bề mặt có tám phù văn xoay chuyển, có một bóng người nhỏ màu vàng ngồi khoanh chân bên trong đan dược, dáng vẻ trang nghiêm.
Ngô Bình nhìn đan dược mà mình luyện chế, thầm nói: “Tám tác dụng thần kỳ, đan dược cực phẩm, khá đấy", cậu rất hài lòng với viên đan dược này.
Sáng sớm, mọi người lần lượt thức dậy, lần lượt mở đạo mạch. Trong đó Cổ Thanh Liên mở được năm đạo mạch, gồm một huyền mạch và bốn tử mạch.
Chị em Lục Tĩnh Sương lần lượt mở được ba đạo. mạch, đều là một tử mạch và hai hoàng mạch.
Tân Cự Phong mở được bốn đạo mạch, đều là tử mạch. Đạo mạch được mở ra, nâng cao tư chất của bốn người lên rất nhiều, họ cảm nhận được rõ bản thân tu hành thuận lợi hơn, vài bước ngoặt không thể đột phá trước đó, bây giờ đều có thể dễ dàng đột phá.
Cậu bảo mọi người tiếp tục làm quen với sự tồn tại của đạo mạch, sau đó đem theo đan dược đến Quân Tử Lâu.
Cậu đã hẹn với Liễu My và Dư Quảng Hạ sáng nay gặp nhau ở Quân Tử Lâu.
Khi đến Quân Tử Lâu lần nữa, chủ nhà đích thân bước ra tiếp đón, cười nói: “Cậu Ngô, cảm ơn cậu đã ủng hộ, không biết lần này cậu vẫn là thành viên không?”
Ngô Bình: “Lần trước Mộc Thiên Hầu dùng khá tốt, làm phiền chủ nhà cho tôi thuê một cái tương tự”.
Chủ nhà cười nói: “Không thành vấn đề, tôi sẽ bảo. người dẫn cậu đến đó”.
Ngô Bình đi tới một cái sân nhỏ, cảm giác quy mô cũng giống với cái hôm qua Mộc Thiên Hầu dùng. Không bao lâu sau, Liễu My và Tsukishi Sakura đến. Đi cùng với Tsukishi Sakura còn có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tu vi không yếu, ít nhất là bí cảnh cấp chín.
Sắc mặt người đàn ông không tốt lắm, hắn nhìn thấy Ngô Bình thì cúi người chào: “Cảm ơn cậu Ngô”.
Liễu My cũng lên tiếng cảm ơn, sau đó giới thiệu người đàn ông này: “Anh Ngô, đây là anh tôi, Liễu Quyền".
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Dư Quảng Hạ: “Tôi biết chuyện này, tư chất của Long Tiếu Thiên không ổn, nhưng tính tình lại rất không tốt. Vì †ừ nhỏ cậu ta từng bị nội thương trong bụng mẹ nên gia chủ nhà họ Long vô cùng yêu thương cậu ta. Tôi e rằng chuyện lần này sẽ khó giải quyết ổn thỏa”.Ngô Bình: “Từng bị nội thương sao? Vậy nói cho anh †a biết, nếu anh ta chịu buông tha cho nhà họ Liễu, tôi có thể bán cho anh ta một viên Bát Môn Kim Thủy Đan, có tám loại công năng”.Dư Quảng Hạ ngạc nhiên: “Bát Môn Kim Thủy Đan tám tác dụng, có loại đan dược này thật sao?”Ngô Bình: “Tất nhiên, anh hỏi anh ta có đồng ý không”.Dư Quảng Hạ: “Được, cậu Ngô đợi một lát, tôi đi tìm cậu ấy ngay”.nói xong với Dư Quảng Hạ, Ngô Bình quay lại bàn nói: “Tôi tìm bạn hỏi”.Liễu My ngạc nhiên nói: “Thật sự cảm ơn anh”.Tần Cự Phong cười nói: “Sư huynh tôi có nhiều bạn lắm, họ cũng không phải người bình thường, về sau cô Liễu gặp phải phiền toái gì, có thể đi tìm sư huynh của Tôi”.Ngô Bình trợn mắt nhìn Tân Cự Phong, chê anh ta nhiều lời, Tân Cự Phong vội nhếch môi cười.Không lâu sau, bên Dư Quảng Hạ có tin tức.“Anh Ngô, Long Tiếu Thiên nói, chỉ cần Bát Môn Kim Thủy Đan mà cậu ta mua có thể nâng cao tu vi của cậu †a thì cậu ta có thể tha thứ cho người đã đánh cậu ta bị thương”.Ngô Bình: “Ngày mai anh bảo anh ta xuống đây một chuyến, tôi đưa Bát Môn Kim Thủy Đan cho cậu ta”.Dư Quảng Hạ nói: “Được, tôi đi với cậu ta”.Nói chuyện xong, Ngô Bình bảo Liễu My yên tâm, cậu đã tìm được cách giải quyết chuyện này rồi.Sau bữa tiệc, Ngô Bình và Tân Cự Phong chào tạm biệt, vẫn quay về làng Lục Gia.Ngô Bình cũng dẫn Tân Cự Phong đến làng Lục Gia.Tối hôm đó, cậu bảo Cổ Thanh Liên, Tân Cự Phong và anh em Lục Tĩnh Sương đi vào vườn, sau đó truyền dạy lại họ cách mở đạo mạch.Trong lúc mọi người mở đạo mạch, cậu bắt đầu luyện chế lò Bát Môn Kim Thủy Đan thứ ba. Trong hai lần luyện chế trước, cậu cảm thấy về lý thuyết Bát Môn Kim Thủy Đan có thể được chế tạo, nhưng quá trình luyện chế rất phức tạp, rất khó khăn.Thế nên cậu cải tiến công thức đan dược, thay thế một loại dược liệu trong đó, đồng thời tăng thêm một loại dược liệu khác. Cách làm này sẽ làm giảm đi một nửa hiệu quả của Bát Môn Kim Thủy Đan, nhưng độ khó của việc luyện chế sẽ giảm đi rất nhiều. Cuối cùng, sau khi luyện chế hơn một tiếng đồng hồ, lò luyện được mở ra, tám tia thần quang bay lên không trung, cậu dùng cách đặc biệt bắt lấy chúng, ngưng tụ thành hai viên đan dược.Đan dược này phát ra bảo quang tám màu, bề mặt có tám phù văn xoay chuyển, có một bóng người nhỏ màu vàng ngồi khoanh chân bên trong đan dược, dáng vẻ trang nghiêm.Ngô Bình nhìn đan dược mà mình luyện chế, thầm nói: “Tám tác dụng thần kỳ, đan dược cực phẩm, khá đấy", cậu rất hài lòng với viên đan dược này.Sáng sớm, mọi người lần lượt thức dậy, lần lượt mở đạo mạch. Trong đó Cổ Thanh Liên mở được năm đạo mạch, gồm một huyền mạch và bốn tử mạch.Chị em Lục Tĩnh Sương lần lượt mở được ba đạo. mạch, đều là một tử mạch và hai hoàng mạch.Tân Cự Phong mở được bốn đạo mạch, đều là tử mạch. Đạo mạch được mở ra, nâng cao tư chất của bốn người lên rất nhiều, họ cảm nhận được rõ bản thân tu hành thuận lợi hơn, vài bước ngoặt không thể đột phá trước đó, bây giờ đều có thể dễ dàng đột phá.Cậu bảo mọi người tiếp tục làm quen với sự tồn tại của đạo mạch, sau đó đem theo đan dược đến Quân Tử Lâu.Cậu đã hẹn với Liễu My và Dư Quảng Hạ sáng nay gặp nhau ở Quân Tử Lâu. Khi đến Quân Tử Lâu lần nữa, chủ nhà đích thân bước ra tiếp đón, cười nói: “Cậu Ngô, cảm ơn cậu đã ủng hộ, không biết lần này cậu vẫn là thành viên không?”Ngô Bình: “Lần trước Mộc Thiên Hầu dùng khá tốt, làm phiền chủ nhà cho tôi thuê một cái tương tự”.Chủ nhà cười nói: “Không thành vấn đề, tôi sẽ bảo. người dẫn cậu đến đó”.Ngô Bình đi tới một cái sân nhỏ, cảm giác quy mô cũng giống với cái hôm qua Mộc Thiên Hầu dùng. Không bao lâu sau, Liễu My và Tsukishi Sakura đến. Đi cùng với Tsukishi Sakura còn có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tu vi không yếu, ít nhất là bí cảnh cấp chín.Sắc mặt người đàn ông không tốt lắm, hắn nhìn thấy Ngô Bình thì cúi người chào: “Cảm ơn cậu Ngô”.Liễu My cũng lên tiếng cảm ơn, sau đó giới thiệu người đàn ông này: “Anh Ngô, đây là anh tôi, Liễu Quyền".