Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6393: Thú vị đấy

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lâm Tôn nhìn Hàn Băng Nghiên, cười nói: “Cô là bạn gái của Ngô Bình à? Thứ cho tôi nói thẳng, Ngô Bình là con cưng của trời ở giới tu hành, một người phụ nữ bình thường như cô có thể ở bên cậu ấy bao lâu? Bên cạnh người như cậu ấy phải phải có nhiều hơn một tri kỷ, đây mới là thiên đạo”.Ngô Bình: “Tôi đã gặp được Tsukishi Sakura, cô ta quả thực là người xinh đẹp hiếm thấy, nhưng chúng tôi không phải người chung đường, tôi e là không giúp được anh”.Lâm Tôn thở dài: “Chắc anh vẫn chưa biết nhỉ?” “Biết gì?”, Ngô Bình hỏi.“Bố của Tsukishi Sakura là nhân vật tầm cỡ trong Tiên Giới, nếu trở thành con rể của ông ấy, sau này chắc chăn có thể một bước lên trời”.Ngô Bình: “Ồ? Lợi ích lớn như thế, tại sao anh không tự mình làm con rể của ông ta đi?”Lâm Tôn cười khổ: “Không giấu gì, tôi đã đính hôn, bố vợ tôi cũng là người có địa vị rất cao. Nếu tôi dám cưới người phụ nữ khác, tôi chắc chắn sẽ chết trong ngày cưới”.Ngô Bình cảm thấy có hứng thú: “Lế nào có người cưỡng ép anh cưới Tsukishi Sakura?”Lâm Tôn gật đầu: “Là bố của Tsukishi Sakura, nhân vât tầm cỡ đó". Ngô Bình rất ngạc nhiên: “Ông ta nhất quyết bảo anh làm con rể à?”Lâm Tôn bất đắc dĩ nói: “Có một lần ông ta nhìn thấy tôi, cho răng điều kiện của tôi được trời cao ưu ái, là người có thể thừa kế vị trí của ông ta”.Ngô Bình: “Tôi không giúp được anh đâu”. Lâm Tôn hơi thất vọng nói: “Vậy được rồi”.“Nếu tôi nhớ không lầm thì chẳng phải trước đó anh theo đuổi Diệp Ngưng Băng sao?”, Ngô Bình cố ý nói.Lâm Tôn nói: “Đó là chuyện trước kia rồi”, dường như anh ta không muốn nói nhiều, lập tức đứng lên chào tạm biệt, cũng không muốn ăn nữa.Nhìn Lâm Tôn đi xa, Y Mị nói: “Tâm tư người này rất sâu, nếu lúc nấy anh đồng ý với hắn thì sẽ không có cơ hội hối hận”.Ngô Bình nói: “Ö? Cô nhìn ra được gì à?”` Mi: “Nếu tôi nhìn không lầm thì hắn đang có ý đồ để anh “thế mạng” cho hắn. Để đạt được mục đích, hẳn sẽ dùng mọi cách để khiến anh làm theo kế hoạch của hắn”.Ngô Bình nhíu mày: “Sao cô nhìn ra được?”Y Mi: “Tôi có khả năng đoán vận mệnh của một người. Lâm Tôn này sắp gặp nguy hiểm. Hơn nữa, hắn lại bất ngờ đối xử tốt với anh, vốn dĩ đã rất kỳ lạ rồi”.Ngô Bình hừ một tiếng: “Lâm Tôn này thú vị hơn tôi nghĩ đấy”.` Mi: “Hắn dám tính kế với anh, vậy thì đừng khách sáo, tối nay tôi và anh hợp sức lại tiêu diệt hắn”.Ngô Bình chớp mắt: “Tối nay ra tay luôn à?”Y Mi: “Hắn hắn là cảm nhận được mình sắp gặp. nguy hiểm, rất có thể sẽ chó cùng rứt dậu. Một người nguy hiểm như vậy ở bên cạnh, anh yên tâm được sao?”Ngô Bình gật đầu: “Có lý”.Y Mi: “Nếu chỉ như thế thì vẫn không đáng để anh và tôi ra tay. Quan trọng nhất là tôi thấy được trong mối nguy hiểm của Lâm Tôn ẩn chứa một cơ hội rất lớn. Nếu có cơ hội, hắn có thể tái sinh, mạnh hơn bây giờ rất nhiều”.Ngô Bình rất ngạc nhiên, bây giờ Lâm Tôn đã là một đệ tử cốt lõi, tư chất xuất sắc, cơ hội có thể để anh ta tái sinh chắc chắn là phi thường.Nhưng cậu cũng rất tò mò với khả năng của Y Mị: “Y Mị, đời trước cô đã khả năng nhìn thấu vận mệnh của người khác này rồi à?”Y Mị lắc đầu: “Sau khi chuyển kiếp tôi mới có, có liên quan đến bảo vật kia, sau này tôi sẽ nói cho anh nghe”. Ngô Bình: “Thế nên ý cô là cướp đi cơ hội của Lâm Tôn?”Y Mị gật đầu: “Phá hỏng kế hoạch của hắn, hoặc giết hắn, có lẽ cơ hội sẽ đến với tôi và anh”.Ngô Bình cười: “Thú vị đấy”.

Lâm Tôn nhìn Hàn Băng Nghiên, cười nói: “Cô là bạn gái của Ngô Bình à? Thứ cho tôi nói thẳng, Ngô Bình là con cưng của trời ở giới tu hành, một người phụ nữ bình thường như cô có thể ở bên cậu ấy bao lâu? Bên cạnh người như cậu ấy phải phải có nhiều hơn một tri kỷ, đây mới là thiên đạo”.

Ngô Bình: “Tôi đã gặp được Tsukishi Sakura, cô ta quả thực là người xinh đẹp hiếm thấy, nhưng chúng tôi không phải người chung đường, tôi e là không giúp được anh”.

Lâm Tôn thở dài: “Chắc anh vẫn chưa biết nhỉ?” “Biết gì?”, Ngô Bình hỏi.

“Bố của Tsukishi Sakura là nhân vật tầm cỡ trong Tiên Giới, nếu trở thành con rể của ông ấy, sau này chắc chăn có thể một bước lên trời”.

Ngô Bình: “Ồ? Lợi ích lớn như thế, tại sao anh không tự mình làm con rể của ông ta đi?”

Lâm Tôn cười khổ: “Không giấu gì, tôi đã đính hôn, bố vợ tôi cũng là người có địa vị rất cao. Nếu tôi dám cưới người phụ nữ khác, tôi chắc chắn sẽ chết trong ngày cưới”.

Ngô Bình cảm thấy có hứng thú: “Lế nào có người cưỡng ép anh cưới Tsukishi Sakura?”

Lâm Tôn gật đầu: “Là bố của Tsukishi Sakura, nhân vât tầm cỡ đó". 

Ngô Bình rất ngạc nhiên: “Ông ta nhất quyết bảo anh làm con rể à?”

Lâm Tôn bất đắc dĩ nói: “Có một lần ông ta nhìn thấy tôi, cho răng điều kiện của tôi được trời cao ưu ái, là người có thể thừa kế vị trí của ông ta”.

Ngô Bình: “Tôi không giúp được anh đâu”. Lâm Tôn hơi thất vọng nói: “Vậy được rồi”.

“Nếu tôi nhớ không lầm thì chẳng phải trước đó anh theo đuổi Diệp Ngưng Băng sao?”, Ngô Bình cố ý nói.

Lâm Tôn nói: “Đó là chuyện trước kia rồi”, dường như anh ta không muốn nói nhiều, lập tức đứng lên chào tạm biệt, cũng không muốn ăn nữa.

Nhìn Lâm Tôn đi xa, Y Mị nói: “Tâm tư người này rất sâu, nếu lúc nấy anh đồng ý với hắn thì sẽ không có cơ hội hối hận”.

Ngô Bình nói: “Ö? Cô nhìn ra được gì à?”

` Mi: “Nếu tôi nhìn không lầm thì hắn đang có ý đồ để anh “thế mạng” cho hắn. Để đạt được mục đích, hẳn sẽ dùng mọi cách để khiến anh làm theo kế hoạch của hắn”.

Ngô Bình nhíu mày: “Sao cô nhìn ra được?”

Y Mi: “Tôi có khả năng đoán vận mệnh của một người. Lâm Tôn này sắp gặp nguy hiểm. Hơn nữa, hắn lại bất ngờ đối xử tốt với anh, vốn dĩ đã rất kỳ lạ rồi”.

Ngô Bình hừ một tiếng: “Lâm Tôn này thú vị hơn tôi nghĩ đấy”.

` Mi: “Hắn dám tính kế với anh, vậy thì đừng khách sáo, tối nay tôi và anh hợp sức lại tiêu diệt hắn”.

Ngô Bình chớp mắt: “Tối nay ra tay luôn à?”

Y Mi: “Hắn hắn là cảm nhận được mình sắp gặp. nguy hiểm, rất có thể sẽ chó cùng rứt dậu. Một người nguy hiểm như vậy ở bên cạnh, anh yên tâm được sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Có lý”.

Y Mi: “Nếu chỉ như thế thì vẫn không đáng để anh và tôi ra tay. Quan trọng nhất là tôi thấy được trong mối nguy hiểm của Lâm Tôn ẩn chứa một cơ hội rất lớn. Nếu có cơ hội, hắn có thể tái sinh, mạnh hơn bây giờ rất nhiều”.

Ngô Bình rất ngạc nhiên, bây giờ Lâm Tôn đã là một đệ tử cốt lõi, tư chất xuất sắc, cơ hội có thể để anh ta tái sinh chắc chắn là phi thường.

Nhưng cậu cũng rất tò mò với khả năng của Y Mị: “Y Mị, đời trước cô đã khả năng nhìn thấu vận mệnh của người khác này rồi à?”

Y Mị lắc đầu: “Sau khi chuyển kiếp tôi mới có, có liên quan đến bảo vật kia, sau này tôi sẽ nói cho anh nghe”. 

Ngô Bình: “Thế nên ý cô là cướp đi cơ hội của Lâm Tôn?”

Y Mị gật đầu: “Phá hỏng kế hoạch của hắn, hoặc giết hắn, có lẽ cơ hội sẽ đến với tôi và anh”.

Ngô Bình cười: “Thú vị đấy”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lâm Tôn nhìn Hàn Băng Nghiên, cười nói: “Cô là bạn gái của Ngô Bình à? Thứ cho tôi nói thẳng, Ngô Bình là con cưng của trời ở giới tu hành, một người phụ nữ bình thường như cô có thể ở bên cậu ấy bao lâu? Bên cạnh người như cậu ấy phải phải có nhiều hơn một tri kỷ, đây mới là thiên đạo”.Ngô Bình: “Tôi đã gặp được Tsukishi Sakura, cô ta quả thực là người xinh đẹp hiếm thấy, nhưng chúng tôi không phải người chung đường, tôi e là không giúp được anh”.Lâm Tôn thở dài: “Chắc anh vẫn chưa biết nhỉ?” “Biết gì?”, Ngô Bình hỏi.“Bố của Tsukishi Sakura là nhân vật tầm cỡ trong Tiên Giới, nếu trở thành con rể của ông ấy, sau này chắc chăn có thể một bước lên trời”.Ngô Bình: “Ồ? Lợi ích lớn như thế, tại sao anh không tự mình làm con rể của ông ta đi?”Lâm Tôn cười khổ: “Không giấu gì, tôi đã đính hôn, bố vợ tôi cũng là người có địa vị rất cao. Nếu tôi dám cưới người phụ nữ khác, tôi chắc chắn sẽ chết trong ngày cưới”.Ngô Bình cảm thấy có hứng thú: “Lế nào có người cưỡng ép anh cưới Tsukishi Sakura?”Lâm Tôn gật đầu: “Là bố của Tsukishi Sakura, nhân vât tầm cỡ đó". Ngô Bình rất ngạc nhiên: “Ông ta nhất quyết bảo anh làm con rể à?”Lâm Tôn bất đắc dĩ nói: “Có một lần ông ta nhìn thấy tôi, cho răng điều kiện của tôi được trời cao ưu ái, là người có thể thừa kế vị trí của ông ta”.Ngô Bình: “Tôi không giúp được anh đâu”. Lâm Tôn hơi thất vọng nói: “Vậy được rồi”.“Nếu tôi nhớ không lầm thì chẳng phải trước đó anh theo đuổi Diệp Ngưng Băng sao?”, Ngô Bình cố ý nói.Lâm Tôn nói: “Đó là chuyện trước kia rồi”, dường như anh ta không muốn nói nhiều, lập tức đứng lên chào tạm biệt, cũng không muốn ăn nữa.Nhìn Lâm Tôn đi xa, Y Mị nói: “Tâm tư người này rất sâu, nếu lúc nấy anh đồng ý với hắn thì sẽ không có cơ hội hối hận”.Ngô Bình nói: “Ö? Cô nhìn ra được gì à?”` Mi: “Nếu tôi nhìn không lầm thì hắn đang có ý đồ để anh “thế mạng” cho hắn. Để đạt được mục đích, hẳn sẽ dùng mọi cách để khiến anh làm theo kế hoạch của hắn”.Ngô Bình nhíu mày: “Sao cô nhìn ra được?”Y Mi: “Tôi có khả năng đoán vận mệnh của một người. Lâm Tôn này sắp gặp nguy hiểm. Hơn nữa, hắn lại bất ngờ đối xử tốt với anh, vốn dĩ đã rất kỳ lạ rồi”.Ngô Bình hừ một tiếng: “Lâm Tôn này thú vị hơn tôi nghĩ đấy”.` Mi: “Hắn dám tính kế với anh, vậy thì đừng khách sáo, tối nay tôi và anh hợp sức lại tiêu diệt hắn”.Ngô Bình chớp mắt: “Tối nay ra tay luôn à?”Y Mi: “Hắn hắn là cảm nhận được mình sắp gặp. nguy hiểm, rất có thể sẽ chó cùng rứt dậu. Một người nguy hiểm như vậy ở bên cạnh, anh yên tâm được sao?”Ngô Bình gật đầu: “Có lý”.Y Mi: “Nếu chỉ như thế thì vẫn không đáng để anh và tôi ra tay. Quan trọng nhất là tôi thấy được trong mối nguy hiểm của Lâm Tôn ẩn chứa một cơ hội rất lớn. Nếu có cơ hội, hắn có thể tái sinh, mạnh hơn bây giờ rất nhiều”.Ngô Bình rất ngạc nhiên, bây giờ Lâm Tôn đã là một đệ tử cốt lõi, tư chất xuất sắc, cơ hội có thể để anh ta tái sinh chắc chắn là phi thường.Nhưng cậu cũng rất tò mò với khả năng của Y Mị: “Y Mị, đời trước cô đã khả năng nhìn thấu vận mệnh của người khác này rồi à?”Y Mị lắc đầu: “Sau khi chuyển kiếp tôi mới có, có liên quan đến bảo vật kia, sau này tôi sẽ nói cho anh nghe”. Ngô Bình: “Thế nên ý cô là cướp đi cơ hội của Lâm Tôn?”Y Mị gật đầu: “Phá hỏng kế hoạch của hắn, hoặc giết hắn, có lẽ cơ hội sẽ đến với tôi và anh”.Ngô Bình cười: “Thú vị đấy”.

Chương 6393: Thú vị đấy