Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6394: đào lăng mộ hoàng đế

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Anh yên tâm, dù hắn có chết, cũng không thể biết tôi đang theo dõi hắn”, Y Mị cực kỳ tự tin.Ngô Bình biết Y Mị có rất nhiều bí mật nên cậu không nói gì thêm nữa.Ăn tối xong, Hàn Băng Nghiên đến thư viện tìm tài liệu cho Ngô Bình, còn Ngô Bình thì đến Thạch Hải Tử, khách sạn ở đó rất đẹp, cách đại học Thần Kinh cũng không xa.Cậu đến chợ Đế nơi Thạch Hải Tử tọa lạc, sau đó liên hệ với Lâm Kiếm Phong.Lâm Kiếm Phong là con trai của Lâm Tướng, bây giờ mới lên ngôi, rất nhiều quan chức cũ đã bị cách chức, nhưng Lâm Tướng này vẫn còn ngồi vững ở vị trí cao này, được hoàng đế đánh giá cao.Lần trước Ngô Bình đưa cho Lâm Kiếm Phong một viên Phong Kim Ngọc Lộ Đan, Lâm Phong đưa cho cậu một cái ấn vàng, Ngô Bình nghĩ ấn vàng có giá trị nên đã hứa cho anh ta một viên Thiên Kiêu Đan.Bây giờ Thiên Kiêu Đan đã được luyện chế xong, vừa lúc cậu giao đan dược cho Lâm Kiếm Phong, trả ơn tình cho anh ta.Vừa nghe nói là Ngô Bình, Lâm Kiếm Phong lập tức chạy đến chợ Đế.Hai người gặp nhau ở trước một cửa hàng bán dược liệu, Lâm Kiếm Phong đã có khí chất hơn trước, anh ta chắp tay lại nói: “Anh Ngô, đã lâu không gặp”.Ngô Bình: “Đúng thế, phong thái của anh Lâm hơn hẳn lúc trước rồi”.“Ha ha, so với anh Ngô thì còn kém xa”.Hai người nói với nhau vài câu, sau đó Ngô Bình lấy một viên Thiên Kiêu Đan thượng thượng phẩm ra, cậu luyện chế được bốn viên Thiên Kiêu Đan trong lò đầu tiên.Lâm Kiếm Phong nhận lấy đan dược, vô cùng biết ơn, hai tay đều đang khẽ run nói: “Anh Ngô, cảm ơn anh rất nhiều, tôi không có gì để báo đáp cả”.Ngô Bình cười nói: “Anh Lâm đừng khách sáo. À phải rồi, sau khi hoàng đế mới lên ngôi, mọi thứ bên Lâm Tướng đều ổn cả chứ?” Lâm Kiếm Phong cười nói: “Bố tôi được hoàng đế mới xem trọng lắm”. “Vậy thì tốt”, Ngô Bình nói.Lâm Kiếm Phong nhìn xung quanh rồi nói: “Anh Ngô, chúng ta tìm nơi yên tĩnh nói chuyện đi”.“Cũng được”, Ngô Bình gật đầu.Lâm Kiếm Phong tìm một quán trà, pha một bình trà, đè thấp giọng nói: “Anh Ngô, có một chuyện cực kỳ bí mật, bố tôi cấm tôi nói với người khác, nhưng tôi nghĩ tin tức này có thể có giá trị với anh”.Ngô Bình nói chuyện gì vậy?”Lâm Kiếm Phong: “Mấy ngày nay hoàng đế phái rất nhiều cao thủ đến Lăng mộ triều đại trước. Bố tôi nói hoàng đế muốn đào lăng của hoàng đế triều đại trước, tìm cái gì đó".Ngô Bình cảm thấy hứng thú: “Đồ gì?”Lâm Kiếm Phong: “Vẫn không rõ nữa, chỉ biết hoàng hậu cực kỳ xem trọng chuyện này, sẽ đích thân xuất hiện ở đớ.Ngô Bình hỏi: “Lúc nào thì đào?”Lâm Kiếm Phong: “Ngay đêm nay! Lăng mộ triêu đại trước không tầm thường đâu, trong đó ẩn chứa rất nhiều cạm bẫy, nghe nói còn có trận pháp lợi hại, hoàng hậu có thể không thể đào lăng mộ hoàng đế trong thời gian ngắn".Ngô Bình như có điều suy nghĩ, hoàng hậu xuất thân siêu phàm nhưng lại muốn đào lăng mộ hoàng đế của triều đại trước, chứng tỏ đồ vật trong lăng mộ rất quan trọng với bà ta.Cậu cười nói: “Trong lăng mộ có thứ gì tốt à? Có thể trong đó có ẩn chứa gì đó".Lâm Kiếm Phong bật cười: “Cũng đúng, chuyện này tôi chỉ biết thế”.Hai người uống trà thêm một lát, Ngô Bình bèn đứng dậy chào tạm biệt.Đi ra khỏi Thạch Hải Tử, cậu đi thẳng đến gần lăng mộ hoàng đế.'Trong vòng mười cây số quanh lăng mộ hoàng đế đều có khá nhiều ám khí, trên đường đi Ngô Bình lặng lẽ đến một ngọn núi chỗ lăng mộ hoàng đế, núi Ngũ Đế.Năm vị hoàng đế triều đại trước được chôn cất ở núi Ngũ Đế nên khá có tiếng.

“Anh yên tâm, dù hắn có chết, cũng không thể biết tôi đang theo dõi hắn”, Y Mị cực kỳ tự tin.

Ngô Bình biết Y Mị có rất nhiều bí mật nên cậu không nói gì thêm nữa.

Ăn tối xong, Hàn Băng Nghiên đến thư viện tìm tài liệu cho Ngô Bình, còn Ngô Bình thì đến Thạch Hải Tử, khách sạn ở đó rất đẹp, cách đại học Thần Kinh cũng không xa.

Cậu đến chợ Đế nơi Thạch Hải Tử tọa lạc, sau đó liên hệ với Lâm Kiếm Phong.

Lâm Kiếm Phong là con trai của Lâm Tướng, bây giờ mới lên ngôi, rất nhiều quan chức cũ đã bị cách chức, nhưng Lâm Tướng này vẫn còn ngồi vững ở vị trí cao này, được hoàng đế đánh giá cao.

Lần trước Ngô Bình đưa cho Lâm Kiếm Phong một viên Phong Kim Ngọc Lộ Đan, Lâm Phong đưa cho cậu một cái ấn vàng, Ngô Bình nghĩ ấn vàng có giá trị nên đã hứa cho anh ta một viên Thiên Kiêu Đan.

Bây giờ Thiên Kiêu Đan đã được luyện chế xong, vừa lúc cậu giao đan dược cho Lâm Kiếm Phong, trả ơn tình cho anh ta.

Vừa nghe nói là Ngô Bình, Lâm Kiếm Phong lập tức chạy đến chợ Đế.

Hai người gặp nhau ở trước một cửa hàng bán dược liệu, Lâm Kiếm Phong đã có khí chất hơn trước, anh ta chắp tay lại nói: “Anh Ngô, đã lâu không gặp”.

Ngô Bình: “Đúng thế, phong thái của anh Lâm hơn hẳn lúc trước rồi”.

“Ha ha, so với anh Ngô thì còn kém xa”.

Hai người nói với nhau vài câu, sau đó Ngô Bình lấy một viên Thiên Kiêu Đan thượng thượng phẩm ra, cậu luyện chế được bốn viên Thiên Kiêu Đan trong lò đầu tiên.

Lâm Kiếm Phong nhận lấy đan dược, vô cùng biết ơn, hai tay đều đang khẽ run nói: “Anh Ngô, cảm ơn anh rất nhiều, tôi không có gì để báo đáp cả”.

Ngô Bình cười nói: “Anh Lâm đừng khách sáo. À phải rồi, sau khi hoàng đế mới lên ngôi, mọi thứ bên Lâm Tướng đều ổn cả chứ?” 

Lâm Kiếm Phong cười nói: “Bố tôi được hoàng đế mới xem trọng lắm”. “Vậy thì tốt”, Ngô Bình nói.

Lâm Kiếm Phong nhìn xung quanh rồi nói: “Anh Ngô, chúng ta tìm nơi yên tĩnh nói chuyện đi”.

“Cũng được”, Ngô Bình gật đầu.

Lâm Kiếm Phong tìm một quán trà, pha một bình trà, đè thấp giọng nói: “Anh Ngô, có một chuyện cực kỳ bí mật, bố tôi cấm tôi nói với người khác, nhưng tôi nghĩ tin tức này có thể có giá trị với anh”.

Ngô Bình nói chuyện gì vậy?”

Lâm Kiếm Phong: “Mấy ngày nay hoàng đế phái rất nhiều cao thủ đến Lăng mộ triều đại trước. Bố tôi nói hoàng đế muốn đào lăng của hoàng đế triều đại trước, tìm cái gì đó".

Ngô Bình cảm thấy hứng thú: “Đồ gì?”

Lâm Kiếm Phong: “Vẫn không rõ nữa, chỉ biết hoàng hậu cực kỳ xem trọng chuyện này, sẽ đích thân xuất hiện ở đớ.

Ngô Bình hỏi: “Lúc nào thì đào?”

Lâm Kiếm Phong: “Ngay đêm nay! Lăng mộ triêu đại trước không tầm thường đâu, trong đó ẩn chứa rất nhiều cạm bẫy, nghe nói còn có trận pháp lợi hại, hoàng hậu có thể không thể đào lăng mộ hoàng đế trong thời gian ngắn".

Ngô Bình như có điều suy nghĩ, hoàng hậu xuất thân siêu phàm nhưng lại muốn đào lăng mộ hoàng đế của triều đại trước, chứng tỏ đồ vật trong lăng mộ rất quan trọng với bà ta.

Cậu cười nói: “Trong lăng mộ có thứ gì tốt à? Có thể trong đó có ẩn chứa gì đó".

Lâm Kiếm Phong bật cười: “Cũng đúng, chuyện này tôi chỉ biết thế”.

Hai người uống trà thêm một lát, Ngô Bình bèn đứng dậy chào tạm biệt.

Đi ra khỏi Thạch Hải Tử, cậu đi thẳng đến gần lăng mộ hoàng đế.

'Trong vòng mười cây số quanh lăng mộ hoàng đế đều có khá nhiều ám khí, trên đường đi Ngô Bình lặng lẽ đến một ngọn núi chỗ lăng mộ hoàng đế, núi Ngũ Đế.

Năm vị hoàng đế triều đại trước được chôn cất ở núi Ngũ Đế nên khá có tiếng.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Anh yên tâm, dù hắn có chết, cũng không thể biết tôi đang theo dõi hắn”, Y Mị cực kỳ tự tin.Ngô Bình biết Y Mị có rất nhiều bí mật nên cậu không nói gì thêm nữa.Ăn tối xong, Hàn Băng Nghiên đến thư viện tìm tài liệu cho Ngô Bình, còn Ngô Bình thì đến Thạch Hải Tử, khách sạn ở đó rất đẹp, cách đại học Thần Kinh cũng không xa.Cậu đến chợ Đế nơi Thạch Hải Tử tọa lạc, sau đó liên hệ với Lâm Kiếm Phong.Lâm Kiếm Phong là con trai của Lâm Tướng, bây giờ mới lên ngôi, rất nhiều quan chức cũ đã bị cách chức, nhưng Lâm Tướng này vẫn còn ngồi vững ở vị trí cao này, được hoàng đế đánh giá cao.Lần trước Ngô Bình đưa cho Lâm Kiếm Phong một viên Phong Kim Ngọc Lộ Đan, Lâm Phong đưa cho cậu một cái ấn vàng, Ngô Bình nghĩ ấn vàng có giá trị nên đã hứa cho anh ta một viên Thiên Kiêu Đan.Bây giờ Thiên Kiêu Đan đã được luyện chế xong, vừa lúc cậu giao đan dược cho Lâm Kiếm Phong, trả ơn tình cho anh ta.Vừa nghe nói là Ngô Bình, Lâm Kiếm Phong lập tức chạy đến chợ Đế.Hai người gặp nhau ở trước một cửa hàng bán dược liệu, Lâm Kiếm Phong đã có khí chất hơn trước, anh ta chắp tay lại nói: “Anh Ngô, đã lâu không gặp”.Ngô Bình: “Đúng thế, phong thái của anh Lâm hơn hẳn lúc trước rồi”.“Ha ha, so với anh Ngô thì còn kém xa”.Hai người nói với nhau vài câu, sau đó Ngô Bình lấy một viên Thiên Kiêu Đan thượng thượng phẩm ra, cậu luyện chế được bốn viên Thiên Kiêu Đan trong lò đầu tiên.Lâm Kiếm Phong nhận lấy đan dược, vô cùng biết ơn, hai tay đều đang khẽ run nói: “Anh Ngô, cảm ơn anh rất nhiều, tôi không có gì để báo đáp cả”.Ngô Bình cười nói: “Anh Lâm đừng khách sáo. À phải rồi, sau khi hoàng đế mới lên ngôi, mọi thứ bên Lâm Tướng đều ổn cả chứ?” Lâm Kiếm Phong cười nói: “Bố tôi được hoàng đế mới xem trọng lắm”. “Vậy thì tốt”, Ngô Bình nói.Lâm Kiếm Phong nhìn xung quanh rồi nói: “Anh Ngô, chúng ta tìm nơi yên tĩnh nói chuyện đi”.“Cũng được”, Ngô Bình gật đầu.Lâm Kiếm Phong tìm một quán trà, pha một bình trà, đè thấp giọng nói: “Anh Ngô, có một chuyện cực kỳ bí mật, bố tôi cấm tôi nói với người khác, nhưng tôi nghĩ tin tức này có thể có giá trị với anh”.Ngô Bình nói chuyện gì vậy?”Lâm Kiếm Phong: “Mấy ngày nay hoàng đế phái rất nhiều cao thủ đến Lăng mộ triều đại trước. Bố tôi nói hoàng đế muốn đào lăng của hoàng đế triều đại trước, tìm cái gì đó".Ngô Bình cảm thấy hứng thú: “Đồ gì?”Lâm Kiếm Phong: “Vẫn không rõ nữa, chỉ biết hoàng hậu cực kỳ xem trọng chuyện này, sẽ đích thân xuất hiện ở đớ.Ngô Bình hỏi: “Lúc nào thì đào?”Lâm Kiếm Phong: “Ngay đêm nay! Lăng mộ triêu đại trước không tầm thường đâu, trong đó ẩn chứa rất nhiều cạm bẫy, nghe nói còn có trận pháp lợi hại, hoàng hậu có thể không thể đào lăng mộ hoàng đế trong thời gian ngắn".Ngô Bình như có điều suy nghĩ, hoàng hậu xuất thân siêu phàm nhưng lại muốn đào lăng mộ hoàng đế của triều đại trước, chứng tỏ đồ vật trong lăng mộ rất quan trọng với bà ta.Cậu cười nói: “Trong lăng mộ có thứ gì tốt à? Có thể trong đó có ẩn chứa gì đó".Lâm Kiếm Phong bật cười: “Cũng đúng, chuyện này tôi chỉ biết thế”.Hai người uống trà thêm một lát, Ngô Bình bèn đứng dậy chào tạm biệt.Đi ra khỏi Thạch Hải Tử, cậu đi thẳng đến gần lăng mộ hoàng đế.'Trong vòng mười cây số quanh lăng mộ hoàng đế đều có khá nhiều ám khí, trên đường đi Ngô Bình lặng lẽ đến một ngọn núi chỗ lăng mộ hoàng đế, núi Ngũ Đế.Năm vị hoàng đế triều đại trước được chôn cất ở núi Ngũ Đế nên khá có tiếng.

Chương 6394: đào lăng mộ hoàng đế