Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6453: Một năm sau, ngay tại nơi này
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Siêu Nhạc vẫn đang vội chạy đến nên không biết chuyện đã xảy ra ở đây. Nhưng anh ta vừa đến thì đã ngửi thấy mùi máu tanh khắp không khí, nhìn hoàn cảnh xung quanh thì lập tức hiểu ra nơi này đã xảy ra một trận ác chiến.“Không cần nhìn nữa, tôi chính là người thách đấu anh”. Ngô Bình thản nhiên đáp: “Ra tay đi”.Siêu Nhạc nheo mắt, nói: “Anh thách đấu không chỉ một người?”Ngô Bình tiến từng bước, sử dụng một trong Ngũ Đại Tuyệt Học, Huyễn Thế Thiên Trảm, xung quanh lập lòe ánh sáng, Siêu Nhạc lập tức rơi và trong ảo cảnh. Toàn bộ cảnh sắc xung quanh đều biến mất, anh ta bị bao. trùm bởi lưồng sáng vàng, cảm giác đối với xung quanh bỗng chốc trở nên trì trệ.Ngay lúc này, một luồng kiếm mang tuyệt thế xuất hiện trước mặt anh ta, cách anh ta chỉ chừng ba tấc. Mà mãi đến lúc này anh ta mới cảm nhận được sát khí, không tránh khỏi giật mình, lập tức sử dụng tiên phù hộ thân.“Rầm!”Xung quanh anh ta nổ tung một luồng sáng vàng, kiesm quang chém vào trên kiếm mang, Siêu Nhạc thét lớn một tiếng, bị một kiếm đánh bay, kiếm mang nhạt dần, thân thể anh ta bay ngược cả trăm mét, miệng phun ra ngụm máu tươi. Lúc này, luồng sáng vàng biến mất, nhưng anh ta vẫn không nhìn thấy Ngô Bình đang ở hướng nào, sắc mặt lập tức thay đổi, hung hăng nói: “Không dám đối đầu trực tiếp với tôi sao?”Ngô Bình hừ lạnh một tiếng, xuất hiện cách đó chừng mười mét, lạnh nhạt nói: “Vừa nãy, tôi chỉ dùng chưa đến một phần sức mạnh, không ngờ anh đã bị thương rồi. Đệ tử mà Nam Vọng Kiếm Tôn coi trọng nhất cũng chỉ được như vậy!”Sắc mặt Siêu Nhạc rất khó coi: “Khoác lác cái gì! Chưa đến một phần uy lực? Vậy anh cho tôi xem thử xem mười phần uy lực của anh đi!”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Không cần mười phần, ba phần đã đủ rồi”.Nói rồi, cậu lại biến mất, lần thứ hai sử dụng Huyễn Thế Thiên Trảm.Một đòn vừa nãy, cậu chỉ dùng Tam Kiếm Trọng Sơn. Lần này thì dùng Tứ Kiếm Trọng Sơn!Tứ Kiếm Trọng Sơn kết hợp với Huyễn Thế Thiên Trảm, uy lực cũng rất đáng sợ.“Rầm!”Một luồng kiếm quang chém đến, Siêu Nhạc đang định phản kháng thì ý thức lại rơi vào trong huyễn cảnh, anh ta nhìn thấy một con hươu trắng chạy đến, con hươu trắng này rất xinh đẹp, đẹp đến mức anh ta không nhịn được tán thưởng.'Thế nhưng, trong tiềm thức anh ta có cảm giác nguy. hiểm mãnh liệt, vì thế anh ta thét lớn một tiếng, mặc kệ mọi thứ chém ra một kiếm.Một luồng kiếm quang chém về phía trước va chạm với Tứ Kiếm Trọng Sơn của Ngô Bình, tiếng động vang dội, sức mạnh Thiên Độc và sức mạnh phản công đều đánh vào thân thể anh ta.Siêu Nhạc ho ra máu, nhưng máu vừa phun ra lập tức biến thành màu đen, đó là do sức mạnh Thiên Độc đang phát tác. Anh ta vừa sợ vừa tức giận, hung hăng nói: “Anh dùng độc!”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, đây là kiếm pháp của tôi”.Mắt thấy Siêu Nhạc sắp chết vì độc phát tác, một bóng người từ trên trời giáng xuống. Đây là một người đàn ông áo xanh, tóc rối bù, vóc người gầy gộc, nhưng lại tỏa ra hơi thở kinh người.Ba người Thẩm Huyền Tông lập tức đứng trước mặt Ngô Bình, La Vô Phi nói: “Nam Vọng! Tôi còn nghĩ ông sẽ không xuất hiện!”Người này chính là Nam Vọng Kiếm Tôn, ông ta cho. Siêu Nhạc nuốt một viên đan dược, sau đó quay người nhìn ba người quen cũ, lạnh nhạt nói: “Sớm đã nghe nói các ông chưa chết, nhưng thân thể bị thương nặng, chẳng bao lâu sẽ chết thôi”. Âu Dương Thiên Tế: “Ông nói không sai, quả thực lúc trước chúng tôi bị thương nặng, sống không được bao lâu”.“Nhưng bây giờ các ông đã hồi phục rồi?”, Nam Vọng Kiếm Tôn nói: “Là ai cứu các ông?”“Chúng tôi lĩnh ngộ được một vài thứ trong Vô Thượng Kiếm Khúc”. La Vô Phi nhìn ông ta chằm chằm, nói từng câu từng chữ: “Nam Vọng, năm đó ông giết toàn bộ nhà tôi, thù này tôi nhất định phải trả”.
Siêu Nhạc vẫn đang vội chạy đến nên không biết chuyện đã xảy ra ở đây. Nhưng anh ta vừa đến thì đã ngửi thấy mùi máu tanh khắp không khí, nhìn hoàn cảnh xung quanh thì lập tức hiểu ra nơi này đã xảy ra một trận ác chiến.
“Không cần nhìn nữa, tôi chính là người thách đấu anh”. Ngô Bình thản nhiên đáp: “Ra tay đi”.
Siêu Nhạc nheo mắt, nói: “Anh thách đấu không chỉ một người?”
Ngô Bình tiến từng bước, sử dụng một trong Ngũ Đại Tuyệt Học, Huyễn Thế Thiên Trảm, xung quanh lập lòe ánh sáng, Siêu Nhạc lập tức rơi và trong ảo cảnh. Toàn bộ cảnh sắc xung quanh đều biến mất, anh ta bị bao. trùm bởi lưồng sáng vàng, cảm giác đối với xung quanh bỗng chốc trở nên trì trệ.
Ngay lúc này, một luồng kiếm mang tuyệt thế xuất hiện trước mặt anh ta, cách anh ta chỉ chừng ba tấc. Mà mãi đến lúc này anh ta mới cảm nhận được sát khí, không tránh khỏi giật mình, lập tức sử dụng tiên phù hộ thân.
“Rầm!”
Xung quanh anh ta nổ tung một luồng sáng vàng, kiesm quang chém vào trên kiếm mang, Siêu Nhạc thét lớn một tiếng, bị một kiếm đánh bay, kiếm mang nhạt dần, thân thể anh ta bay ngược cả trăm mét, miệng phun ra ngụm máu tươi.
Lúc này, luồng sáng vàng biến mất, nhưng anh ta vẫn không nhìn thấy Ngô Bình đang ở hướng nào, sắc mặt lập tức thay đổi, hung hăng nói: “Không dám đối đầu trực tiếp với tôi sao?”
Ngô Bình hừ lạnh một tiếng, xuất hiện cách đó chừng mười mét, lạnh nhạt nói: “Vừa nãy, tôi chỉ dùng chưa đến một phần sức mạnh, không ngờ anh đã bị thương rồi. Đệ tử mà Nam Vọng Kiếm Tôn coi trọng nhất cũng chỉ được như vậy!”
Sắc mặt Siêu Nhạc rất khó coi: “Khoác lác cái gì! Chưa đến một phần uy lực? Vậy anh cho tôi xem thử xem mười phần uy lực của anh đi!”
Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Không cần mười phần, ba phần đã đủ rồi”.
Nói rồi, cậu lại biến mất, lần thứ hai sử dụng Huyễn Thế Thiên Trảm.
Một đòn vừa nãy, cậu chỉ dùng Tam Kiếm Trọng Sơn. Lần này thì dùng Tứ Kiếm Trọng Sơn!
Tứ Kiếm Trọng Sơn kết hợp với Huyễn Thế Thiên Trảm, uy lực cũng rất đáng sợ.
“Rầm!”
Một luồng kiếm quang chém đến, Siêu Nhạc đang định phản kháng thì ý thức lại rơi vào trong huyễn cảnh, anh ta nhìn thấy một con hươu trắng chạy đến, con hươu trắng này rất xinh đẹp, đẹp đến mức anh ta không nhịn được tán thưởng.
'Thế nhưng, trong tiềm thức anh ta có cảm giác nguy. hiểm mãnh liệt, vì thế anh ta thét lớn một tiếng, mặc kệ mọi thứ chém ra một kiếm.
Một luồng kiếm quang chém về phía trước va chạm với Tứ Kiếm Trọng Sơn của Ngô Bình, tiếng động vang dội, sức mạnh Thiên Độc và sức mạnh phản công đều đánh vào thân thể anh ta.
Siêu Nhạc ho ra máu, nhưng máu vừa phun ra lập tức biến thành màu đen, đó là do sức mạnh Thiên Độc đang phát tác. Anh ta vừa sợ vừa tức giận, hung hăng nói: “Anh dùng độc!”
Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, đây là kiếm pháp của tôi”.
Mắt thấy Siêu Nhạc sắp chết vì độc phát tác, một bóng người từ trên trời giáng xuống. Đây là một người đàn ông áo xanh, tóc rối bù, vóc người gầy gộc, nhưng lại tỏa ra hơi thở kinh người.
Ba người Thẩm Huyền Tông lập tức đứng trước mặt Ngô Bình, La Vô Phi nói: “Nam Vọng! Tôi còn nghĩ ông sẽ không xuất hiện!”
Người này chính là Nam Vọng Kiếm Tôn, ông ta cho. Siêu Nhạc nuốt một viên đan dược, sau đó quay người nhìn ba người quen cũ, lạnh nhạt nói: “Sớm đã nghe nói các ông chưa chết, nhưng thân thể bị thương nặng, chẳng bao lâu sẽ chết thôi”.
Âu Dương Thiên Tế: “Ông nói không sai, quả thực lúc trước chúng tôi bị thương nặng, sống không được bao lâu”.
“Nhưng bây giờ các ông đã hồi phục rồi?”, Nam Vọng Kiếm Tôn nói: “Là ai cứu các ông?”
“Chúng tôi lĩnh ngộ được một vài thứ trong Vô Thượng Kiếm Khúc”. La Vô Phi nhìn ông ta chằm chằm, nói từng câu từng chữ: “Nam Vọng, năm đó ông giết toàn bộ nhà tôi, thù này tôi nhất định phải trả”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Siêu Nhạc vẫn đang vội chạy đến nên không biết chuyện đã xảy ra ở đây. Nhưng anh ta vừa đến thì đã ngửi thấy mùi máu tanh khắp không khí, nhìn hoàn cảnh xung quanh thì lập tức hiểu ra nơi này đã xảy ra một trận ác chiến.“Không cần nhìn nữa, tôi chính là người thách đấu anh”. Ngô Bình thản nhiên đáp: “Ra tay đi”.Siêu Nhạc nheo mắt, nói: “Anh thách đấu không chỉ một người?”Ngô Bình tiến từng bước, sử dụng một trong Ngũ Đại Tuyệt Học, Huyễn Thế Thiên Trảm, xung quanh lập lòe ánh sáng, Siêu Nhạc lập tức rơi và trong ảo cảnh. Toàn bộ cảnh sắc xung quanh đều biến mất, anh ta bị bao. trùm bởi lưồng sáng vàng, cảm giác đối với xung quanh bỗng chốc trở nên trì trệ.Ngay lúc này, một luồng kiếm mang tuyệt thế xuất hiện trước mặt anh ta, cách anh ta chỉ chừng ba tấc. Mà mãi đến lúc này anh ta mới cảm nhận được sát khí, không tránh khỏi giật mình, lập tức sử dụng tiên phù hộ thân.“Rầm!”Xung quanh anh ta nổ tung một luồng sáng vàng, kiesm quang chém vào trên kiếm mang, Siêu Nhạc thét lớn một tiếng, bị một kiếm đánh bay, kiếm mang nhạt dần, thân thể anh ta bay ngược cả trăm mét, miệng phun ra ngụm máu tươi. Lúc này, luồng sáng vàng biến mất, nhưng anh ta vẫn không nhìn thấy Ngô Bình đang ở hướng nào, sắc mặt lập tức thay đổi, hung hăng nói: “Không dám đối đầu trực tiếp với tôi sao?”Ngô Bình hừ lạnh một tiếng, xuất hiện cách đó chừng mười mét, lạnh nhạt nói: “Vừa nãy, tôi chỉ dùng chưa đến một phần sức mạnh, không ngờ anh đã bị thương rồi. Đệ tử mà Nam Vọng Kiếm Tôn coi trọng nhất cũng chỉ được như vậy!”Sắc mặt Siêu Nhạc rất khó coi: “Khoác lác cái gì! Chưa đến một phần uy lực? Vậy anh cho tôi xem thử xem mười phần uy lực của anh đi!”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Không cần mười phần, ba phần đã đủ rồi”.Nói rồi, cậu lại biến mất, lần thứ hai sử dụng Huyễn Thế Thiên Trảm.Một đòn vừa nãy, cậu chỉ dùng Tam Kiếm Trọng Sơn. Lần này thì dùng Tứ Kiếm Trọng Sơn!Tứ Kiếm Trọng Sơn kết hợp với Huyễn Thế Thiên Trảm, uy lực cũng rất đáng sợ.“Rầm!”Một luồng kiếm quang chém đến, Siêu Nhạc đang định phản kháng thì ý thức lại rơi vào trong huyễn cảnh, anh ta nhìn thấy một con hươu trắng chạy đến, con hươu trắng này rất xinh đẹp, đẹp đến mức anh ta không nhịn được tán thưởng.'Thế nhưng, trong tiềm thức anh ta có cảm giác nguy. hiểm mãnh liệt, vì thế anh ta thét lớn một tiếng, mặc kệ mọi thứ chém ra một kiếm.Một luồng kiếm quang chém về phía trước va chạm với Tứ Kiếm Trọng Sơn của Ngô Bình, tiếng động vang dội, sức mạnh Thiên Độc và sức mạnh phản công đều đánh vào thân thể anh ta.Siêu Nhạc ho ra máu, nhưng máu vừa phun ra lập tức biến thành màu đen, đó là do sức mạnh Thiên Độc đang phát tác. Anh ta vừa sợ vừa tức giận, hung hăng nói: “Anh dùng độc!”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, đây là kiếm pháp của tôi”.Mắt thấy Siêu Nhạc sắp chết vì độc phát tác, một bóng người từ trên trời giáng xuống. Đây là một người đàn ông áo xanh, tóc rối bù, vóc người gầy gộc, nhưng lại tỏa ra hơi thở kinh người.Ba người Thẩm Huyền Tông lập tức đứng trước mặt Ngô Bình, La Vô Phi nói: “Nam Vọng! Tôi còn nghĩ ông sẽ không xuất hiện!”Người này chính là Nam Vọng Kiếm Tôn, ông ta cho. Siêu Nhạc nuốt một viên đan dược, sau đó quay người nhìn ba người quen cũ, lạnh nhạt nói: “Sớm đã nghe nói các ông chưa chết, nhưng thân thể bị thương nặng, chẳng bao lâu sẽ chết thôi”. Âu Dương Thiên Tế: “Ông nói không sai, quả thực lúc trước chúng tôi bị thương nặng, sống không được bao lâu”.“Nhưng bây giờ các ông đã hồi phục rồi?”, Nam Vọng Kiếm Tôn nói: “Là ai cứu các ông?”“Chúng tôi lĩnh ngộ được một vài thứ trong Vô Thượng Kiếm Khúc”. La Vô Phi nhìn ông ta chằm chằm, nói từng câu từng chữ: “Nam Vọng, năm đó ông giết toàn bộ nhà tôi, thù này tôi nhất định phải trả”.