Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6454: Người đứng đầu Kiếm Bảng

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Được”. Nam Vọng Kiếm Tôn thoải mái đồng ý: “Nhưng chuyện này không liên quan đến đệ tử tôi, có thể giải độc của cậu ta không?”Tuy ông ta cho Siêu Nhạc nuốt đan dược, nhưng cũng chỉ tạm thời áp chế được độc tính, tình hình của Siêu Nhạc càng lúc càng tệ hơn.“Muốn sống thì phải chuộc”. La Vô Phi không khách khí, trực tiếp ra giá: “Năm đó ông có được một món bảo. bối, Thất Bảo Tiên Y, dùng nó đối mạng đệ tử ông đi”.Nam Vọng Kiếm Tôn khẽ nhíu mày, Thất Bảo Tiên Y là bảo vật phòng thân của ông ta. Từ khi có được bảo y này, ông ta đã thoát khỏi nguy hiểm sinh tử mấy lần, nếu không có bảo y này, ông ta cũng không đi được đến hôm nay.Nhưng, Nam Vọng Kiếm Tôn suy nghĩ một lúc sau thì vẫn gật đầu đồng ý nói: “Được”. Nói rồi, ông ta đưa †ay vào ngực, một luồng sáng bảy màu bay ra, trực tiếp bay về phía Ngô Bình.Ngô Bình vươn tay nhận lấy, trong tay có thêm một giáp y mỏng như kén tằm, bên trên có phù văn đủ màu chuyển động, vô cùng kỳ diệu.Cậu biết bảo y này không hề tầm thường, lập tức nhận lấy, sau đó tay phải nắm vào không trung, độc lực mũi kiếm kiếm Thiên Độc phóng ra đã được cậu thu về.Tình hình của Siêu Nhạc tốt hơn hẳn, nhưng anh ta bị thương rất nặng, bản thân anh ta vẫn ngất đi.Nam Vọng Kiếm Tôn nhìn Ngô Bình chăm chú, sau đó ôm đồ đệ rời khỏi hiện trường.Ngô Bình liên tiếp thắng hai trận, người quan sát đều mở lớn mắt, đều mong đợi trận chiến sau cùng.Thế nhưng, Ngô Bình lại đợi thêm nửa cảnh giờ, nhưng Nam Cung Tường đứng đầu Kiếm Bảng vẫn không xuất hiện. Nếu không xuất hiện, có nghĩa đã từ bỏ vị trí đứng đầu.Vì thế, Ngô Bình không hề khách khí khắc tên mình trên giấy vàng dán lên vị trí đầu tiên trên Kiếm Bảng! Khi cậu viết xong tên mình thì cảm nhận được trong bóng tối, có một luồng sức mạnh phi thường giáng xuống thân thể cậu, lưồng sức mạnh này khiến cậu rất thoải mái, thực lực bản thân như thể cũng tăng lên rõ rệt.“Có phải cảm nhận được Vạn Kiếm Tiên Giới tiếp thêm sức mạnh không?”, Thẩm Huyền Tông sớm đã dự đoán được, cười hỏi cậu.Ngô Bình gật đầu: “Sư tôn, đây là gì vậy?”“Kiếm Bảng thực ra là do ý chí của Vạn Kiếm Tiên Giới tạo ra. Người có thể lưu tên trên Kiếm bảng đương nhiên sẽ được thêm vận khí. Tất nhiên, sức mạnh này chỉ có hiệu quả tại Vạn Kiếm Tiên Giới”.Ngô Bình cười nói: "Vậy cũng không tệ”.La Vô Phi: “Đồ nhi, ba vi sư sắp phải đi thăm một vài bạn cũ. Bây giờ con đến Chí Tôn Kiếm Đường, với thân phận đứng đầu Kiếm Bảng của con, nhất định có thể được Chí Tôn Kiếm Đường coi trọng”.Ngô Bình: “Sư tôn, lúc trước con học được truyền thừa trên kiếm bích, nghe nói sẽ trở thành đệ tử thân truyền của Vô Lượng Kiếm Tôn?”La Vô Phi: “Vô Lượng Kiếp Pháp đã đến Hỗn Độn Giới, trong vòng trăm năm sẽ không quay lại, con đến bên đó thì ông ta cũng không giúp được gì cho con. Nhưng, trước khi Vô Lượng Kiếm Tôn rời khỏi Vạn Kiếm Tiên Giới đã để lại pháp chỉ, ai có thể lĩnh ngộ được toàn  bộ truyền thừa của ông ta thì có thể lấy được đồ mà ông †a để lại trong Vô Lượng Kiếm Cung. Vô Lượng Kiếm Tôn này là một nhân tài, là nhân vật lợi hại, con nhất định phải đến Vô Lượng Kiếm Cung, dùng kiếm chiêu con lĩnh ngộ được phá vỡ cấm chế Vô Lượng Kiếm Cung”.Ngô Bình: “Sư tôn, Vô Lượng Kiếm Tôn rất mạnh sao?”Thẩm Huyền Tông: “Hiện tại ông ta có lẽ đã đến cấp bậc Hỗn Độn rồi, con nói có mạnh hay không?”Âu Dương Thiên Tế: “Còn nữa. Chí Tôn Kiếm Đường năm giữ phân nửa tài nguyên của Vạn Kiếm Tiên Giới, đệ tử trong đó cấp bậc càng cao, thì tài nguyên có được càng nhiều. Sau khi con đến đó, phải mau chóng thăng cấp”.

“Được”. Nam Vọng Kiếm Tôn thoải mái đồng ý: “Nhưng chuyện này không liên quan đến đệ tử tôi, có thể giải độc của cậu ta không?”

Tuy ông ta cho Siêu Nhạc nuốt đan dược, nhưng cũng chỉ tạm thời áp chế được độc tính, tình hình của Siêu Nhạc càng lúc càng tệ hơn.

“Muốn sống thì phải chuộc”. La Vô Phi không khách khí, trực tiếp ra giá: “Năm đó ông có được một món bảo. bối, Thất Bảo Tiên Y, dùng nó đối mạng đệ tử ông đi”.

Nam Vọng Kiếm Tôn khẽ nhíu mày, Thất Bảo Tiên Y là bảo vật phòng thân của ông ta. Từ khi có được bảo y này, ông ta đã thoát khỏi nguy hiểm sinh tử mấy lần, nếu không có bảo y này, ông ta cũng không đi được đến hôm nay.

Nhưng, Nam Vọng Kiếm Tôn suy nghĩ một lúc sau thì vẫn gật đầu đồng ý nói: “Được”. Nói rồi, ông ta đưa †ay vào ngực, một luồng sáng bảy màu bay ra, trực tiếp bay về phía Ngô Bình.

Ngô Bình vươn tay nhận lấy, trong tay có thêm một giáp y mỏng như kén tằm, bên trên có phù văn đủ màu chuyển động, vô cùng kỳ diệu.

Cậu biết bảo y này không hề tầm thường, lập tức nhận lấy, sau đó tay phải nắm vào không trung, độc lực mũi kiếm kiếm Thiên Độc phóng ra đã được cậu thu về.

Tình hình của Siêu Nhạc tốt hơn hẳn, nhưng anh ta bị thương rất nặng, bản thân anh ta vẫn ngất đi.

Nam Vọng Kiếm Tôn nhìn Ngô Bình chăm chú, sau đó ôm đồ đệ rời khỏi hiện trường.

Ngô Bình liên tiếp thắng hai trận, người quan sát đều mở lớn mắt, đều mong đợi trận chiến sau cùng.

Thế nhưng, Ngô Bình lại đợi thêm nửa cảnh giờ, nhưng Nam Cung Tường đứng đầu Kiếm Bảng vẫn không xuất hiện. Nếu không xuất hiện, có nghĩa đã từ bỏ vị trí đứng đầu.

Vì thế, Ngô Bình không hề khách khí khắc tên mình trên giấy vàng dán lên vị trí đầu tiên trên Kiếm Bảng! 

Khi cậu viết xong tên mình thì cảm nhận được trong bóng tối, có một luồng sức mạnh phi thường giáng xuống thân thể cậu, lưồng sức mạnh này khiến cậu rất thoải mái, thực lực bản thân như thể cũng tăng lên rõ rệt.

“Có phải cảm nhận được Vạn Kiếm Tiên Giới tiếp thêm sức mạnh không?”, Thẩm Huyền Tông sớm đã dự đoán được, cười hỏi cậu.

Ngô Bình gật đầu: “Sư tôn, đây là gì vậy?”

“Kiếm Bảng thực ra là do ý chí của Vạn Kiếm Tiên Giới tạo ra. Người có thể lưu tên trên Kiếm bảng đương nhiên sẽ được thêm vận khí. Tất nhiên, sức mạnh này chỉ có hiệu quả tại Vạn Kiếm Tiên Giới”.

Ngô Bình cười nói: "Vậy cũng không tệ”.

La Vô Phi: “Đồ nhi, ba vi sư sắp phải đi thăm một vài bạn cũ. Bây giờ con đến Chí Tôn Kiếm Đường, với thân phận đứng đầu Kiếm Bảng của con, nhất định có thể được Chí Tôn Kiếm Đường coi trọng”.

Ngô Bình: “Sư tôn, lúc trước con học được truyền thừa trên kiếm bích, nghe nói sẽ trở thành đệ tử thân truyền của Vô Lượng Kiếm Tôn?”

La Vô Phi: “Vô Lượng Kiếp Pháp đã đến Hỗn Độn Giới, trong vòng trăm năm sẽ không quay lại, con đến bên đó thì ông ta cũng không giúp được gì cho con. Nhưng, trước khi Vô Lượng Kiếm Tôn rời khỏi Vạn Kiếm Tiên Giới đã để lại pháp chỉ, ai có thể lĩnh ngộ được toàn  bộ truyền thừa của ông ta thì có thể lấy được đồ mà ông †a để lại trong Vô Lượng Kiếm Cung. Vô Lượng Kiếm Tôn này là một nhân tài, là nhân vật lợi hại, con nhất định phải đến Vô Lượng Kiếm Cung, dùng kiếm chiêu con lĩnh ngộ được phá vỡ cấm chế Vô Lượng Kiếm Cung”.

Ngô Bình: “Sư tôn, Vô Lượng Kiếm Tôn rất mạnh sao?”

Thẩm Huyền Tông: “Hiện tại ông ta có lẽ đã đến cấp bậc Hỗn Độn rồi, con nói có mạnh hay không?”

Âu Dương Thiên Tế: “Còn nữa. Chí Tôn Kiếm Đường năm giữ phân nửa tài nguyên của Vạn Kiếm Tiên Giới, đệ tử trong đó cấp bậc càng cao, thì tài nguyên có được càng nhiều. Sau khi con đến đó, phải mau chóng thăng cấp”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Được”. Nam Vọng Kiếm Tôn thoải mái đồng ý: “Nhưng chuyện này không liên quan đến đệ tử tôi, có thể giải độc của cậu ta không?”Tuy ông ta cho Siêu Nhạc nuốt đan dược, nhưng cũng chỉ tạm thời áp chế được độc tính, tình hình của Siêu Nhạc càng lúc càng tệ hơn.“Muốn sống thì phải chuộc”. La Vô Phi không khách khí, trực tiếp ra giá: “Năm đó ông có được một món bảo. bối, Thất Bảo Tiên Y, dùng nó đối mạng đệ tử ông đi”.Nam Vọng Kiếm Tôn khẽ nhíu mày, Thất Bảo Tiên Y là bảo vật phòng thân của ông ta. Từ khi có được bảo y này, ông ta đã thoát khỏi nguy hiểm sinh tử mấy lần, nếu không có bảo y này, ông ta cũng không đi được đến hôm nay.Nhưng, Nam Vọng Kiếm Tôn suy nghĩ một lúc sau thì vẫn gật đầu đồng ý nói: “Được”. Nói rồi, ông ta đưa †ay vào ngực, một luồng sáng bảy màu bay ra, trực tiếp bay về phía Ngô Bình.Ngô Bình vươn tay nhận lấy, trong tay có thêm một giáp y mỏng như kén tằm, bên trên có phù văn đủ màu chuyển động, vô cùng kỳ diệu.Cậu biết bảo y này không hề tầm thường, lập tức nhận lấy, sau đó tay phải nắm vào không trung, độc lực mũi kiếm kiếm Thiên Độc phóng ra đã được cậu thu về.Tình hình của Siêu Nhạc tốt hơn hẳn, nhưng anh ta bị thương rất nặng, bản thân anh ta vẫn ngất đi.Nam Vọng Kiếm Tôn nhìn Ngô Bình chăm chú, sau đó ôm đồ đệ rời khỏi hiện trường.Ngô Bình liên tiếp thắng hai trận, người quan sát đều mở lớn mắt, đều mong đợi trận chiến sau cùng.Thế nhưng, Ngô Bình lại đợi thêm nửa cảnh giờ, nhưng Nam Cung Tường đứng đầu Kiếm Bảng vẫn không xuất hiện. Nếu không xuất hiện, có nghĩa đã từ bỏ vị trí đứng đầu.Vì thế, Ngô Bình không hề khách khí khắc tên mình trên giấy vàng dán lên vị trí đầu tiên trên Kiếm Bảng! Khi cậu viết xong tên mình thì cảm nhận được trong bóng tối, có một luồng sức mạnh phi thường giáng xuống thân thể cậu, lưồng sức mạnh này khiến cậu rất thoải mái, thực lực bản thân như thể cũng tăng lên rõ rệt.“Có phải cảm nhận được Vạn Kiếm Tiên Giới tiếp thêm sức mạnh không?”, Thẩm Huyền Tông sớm đã dự đoán được, cười hỏi cậu.Ngô Bình gật đầu: “Sư tôn, đây là gì vậy?”“Kiếm Bảng thực ra là do ý chí của Vạn Kiếm Tiên Giới tạo ra. Người có thể lưu tên trên Kiếm bảng đương nhiên sẽ được thêm vận khí. Tất nhiên, sức mạnh này chỉ có hiệu quả tại Vạn Kiếm Tiên Giới”.Ngô Bình cười nói: "Vậy cũng không tệ”.La Vô Phi: “Đồ nhi, ba vi sư sắp phải đi thăm một vài bạn cũ. Bây giờ con đến Chí Tôn Kiếm Đường, với thân phận đứng đầu Kiếm Bảng của con, nhất định có thể được Chí Tôn Kiếm Đường coi trọng”.Ngô Bình: “Sư tôn, lúc trước con học được truyền thừa trên kiếm bích, nghe nói sẽ trở thành đệ tử thân truyền của Vô Lượng Kiếm Tôn?”La Vô Phi: “Vô Lượng Kiếp Pháp đã đến Hỗn Độn Giới, trong vòng trăm năm sẽ không quay lại, con đến bên đó thì ông ta cũng không giúp được gì cho con. Nhưng, trước khi Vô Lượng Kiếm Tôn rời khỏi Vạn Kiếm Tiên Giới đã để lại pháp chỉ, ai có thể lĩnh ngộ được toàn  bộ truyền thừa của ông ta thì có thể lấy được đồ mà ông †a để lại trong Vô Lượng Kiếm Cung. Vô Lượng Kiếm Tôn này là một nhân tài, là nhân vật lợi hại, con nhất định phải đến Vô Lượng Kiếm Cung, dùng kiếm chiêu con lĩnh ngộ được phá vỡ cấm chế Vô Lượng Kiếm Cung”.Ngô Bình: “Sư tôn, Vô Lượng Kiếm Tôn rất mạnh sao?”Thẩm Huyền Tông: “Hiện tại ông ta có lẽ đã đến cấp bậc Hỗn Độn rồi, con nói có mạnh hay không?”Âu Dương Thiên Tế: “Còn nữa. Chí Tôn Kiếm Đường năm giữ phân nửa tài nguyên của Vạn Kiếm Tiên Giới, đệ tử trong đó cấp bậc càng cao, thì tài nguyên có được càng nhiều. Sau khi con đến đó, phải mau chóng thăng cấp”.

Chương 6454: Người đứng đầu Kiếm Bảng