Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6603: Ảnh Tộc có thực lực như thế nào?
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Phương Lập căm hận nói: “Chúa Tể lãnh binh đi đánh hạ thành thị, Ảnh Quốc lập tức mặt dày phái binh đi chiếm cứ các tiểu thành và thôn trấn xung quanh, thiết lập cứ điểm. Chúa Tể đã phái người đi hiệp thương với Ảnh Quốc, nhưng Ảnh Quốc chỉ nói cho có, lại không chịu lui binh chút nào”.Ngô Bình cười lạnh: “Đông Đô liều sống liều chết, bọn họ lại đến đó ngồi mát ăn bát vàng. Chúa Tể cũng tốt tính quá!”Phương Lập: “Ảnh Quốc không phải là Nhân Tộc thuần chủng, là dị tộc được kết hợp từ Ảnh Tộc và Nhân Tộc sinh ra, nhưng bọn chúng luôn tự cho mình là Nhân Tộc, nên vì thế mà có quan hệ không tồi với Nhân Tộc. Chúa Tể ông ấy hẳn là không muốn xảy ra xung đột với Ảnh Tộc, tăng thêm một cường địch”.“Ảnh Tộc có thực lực như thế nào?”, Ngô Bình hỏi.Phương Lập nói: “Tuy rằng Ảnh Tộc không có cao thủ là Chúa Tể, nhưng bọn chúng có sức chiến đấu rất khủng khiếp gồm năm mươi vạn Thiên Ảnh Quân. Thiên Ảnh Quân không biết đau đớn, lại càng sống lâu, sức chiến đầu càng mạnh. Thiên Ảnh Quân là một nhóm lính đánh thuê, bọn họ không tuân theo Ảnh Quốc, mà chỉ quan tâm đến quân chủ của bọn họ. Quân chủ Thiên Ảnh Quân là người có thực lực mạnh nhất trong số họ, từng bước một giết chết người mạnh nhất, ngay cả quốc vương Ảnh Quốc nhìn thấy hắn ta cũng phải có thái độ tôn kính”.“Thiên Ảnh Quân mạnh cỡ nào?”, Ngô Bình hỏi.Phương Lập: “Chỗ đáng sợ nhất của Thiên Ảnh Quân chính là bóng của bọn họ có thể khống chế được ý chí của kẻ địch, từ đó khiến cho kẻ địch tự giết hại lẫn nhau. Đương nhiên, bản thân thực lực của Thiên Ảnh Quân cũng đã vô cùng mạnh mẽ rồi, đơn binh ít nhất cũng đã là tu sĩ có thực lực Cửu Biến. Bách Phu Trưởng, Thiên Phu Trưởng của bọn chúng còn có thực lực mạnh hơn, rất nhiều người trong số đó đều là cường giả Thánh Hiền Vương, Thánh Nhân”.Nghe nói Thiên Ảnh Quân có thể dùng bóng của mình để khống chế người khác, anh không khỏi nghĩ đến Huyền Ảnh Công của mình, hai thứ này không phải giống nhau hay sao?Phương Lập: “Chủ nhân, hôm nay Chúa Tể xuất binh đánh hạ thành Cửu Long. Bên trong thành Cửu Long có mười mấy vạn cây Xích Long Quả, được người của Xích Long Tộc đặc biệt phái người trông coi. Nhưng ta nghe nói, Thiên Ảnh Quân vừa pháira một đội ngũ chiếm đoạt vườn Xích Long Quả này”.Ngô Bình cực kỳ tức giận: “Xích Long Quả là sản nghiệp của ta, thế mà bọn họ cũng dám đoạt!”Phương Lập cười khổ: “Chúa Tể đang giao thiệp với quân chủ của Thiên Ảnh Quân, nhưng đối phương hình như không muốn rút lui”.Ngô Bình không nói hai lời, lập tức đưa theo Phương Lập đi đến thành Cửu Long.Quy mô của thành Cửu Long còn lớn hơn thành Kim Ngô một chút, là thành phố trung tâm của Xích Long Tộc, hơn nữa chỗ này còn có Xích Long Quả!Sau khi Ngô Bình và Phương Lập đến, nhìn thấy Lý Thần Đồ đầu tiên.Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Phương Lập căm hận nói: “Chúa Tể lãnh binh đi đánh hạ thành thị, Ảnh Quốc lập tức mặt dày phái binh đi chiếm cứ các tiểu thành và thôn trấn xung quanh, thiết lập cứ điểm. Chúa Tể đã phái người đi hiệp thương với Ảnh Quốc, nhưng Ảnh Quốc chỉ nói cho có, lại không chịu lui binh chút nào”.
Ngô Bình cười lạnh: “Đông Đô liều sống liều chết, bọn họ lại đến đó ngồi mát ăn bát vàng. Chúa Tể cũng tốt tính quá!”
Phương Lập: “Ảnh Quốc không phải là Nhân Tộc thuần chủng, là dị tộc được kết hợp từ Ảnh Tộc và Nhân Tộc sinh ra, nhưng bọn chúng luôn tự cho mình là Nhân Tộc, nên vì thế mà có quan hệ không tồi với Nhân Tộc. Chúa Tể ông ấy hẳn là không muốn xảy ra xung đột với Ảnh Tộc, tăng thêm một cường địch”.
“Ảnh Tộc có thực lực như thế nào?”, Ngô Bình hỏi.
Phương Lập nói: “Tuy rằng Ảnh Tộc không có cao thủ là Chúa Tể, nhưng bọn chúng có sức chiến đấu rất khủng khiếp gồm năm mươi vạn Thiên Ảnh Quân. Thiên Ảnh Quân không biết đau đớn, lại càng sống lâu, sức chiến đầu càng mạnh. Thiên Ảnh Quân là một nhóm lính đánh thuê, bọn họ không tuân theo Ảnh Quốc, mà chỉ quan tâm đến quân chủ của bọn họ. Quân chủ Thiên Ảnh Quân là người có thực lực mạnh nhất trong số họ, từng bước một giết chết người mạnh nhất, ngay cả quốc vương Ảnh Quốc nhìn thấy hắn ta cũng phải có thái độ tôn kính”.
“Thiên Ảnh Quân mạnh cỡ nào?”, Ngô Bình hỏi.
Phương Lập: “Chỗ đáng sợ nhất của Thiên Ảnh Quân chính là bóng của bọn họ có thể khống chế được ý chí của kẻ địch, từ đó khiến cho kẻ địch tự giết hại lẫn nhau. Đương nhiên, bản thân thực lực của Thiên Ảnh Quân cũng đã vô cùng mạnh mẽ rồi, đơn binh ít nhất cũng đã là tu sĩ có thực lực Cửu Biến. Bách Phu Trưởng, Thiên Phu Trưởng của bọn chúng còn có thực lực mạnh hơn, rất nhiều người trong số đó đều là cường giả Thánh Hiền Vương, Thánh Nhân”.
Nghe nói Thiên Ảnh Quân có thể dùng bóng của mình để khống chế người khác, anh không khỏi nghĩ đến Huyền Ảnh Công của mình, hai thứ này không phải giống nhau hay sao?
Phương Lập: “Chủ nhân, hôm nay Chúa Tể xuất binh đánh hạ thành Cửu Long. Bên trong thành Cửu Long có mười mấy vạn cây Xích Long Quả, được người của Xích Long Tộc đặc biệt phái người trông coi. Nhưng ta nghe nói, Thiên Ảnh Quân vừa phái
ra một đội ngũ chiếm đoạt vườn Xích Long Quả này”.
Ngô Bình cực kỳ tức giận: “Xích Long Quả là sản nghiệp của ta, thế mà bọn họ cũng dám đoạt!”
Phương Lập cười khổ: “Chúa Tể đang giao thiệp với quân chủ của Thiên Ảnh Quân, nhưng đối phương hình như không muốn rút lui”.
Ngô Bình không nói hai lời, lập tức đưa theo Phương Lập đi đến thành Cửu Long.
Quy mô của thành Cửu Long còn lớn hơn thành Kim Ngô một chút, là thành phố trung tâm của Xích Long Tộc, hơn nữa chỗ này còn có Xích Long Quả!
Sau khi Ngô Bình và Phương Lập đến, nhìn thấy Lý Thần Đồ đầu tiên.
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Phương Lập căm hận nói: “Chúa Tể lãnh binh đi đánh hạ thành thị, Ảnh Quốc lập tức mặt dày phái binh đi chiếm cứ các tiểu thành và thôn trấn xung quanh, thiết lập cứ điểm. Chúa Tể đã phái người đi hiệp thương với Ảnh Quốc, nhưng Ảnh Quốc chỉ nói cho có, lại không chịu lui binh chút nào”.Ngô Bình cười lạnh: “Đông Đô liều sống liều chết, bọn họ lại đến đó ngồi mát ăn bát vàng. Chúa Tể cũng tốt tính quá!”Phương Lập: “Ảnh Quốc không phải là Nhân Tộc thuần chủng, là dị tộc được kết hợp từ Ảnh Tộc và Nhân Tộc sinh ra, nhưng bọn chúng luôn tự cho mình là Nhân Tộc, nên vì thế mà có quan hệ không tồi với Nhân Tộc. Chúa Tể ông ấy hẳn là không muốn xảy ra xung đột với Ảnh Tộc, tăng thêm một cường địch”.“Ảnh Tộc có thực lực như thế nào?”, Ngô Bình hỏi.Phương Lập nói: “Tuy rằng Ảnh Tộc không có cao thủ là Chúa Tể, nhưng bọn chúng có sức chiến đấu rất khủng khiếp gồm năm mươi vạn Thiên Ảnh Quân. Thiên Ảnh Quân không biết đau đớn, lại càng sống lâu, sức chiến đầu càng mạnh. Thiên Ảnh Quân là một nhóm lính đánh thuê, bọn họ không tuân theo Ảnh Quốc, mà chỉ quan tâm đến quân chủ của bọn họ. Quân chủ Thiên Ảnh Quân là người có thực lực mạnh nhất trong số họ, từng bước một giết chết người mạnh nhất, ngay cả quốc vương Ảnh Quốc nhìn thấy hắn ta cũng phải có thái độ tôn kính”.“Thiên Ảnh Quân mạnh cỡ nào?”, Ngô Bình hỏi.Phương Lập: “Chỗ đáng sợ nhất của Thiên Ảnh Quân chính là bóng của bọn họ có thể khống chế được ý chí của kẻ địch, từ đó khiến cho kẻ địch tự giết hại lẫn nhau. Đương nhiên, bản thân thực lực của Thiên Ảnh Quân cũng đã vô cùng mạnh mẽ rồi, đơn binh ít nhất cũng đã là tu sĩ có thực lực Cửu Biến. Bách Phu Trưởng, Thiên Phu Trưởng của bọn chúng còn có thực lực mạnh hơn, rất nhiều người trong số đó đều là cường giả Thánh Hiền Vương, Thánh Nhân”.Nghe nói Thiên Ảnh Quân có thể dùng bóng của mình để khống chế người khác, anh không khỏi nghĩ đến Huyền Ảnh Công của mình, hai thứ này không phải giống nhau hay sao?Phương Lập: “Chủ nhân, hôm nay Chúa Tể xuất binh đánh hạ thành Cửu Long. Bên trong thành Cửu Long có mười mấy vạn cây Xích Long Quả, được người của Xích Long Tộc đặc biệt phái người trông coi. Nhưng ta nghe nói, Thiên Ảnh Quân vừa pháira một đội ngũ chiếm đoạt vườn Xích Long Quả này”.Ngô Bình cực kỳ tức giận: “Xích Long Quả là sản nghiệp của ta, thế mà bọn họ cũng dám đoạt!”Phương Lập cười khổ: “Chúa Tể đang giao thiệp với quân chủ của Thiên Ảnh Quân, nhưng đối phương hình như không muốn rút lui”.Ngô Bình không nói hai lời, lập tức đưa theo Phương Lập đi đến thành Cửu Long.Quy mô của thành Cửu Long còn lớn hơn thành Kim Ngô một chút, là thành phố trung tâm của Xích Long Tộc, hơn nữa chỗ này còn có Xích Long Quả!Sau khi Ngô Bình và Phương Lập đến, nhìn thấy Lý Thần Đồ đầu tiên.Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!