Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6604: Thủ đoạn của ta

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Vâng!”. Người thuộc hạ kia cũng nhận ra được Ngô Bình, lập tức dẫn người đến.Người kia là một người lính trẻ, trên mặt có ám văn quỷ dị phức tạp, người cao một mét chín mươi lăm, cơ thể cường tráng. Người này bị trói gô, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn ta có vẻ không phục, nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn chằm chăm Ngô Bình.Ngô Bình hỏi: “Cậu không phục?”Đối phương cười lạnh: “Bọn họ có hơn một trăm người, dùng chiến trận để bắt ta, như thế thì có bản lĩnh gì? Có ngon thì ra đây một chọi một với ta!” ụNgô Bình lập tức nói: “Thả cậu ta raNgười thuộc hạ kia buông người kia ra, tên lính Thiên Ảnh Quân này lập tức đứng lên, nghi hoặc nhìn Ngô Bình.Ngô Bình hỏi: “Cậu giữ chức vụ gì ở Thiên Ảnh Quân?”Người này ngạo nghễ nói: “Ta là Thiên Phu Trưởng Thiên Ảnh Quân!”Ngô Bình: “Khó trách lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra là Thiên Phu Trưởng. Ta cho cậu một cơ hội, chúng ta một chọi một, chỉ cần cậu có thể đánh thắng được ta thì ta sẽ thả cậu đi ngay lập tức”.Hai mắt đối phương sáng lên: “Thật?”Ngô Bình: “Đương nhiên là thật. Thế nhưng, nếu cậu thua thì phải ngoan ngoãn trả lời câu hỏi mà ta đưa ra, ta hỏi cái gì thì cậu cũng đều phải trả lời đúng sự thật”.Người này nghĩ một lát, nói: “Có thểt”. Thật hiển nhiên, hắn ta cực kỳ tin tưởng vào chính mình, cho rằng bản thân sẽ không hề thua.Ngô Bình cười nói: “Cậu tên gì?” “Ta tên Xích Ảnh Tam Thất!” Ngô Bình gật đầu: “Được. Xích Ảnh Tam Thất, cậu ra tay đi”.Xích Ảnh Tam Thất hơi hơi khom người, làm dáng vẻ như đang lao đến. Nhưng thực ra, bóng của hắn ta âm thầm chui đến dưới chân Ngô Bình, ý đồ khống chế anh. Loại thủ đoạn này của hắn ta và Huyền Ảnh Công mà Ngô Bình tu luyện rất giống nhau, Ngô Bình làm sao có thể bị mắc mưu như thế được? Anh dậm chân một cái, dưới sức mạnh chấn động của Thiên Ảnh Công, cái bóng kia lập tức bị chia năm xẻ bảy.Xích Ảnh Tam Thất kêu thảm một tiếng, bỗng nhiên ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất, biểu cảm vô cùng thống khổ.Ngô Bình cười lạnh: “Thủ đoạn của Thiên Ảnh Quân các ngươi cũng chỉ có như: thế thôi!”Xích Ảnh Tam Thất giận dữ, lần này hắn ta không dùng bóng, mà lao về phái Ngô Bình nhanh như một tia chớp.Hắn ta vừa cử động, dưới chân của Ngô Bình lập tức lao ra một đạo huyền ảnh, trong nháy mắt đã đóng đinh bóng của Xích Ảnh Tam Thất lại. Ngay lập tức, cơ thể Xích Ảnh Tam Thất cứng đờ, sau đó đứng thẳng không nhúc nhích.Ngô Bình đi đến, vỗ vỗ bả vai của hắn ta, hỏi: “Cậu có phục không?”Mặt Xích Ảnh Tam Thất tái nhợt, run giọng hỏi: “Làm sao cậu có thể hiểu được thủ đoạn của Thiên Ảnh Quân bọn ta”Ngô Bình: “Thủ đoạn của ta so ra còn cao minh hơn so với Thiên Ảnh Quân của các ngươi. Bây giờ ta hỏi cậu vài chuyện, cậu phải trả lời thành thật”.Xích Ảnh Tam Thất vô cùng kinh ngạc, hắn ta nhẹ nhàng thở dài nói: “Cậu cứ hỏi đi”.Ngô Bình: “Có bao nhiêu Thiên Ảnh Quân trông coi vườn Xích Long Quả?” Xích Ảnh Tam Thất nói: “Năm vạn người”. “Quân chủ của các người cũng ở đó?”Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

“Vâng!”. Người thuộc hạ kia cũng nhận ra được Ngô Bình, lập tức dẫn người đến.

Người kia là một người lính trẻ, trên mặt có ám văn quỷ dị phức tạp, người cao một mét chín mươi lăm, cơ thể cường tráng. Người này bị trói gô, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn ta có vẻ không phục, nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn chằm chăm Ngô Bình.

Ngô Bình hỏi: “Cậu không phục?”

Đối phương cười lạnh: “Bọn họ có hơn một trăm người, dùng chiến trận để bắt ta, như thế thì có bản lĩnh gì? Có ngon thì ra đây một chọi một với ta!” ụ

Ngô Bình lập tức nói: “Thả cậu ta ra

Người thuộc hạ kia buông người kia ra, tên lính Thiên Ảnh Quân này lập tức đứng lên, nghi hoặc nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình hỏi: “Cậu giữ chức vụ gì ở Thiên Ảnh Quân?”

Người này ngạo nghễ nói: “Ta là Thiên Phu Trưởng Thiên Ảnh Quân!”

Ngô Bình: “Khó trách lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra là Thiên Phu Trưởng. Ta cho cậu một cơ hội, chúng ta một chọi một, chỉ cần cậu có thể đánh thắng được ta thì ta sẽ thả cậu đi ngay lập tức”.

Hai mắt đối phương sáng lên: “Thật?”

Ngô Bình: “Đương nhiên là thật. Thế nhưng, nếu cậu thua thì phải ngoan ngoãn trả lời câu hỏi mà ta đưa ra, ta hỏi cái gì thì cậu cũng đều phải trả lời đúng sự thật”.

Người này nghĩ một lát, nói: “Có thểt”. Thật hiển nhiên, hắn ta cực kỳ tin tưởng vào chính mình, cho rằng bản thân sẽ không hề thua.

Ngô Bình cười nói: “Cậu tên gì?” “Ta tên Xích Ảnh Tam Thất!” Ngô Bình gật đầu: “Được. Xích Ảnh Tam Thất, cậu ra tay đi”.

Xích Ảnh Tam Thất hơi hơi khom người, làm dáng vẻ như đang lao đến. Nhưng thực ra, bóng của hắn ta âm thầm chui đến dưới chân Ngô Bình, ý đồ khống chế anh. Loại thủ đoạn này của hắn ta và Huyền Ảnh Công mà Ngô Bình tu luyện rất giống nhau, Ngô Bình làm sao có thể bị mắc mưu như thế được? Anh dậm chân một cái, dưới sức mạnh chấn động của Thiên Ảnh Công, cái bóng kia lập tức bị chia năm xẻ bảy.

Xích Ảnh Tam Thất kêu thảm một tiếng, bỗng nhiên ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất, biểu cảm vô cùng thống khổ.

Ngô Bình cười lạnh: “Thủ đoạn của Thiên Ảnh Quân các ngươi cũng chỉ có như: thế thôi!”

Xích Ảnh Tam Thất giận dữ, lần này hắn ta không dùng bóng, mà lao về phái Ngô Bình nhanh như một tia chớp.

Hắn ta vừa cử động, dưới chân của Ngô Bình lập tức lao ra một đạo huyền ảnh, trong nháy mắt đã đóng đinh bóng của Xích Ảnh Tam Thất lại. Ngay lập tức, cơ thể Xích Ảnh Tam Thất cứng đờ, sau đó đứng thẳng không nhúc nhích.

Ngô Bình đi đến, vỗ vỗ bả vai của hắn ta, hỏi: “Cậu có phục không?”

Mặt Xích Ảnh Tam Thất tái nhợt, run giọng hỏi: “Làm sao cậu có thể hiểu được thủ đoạn của Thiên Ảnh Quân bọn ta”

Ngô Bình: “Thủ đoạn của ta so ra còn cao minh hơn so với Thiên Ảnh Quân của các ngươi. Bây giờ ta hỏi cậu vài chuyện, cậu phải trả lời thành thật”.

Xích Ảnh Tam Thất vô cùng kinh ngạc, hắn ta nhẹ nhàng thở dài nói: “Cậu cứ hỏi đi”.

Ngô Bình: “Có bao nhiêu Thiên Ảnh Quân trông coi vườn Xích Long Quả?” Xích Ảnh Tam Thất nói: “Năm vạn người”. “Quân chủ của các người cũng ở đó?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Vâng!”. Người thuộc hạ kia cũng nhận ra được Ngô Bình, lập tức dẫn người đến.Người kia là một người lính trẻ, trên mặt có ám văn quỷ dị phức tạp, người cao một mét chín mươi lăm, cơ thể cường tráng. Người này bị trói gô, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn ta có vẻ không phục, nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn chằm chăm Ngô Bình.Ngô Bình hỏi: “Cậu không phục?”Đối phương cười lạnh: “Bọn họ có hơn một trăm người, dùng chiến trận để bắt ta, như thế thì có bản lĩnh gì? Có ngon thì ra đây một chọi một với ta!” ụNgô Bình lập tức nói: “Thả cậu ta raNgười thuộc hạ kia buông người kia ra, tên lính Thiên Ảnh Quân này lập tức đứng lên, nghi hoặc nhìn Ngô Bình.Ngô Bình hỏi: “Cậu giữ chức vụ gì ở Thiên Ảnh Quân?”Người này ngạo nghễ nói: “Ta là Thiên Phu Trưởng Thiên Ảnh Quân!”Ngô Bình: “Khó trách lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra là Thiên Phu Trưởng. Ta cho cậu một cơ hội, chúng ta một chọi một, chỉ cần cậu có thể đánh thắng được ta thì ta sẽ thả cậu đi ngay lập tức”.Hai mắt đối phương sáng lên: “Thật?”Ngô Bình: “Đương nhiên là thật. Thế nhưng, nếu cậu thua thì phải ngoan ngoãn trả lời câu hỏi mà ta đưa ra, ta hỏi cái gì thì cậu cũng đều phải trả lời đúng sự thật”.Người này nghĩ một lát, nói: “Có thểt”. Thật hiển nhiên, hắn ta cực kỳ tin tưởng vào chính mình, cho rằng bản thân sẽ không hề thua.Ngô Bình cười nói: “Cậu tên gì?” “Ta tên Xích Ảnh Tam Thất!” Ngô Bình gật đầu: “Được. Xích Ảnh Tam Thất, cậu ra tay đi”.Xích Ảnh Tam Thất hơi hơi khom người, làm dáng vẻ như đang lao đến. Nhưng thực ra, bóng của hắn ta âm thầm chui đến dưới chân Ngô Bình, ý đồ khống chế anh. Loại thủ đoạn này của hắn ta và Huyền Ảnh Công mà Ngô Bình tu luyện rất giống nhau, Ngô Bình làm sao có thể bị mắc mưu như thế được? Anh dậm chân một cái, dưới sức mạnh chấn động của Thiên Ảnh Công, cái bóng kia lập tức bị chia năm xẻ bảy.Xích Ảnh Tam Thất kêu thảm một tiếng, bỗng nhiên ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất, biểu cảm vô cùng thống khổ.Ngô Bình cười lạnh: “Thủ đoạn của Thiên Ảnh Quân các ngươi cũng chỉ có như: thế thôi!”Xích Ảnh Tam Thất giận dữ, lần này hắn ta không dùng bóng, mà lao về phái Ngô Bình nhanh như một tia chớp.Hắn ta vừa cử động, dưới chân của Ngô Bình lập tức lao ra một đạo huyền ảnh, trong nháy mắt đã đóng đinh bóng của Xích Ảnh Tam Thất lại. Ngay lập tức, cơ thể Xích Ảnh Tam Thất cứng đờ, sau đó đứng thẳng không nhúc nhích.Ngô Bình đi đến, vỗ vỗ bả vai của hắn ta, hỏi: “Cậu có phục không?”Mặt Xích Ảnh Tam Thất tái nhợt, run giọng hỏi: “Làm sao cậu có thể hiểu được thủ đoạn của Thiên Ảnh Quân bọn ta”Ngô Bình: “Thủ đoạn của ta so ra còn cao minh hơn so với Thiên Ảnh Quân của các ngươi. Bây giờ ta hỏi cậu vài chuyện, cậu phải trả lời thành thật”.Xích Ảnh Tam Thất vô cùng kinh ngạc, hắn ta nhẹ nhàng thở dài nói: “Cậu cứ hỏi đi”.Ngô Bình: “Có bao nhiêu Thiên Ảnh Quân trông coi vườn Xích Long Quả?” Xích Ảnh Tam Thất nói: “Năm vạn người”. “Quân chủ của các người cũng ở đó?”Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 6604: Thủ đoạn của ta