Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6620: Thành Phong à
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hai mắt Giang Hải Sơn trông ngóng mà canh ở trước cửa, không bao lâu sau, đã thấy một người thanh niên dáng vẻ cao gầy xuất hiện, anh ta nhìn thoáng qua thảm đỏ, sau đó nở một nụ cười: “Chú ba, chỉ là Sơ Nhan đưa bạn trai đến đây ra mắt, chú có cần phải làm long trọng đến vậy không?”Giang Hải Sơn hơi hơi mỉm cười, nói: “Thành Phong à, con rể tương lai của chú có thân phận không hề tâm thường, nên ta phải làm cho chu toàn lễ nghĩa”.Thanh niên kia vừa nghe Giang Hải Sơn nói như thế, lập tức “hừ” một tiếng, nói: “Chú ba, cách đây không lâu, Hồ công tử của Hồ tông đến đây để cầu hôn, chú và Sơ Nhan đều không chịu người ta. Vị Hồ công tử kia chính là thiên tài Hồ tông, là một trong số những người được chọn để kế thừa chức tông chủ Giang tông trong tương lai. Người có thân phận như thế, lúc trước chú ba cũng không xem trọng, sao bây giờ lại muốn đi nịnh bợ người khác? Chẳng lẽ là thân phận của người này còn cao hơn cả Hồ công tử hay sao?”Người này tên Giang Thành Phong, là con trai của Giang Hải Vân, Giang Hải Sơn nghe anh ta nói xong cũng không tức giận, nói: “Chuyện này không giống nhau, vị đang đến này, là người mà Sơ Nhan thích. Cho dù người kia có thân phận cao đến đâu, chỉ cần là Sơ Nhan không thích, thì chú cũng không ép nớ”.Giang Thành Phong lắc đầu: “Chú ba, chú có biết vì sao đến bây giờ chú vẫn còn là một hồng y trưởng lão không? Là vì chú quá bướng bỉnh! Nếu như Sơ Nhan gả cho Hồ công tử rồi, một khi cậu ta năm quyền, thì đừng nói là tử y trưởng lão, Giang tông nhất định sẽ nâng chú lên vị trí kim y trưởng lão!”Trong khi hai người đang nói chuyện, Ngô Bình và Giang Sơ Nhan độn quang đến trước cửa, nhìn thấy thảm đỏ ở cửa, Giang Sơ Nhan cong môi cười, nói: “Cha, vị này chính là Lý Huyền Bình, Lý công tử”.Ngô Bình ôm quyền hành lễ: “Tham kiến Giang bá bá”.Giang Hải Sơn cười “ha ha”, vội vàng nói: “Lý công tử, mau, mau vào trong nhà ngồi”.Đang định bước vào trong, Giang Thành Phong bỗng nhiên ngăn cản Ngô Bình, anh ta nhìn anh từ trên xuống dưới, lạnh lùng hỏi: “Chờ chút đã. Vị Lý công tử này, không biết cậu là đệ tử của môn phái nào, tu vi như thế nào. thế?”Thấy dáng vẻ không có chuyện thì tự đi kiếm chuyện của Giang Thành Phong, Giang Sơ Nhan nhíu mày lại, nói: “Anh họ, Lý công tử là khách, sao anh lại có thể vô lễ đến như vậy”.Giang Thành Phong nghiêm trang nói: “Sơ Nhan, lúc trước em từ chối lời cầu hôn của Hồ công tử, anh đang muốn hỏi rõ xem người đàn ông mà em thích rốt cuộc là người như thế nào. Nếu cậu ta là nhân vật nhỏ không có tiền đồ gì, thì anh họ của em chính là người đầu tiên không đồng ý cho hai người kết hôn”.Giang Hải Sơn vội vàng kéo Giang Thành Phong sang một bên, có hơi bực bội mà nói: “Thành Phong, con làm loạn cái gì đớ”. Nói rồi, lập tức mời Ngô Bình đi vào trong nhà.Ngô Bình cũng không ngại, mấy người cùng đi vào phòng khách. Giang Thành Phong ngồi ở chỗ đối diện, biểu cảm có hơi khinh ệt, anh ta cũng không cảm thấy Ngô Bình đang ngồi ở trước mặt có thể có địa vị còn cao hơn cả Hồ công tử.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Hai mắt Giang Hải Sơn trông ngóng mà canh ở trước cửa, không bao lâu sau, đã thấy một người thanh niên dáng vẻ cao gầy xuất hiện, anh ta nhìn thoáng qua thảm đỏ, sau đó nở một nụ cười: “Chú ba, chỉ là Sơ Nhan đưa bạn trai đến đây ra mắt, chú có cần phải làm long trọng đến vậy không?”
Giang Hải Sơn hơi hơi mỉm cười, nói: “Thành Phong à, con rể tương lai của chú có thân phận không hề tâm thường, nên ta phải làm cho chu toàn lễ nghĩa”.
Thanh niên kia vừa nghe Giang Hải Sơn nói như thế, lập tức “hừ” một tiếng, nói: “Chú ba, cách đây không lâu, Hồ công tử của Hồ tông đến đây để cầu hôn, chú và Sơ Nhan đều không chịu người ta. Vị Hồ công tử kia chính là thiên tài Hồ tông, là một trong số những người được chọn để kế thừa chức tông chủ Giang tông trong tương lai. Người có thân phận như thế, lúc trước chú ba cũng không xem trọng, sao bây giờ lại muốn đi nịnh bợ người khác? Chẳng lẽ là thân phận của người này còn cao hơn cả Hồ công tử hay sao?”
Người này tên Giang Thành Phong, là con trai của Giang Hải Vân, Giang Hải Sơn nghe anh ta nói xong cũng không tức giận, nói: “Chuyện này không giống nhau, vị đang đến này, là người mà Sơ Nhan thích. Cho dù người kia có thân phận cao đến đâu, chỉ cần là Sơ Nhan không thích, thì chú cũng không ép nớ”.
Giang Thành Phong lắc đầu: “Chú ba, chú có biết vì sao đến bây giờ chú vẫn còn là một hồng y trưởng lão không? Là vì chú quá bướng bỉnh! Nếu như Sơ Nhan gả cho Hồ công tử rồi, một khi cậu ta năm quyền, thì đừng nói là tử y trưởng lão, Giang tông nhất định sẽ nâng chú lên vị trí kim y trưởng lão!”
Trong khi hai người đang nói chuyện, Ngô Bình và Giang Sơ Nhan độn quang đến trước cửa, nhìn thấy thảm đỏ ở cửa, Giang Sơ Nhan cong môi cười, nói: “Cha, vị này chính là Lý Huyền Bình, Lý công tử”.
Ngô Bình ôm quyền hành lễ: “Tham kiến Giang bá bá”.
Giang Hải Sơn cười “ha ha”, vội vàng nói: “Lý công tử, mau, mau vào trong nhà ngồi”.
Đang định bước vào trong, Giang Thành Phong bỗng nhiên ngăn cản Ngô Bình, anh ta nhìn anh từ trên xuống dưới, lạnh lùng hỏi: “Chờ chút đã. Vị Lý công tử này, không biết cậu là đệ tử của môn phái nào, tu vi như thế nào. thế?”
Thấy dáng vẻ không có chuyện thì tự đi kiếm chuyện của Giang Thành Phong, Giang Sơ Nhan nhíu mày lại, nói: “Anh họ, Lý công tử là khách, sao anh lại có thể vô lễ đến như vậy”.
Giang Thành Phong nghiêm trang nói: “Sơ Nhan, lúc trước em từ chối lời cầu hôn của Hồ công tử, anh đang muốn hỏi rõ xem người đàn ông mà em thích rốt cuộc là người như thế nào. Nếu cậu ta là nhân vật nhỏ không có tiền đồ gì, thì anh họ của em chính là người đầu tiên không đồng ý cho hai người kết hôn”.
Giang Hải Sơn vội vàng kéo Giang Thành Phong sang một bên, có hơi bực bội mà nói: “Thành Phong, con làm loạn cái gì đớ”. Nói rồi, lập tức mời Ngô Bình đi vào trong nhà.
Ngô Bình cũng không ngại, mấy người cùng đi vào phòng khách. Giang Thành Phong ngồi ở chỗ đối diện, biểu cảm có hơi khinh ệt, anh ta cũng không cảm thấy Ngô Bình đang ngồi ở trước mặt có thể có địa vị còn cao hơn cả Hồ công tử.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hai mắt Giang Hải Sơn trông ngóng mà canh ở trước cửa, không bao lâu sau, đã thấy một người thanh niên dáng vẻ cao gầy xuất hiện, anh ta nhìn thoáng qua thảm đỏ, sau đó nở một nụ cười: “Chú ba, chỉ là Sơ Nhan đưa bạn trai đến đây ra mắt, chú có cần phải làm long trọng đến vậy không?”Giang Hải Sơn hơi hơi mỉm cười, nói: “Thành Phong à, con rể tương lai của chú có thân phận không hề tâm thường, nên ta phải làm cho chu toàn lễ nghĩa”.Thanh niên kia vừa nghe Giang Hải Sơn nói như thế, lập tức “hừ” một tiếng, nói: “Chú ba, cách đây không lâu, Hồ công tử của Hồ tông đến đây để cầu hôn, chú và Sơ Nhan đều không chịu người ta. Vị Hồ công tử kia chính là thiên tài Hồ tông, là một trong số những người được chọn để kế thừa chức tông chủ Giang tông trong tương lai. Người có thân phận như thế, lúc trước chú ba cũng không xem trọng, sao bây giờ lại muốn đi nịnh bợ người khác? Chẳng lẽ là thân phận của người này còn cao hơn cả Hồ công tử hay sao?”Người này tên Giang Thành Phong, là con trai của Giang Hải Vân, Giang Hải Sơn nghe anh ta nói xong cũng không tức giận, nói: “Chuyện này không giống nhau, vị đang đến này, là người mà Sơ Nhan thích. Cho dù người kia có thân phận cao đến đâu, chỉ cần là Sơ Nhan không thích, thì chú cũng không ép nớ”.Giang Thành Phong lắc đầu: “Chú ba, chú có biết vì sao đến bây giờ chú vẫn còn là một hồng y trưởng lão không? Là vì chú quá bướng bỉnh! Nếu như Sơ Nhan gả cho Hồ công tử rồi, một khi cậu ta năm quyền, thì đừng nói là tử y trưởng lão, Giang tông nhất định sẽ nâng chú lên vị trí kim y trưởng lão!”Trong khi hai người đang nói chuyện, Ngô Bình và Giang Sơ Nhan độn quang đến trước cửa, nhìn thấy thảm đỏ ở cửa, Giang Sơ Nhan cong môi cười, nói: “Cha, vị này chính là Lý Huyền Bình, Lý công tử”.Ngô Bình ôm quyền hành lễ: “Tham kiến Giang bá bá”.Giang Hải Sơn cười “ha ha”, vội vàng nói: “Lý công tử, mau, mau vào trong nhà ngồi”.Đang định bước vào trong, Giang Thành Phong bỗng nhiên ngăn cản Ngô Bình, anh ta nhìn anh từ trên xuống dưới, lạnh lùng hỏi: “Chờ chút đã. Vị Lý công tử này, không biết cậu là đệ tử của môn phái nào, tu vi như thế nào. thế?”Thấy dáng vẻ không có chuyện thì tự đi kiếm chuyện của Giang Thành Phong, Giang Sơ Nhan nhíu mày lại, nói: “Anh họ, Lý công tử là khách, sao anh lại có thể vô lễ đến như vậy”.Giang Thành Phong nghiêm trang nói: “Sơ Nhan, lúc trước em từ chối lời cầu hôn của Hồ công tử, anh đang muốn hỏi rõ xem người đàn ông mà em thích rốt cuộc là người như thế nào. Nếu cậu ta là nhân vật nhỏ không có tiền đồ gì, thì anh họ của em chính là người đầu tiên không đồng ý cho hai người kết hôn”.Giang Hải Sơn vội vàng kéo Giang Thành Phong sang một bên, có hơi bực bội mà nói: “Thành Phong, con làm loạn cái gì đớ”. Nói rồi, lập tức mời Ngô Bình đi vào trong nhà.Ngô Bình cũng không ngại, mấy người cùng đi vào phòng khách. Giang Thành Phong ngồi ở chỗ đối diện, biểu cảm có hơi khinh ệt, anh ta cũng không cảm thấy Ngô Bình đang ngồi ở trước mặt có thể có địa vị còn cao hơn cả Hồ công tử.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!