Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6621: Làm sao có thể chứ!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cười nói: “Không sao, anh cũng quan tâm đến Sơ Nhan thôi”.Sau khi nói mấy câu, Ngô Bình đã lấy ra ba bình đan dược mà anh đã luyện chế, đặt chúng ở trên bàn, cười nói: “Giang bá bá, lần đầu tiên con đến đây, cũng không chuẩn bị lễ vậy. Ba viên đan dược này là đan dược mà con luyện chế gần đây, hy vọng có thể giúp cho việc tu hành của Giang bá bá”.Giang Hải Sơn vui mừng khôn xiết, ông mở bình ra, nhìn thoáng qua, gương mặt lập tức hiện lên vẻ hứng khởi, hỏi: “Đây là loại đan dược gì?”Giang Sơ Nhan cười nói: “Cha, đây là Đạo Tính Đan tuyệt phẩm. Ăn viên đan này vào, có thể khiến cho Đạo Thai hoàn thành, dễ dàng đi lên Phá Pháp Cảnh".Hai mắt Giang Hải Sơn sáng lên, cảm khái nói: “Ta đã ở Đạo Thai Cảnh khá lâu rồi, có viên đan dược này, ta có lẽ sẽ có cơ hội đột phá!”Giang Sơ Nhan: “Còn hai viên kia, là Phá Pháp Đan và Thiên Môn Đan, sau khi đạt đến cảnh giới thì cha có thể dùng”.Giang Thành Phong mang vẻ mặt tràn đầy sự hâm mộ, anh ta cảm khái, nói: “Chú ba, có ba viên đan dược này, không qua bao lâu nữa là chú có thể thăng lên Đạo Cảnh lục trọng, trở thành tử y trưởng lão!”Ngô Bình nói: “Đan dược cũng không thể nào hoàn toàn đảm bảo bá phụ chắc chăn đột phá, nhưng xác suất thành công khẳng định sẽ tăng lên rất nhiều”.Giang Hải Sơn cười to ha ha: “Lý công tử, cảm ơn cậu rất nhiều, vậy tôi đây sẽ không khách khí với cậu đâu”.Sau khi nói chuyện một hồi, Giang Hải Sơn nói: “Thành Phong, sao anh cả vẫn còn chưa đến thế? Không phải con nói một lát nữa là anh ấy đến à?”Giang Thành Phong nói: “Đúng thế, cha con nói sau khi xử lý xong chuyện thì sẽ ngay lập tức sang đây”.Đúng lúc này, có một người trung niên cao lớn, mặc một bộ áo choàng màu lục, mang theo vài người cấp dưới đi vào trong sân. Nhìn thấy ông ta, biểu cảm của Giang Hải Sơn có hơi kỳ lạ, ông vội vàng đứng dậy nghênh đón, nói: “Anh cả, sao anh lại mang theo người của “Hình đường”?”Hình đường, là nơi mà Giang tông tạo ra để trừng trị tộc nhân phạm sai lầm, mà Giang Hải Vân, chính là đường phó của Hình đường.Người trung niên mặc lục bào này chính là Giang Hải Vân, sắc mặt của ông ta không hề tốt chút nào, trầm giọng nói: “Giang Hải Sơn, trọng bảo “Tiên Trân Các”, Thất Bảo Đăng bị mất trộm! Hôm qua là cậu phụ cách trông giữ Tiên Trân Các, cậu phải chịu trách nhiệm cho chuyện này!”Giang Hải Sơn sửng sốt, nói: “Anh cả, chuyện bị mất trộm không hề liên quan đến em! Hôm qua tuy là em trông chừng nhưng em muốn chuẩn bị nghênh đón Lý công tử, nên vì thế đã mời Lưu trưởng lão đến trực ban thay”.Giang Hải Vân thở dài: “Chú ba. Anh đã đi hỏi rồi, ngày hôm qua mọi người chỉ thấy có cậu trực ban. Còn Lưu trưởng lão thì vốn không hề xuất hiện ở Tiên Trân Các”.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Ngô Bình cười nói: “Không sao, anh cũng quan tâm đến Sơ Nhan thôi”.

Sau khi nói mấy câu, Ngô Bình đã lấy ra ba bình đan dược mà anh đã luyện chế, đặt chúng ở trên bàn, cười nói: “Giang bá bá, lần đầu tiên con đến đây, cũng không chuẩn bị lễ vậy. Ba viên đan dược này là đan dược mà con luyện chế gần đây, hy vọng có thể giúp cho việc tu hành của Giang bá bá”.

Giang Hải Sơn vui mừng khôn xiết, ông mở bình ra, nhìn thoáng qua, gương mặt lập tức hiện lên vẻ hứng khởi, hỏi: “Đây là loại đan dược gì?”

Giang Sơ Nhan cười nói: “Cha, đây là Đạo Tính Đan tuyệt phẩm. Ăn viên đan này vào, có thể khiến cho Đạo Thai hoàn thành, dễ dàng đi lên Phá Pháp Cảnh".

Hai mắt Giang Hải Sơn sáng lên, cảm khái nói: “Ta đã ở Đạo Thai Cảnh khá lâu rồi, có viên đan dược này, ta có lẽ sẽ có cơ hội đột phá!”

Giang Sơ Nhan: “Còn hai viên kia, là Phá Pháp Đan và Thiên Môn Đan, sau khi đạt đến cảnh giới thì cha có thể dùng”.

Giang Thành Phong mang vẻ mặt tràn đầy sự hâm mộ, anh ta cảm khái, nói: “Chú ba, có ba viên đan dược này, không qua bao lâu nữa là chú có thể thăng lên Đạo Cảnh lục trọng, trở thành tử y trưởng lão!”

Ngô Bình nói: “Đan dược cũng không thể nào hoàn toàn đảm bảo bá phụ chắc chăn đột phá, nhưng xác suất thành công khẳng định sẽ tăng lên rất nhiều”.

Giang Hải Sơn cười to ha ha: “Lý công tử, cảm ơn cậu rất nhiều, vậy tôi đây sẽ không khách khí với cậu đâu”.

Sau khi nói chuyện một hồi, Giang Hải Sơn nói: “Thành Phong, sao anh cả vẫn còn chưa đến thế? Không phải con nói một lát nữa là anh ấy đến à?”

Giang Thành Phong nói: “Đúng thế, cha con nói sau khi xử lý xong chuyện thì sẽ ngay lập tức sang đây”.

Đúng lúc này, có một người trung niên cao lớn, mặc một bộ áo choàng màu lục, mang theo vài người cấp dưới đi vào trong sân. Nhìn thấy ông ta, biểu cảm của Giang Hải Sơn có hơi kỳ lạ, ông vội vàng đứng dậy nghênh đón, nói: “Anh cả, sao anh lại mang theo người của “Hình đường”?”

Hình đường, là nơi mà Giang tông tạo ra để trừng trị tộc nhân phạm sai lầm, mà Giang Hải Vân, chính là đường phó của Hình đường.

Người trung niên mặc lục bào này chính là Giang Hải Vân, sắc mặt của ông ta không hề tốt chút nào, trầm giọng nói: “Giang Hải Sơn, trọng bảo “Tiên Trân Các”, Thất Bảo Đăng bị mất trộm! Hôm qua là cậu phụ cách trông giữ Tiên Trân Các, cậu phải chịu trách nhiệm cho chuyện này!”

Giang Hải Sơn sửng sốt, nói: “Anh cả, chuyện bị mất trộm không hề liên quan đến em! Hôm qua tuy là em trông chừng nhưng em muốn chuẩn bị nghênh đón Lý công tử, nên vì thế đã mời Lưu trưởng lão đến trực ban thay”.

Giang Hải Vân thở dài: “Chú ba. Anh đã đi hỏi rồi, ngày hôm qua mọi người chỉ thấy có cậu trực ban. Còn Lưu trưởng lão thì vốn không hề xuất hiện ở Tiên Trân Các”.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cười nói: “Không sao, anh cũng quan tâm đến Sơ Nhan thôi”.Sau khi nói mấy câu, Ngô Bình đã lấy ra ba bình đan dược mà anh đã luyện chế, đặt chúng ở trên bàn, cười nói: “Giang bá bá, lần đầu tiên con đến đây, cũng không chuẩn bị lễ vậy. Ba viên đan dược này là đan dược mà con luyện chế gần đây, hy vọng có thể giúp cho việc tu hành của Giang bá bá”.Giang Hải Sơn vui mừng khôn xiết, ông mở bình ra, nhìn thoáng qua, gương mặt lập tức hiện lên vẻ hứng khởi, hỏi: “Đây là loại đan dược gì?”Giang Sơ Nhan cười nói: “Cha, đây là Đạo Tính Đan tuyệt phẩm. Ăn viên đan này vào, có thể khiến cho Đạo Thai hoàn thành, dễ dàng đi lên Phá Pháp Cảnh".Hai mắt Giang Hải Sơn sáng lên, cảm khái nói: “Ta đã ở Đạo Thai Cảnh khá lâu rồi, có viên đan dược này, ta có lẽ sẽ có cơ hội đột phá!”Giang Sơ Nhan: “Còn hai viên kia, là Phá Pháp Đan và Thiên Môn Đan, sau khi đạt đến cảnh giới thì cha có thể dùng”.Giang Thành Phong mang vẻ mặt tràn đầy sự hâm mộ, anh ta cảm khái, nói: “Chú ba, có ba viên đan dược này, không qua bao lâu nữa là chú có thể thăng lên Đạo Cảnh lục trọng, trở thành tử y trưởng lão!”Ngô Bình nói: “Đan dược cũng không thể nào hoàn toàn đảm bảo bá phụ chắc chăn đột phá, nhưng xác suất thành công khẳng định sẽ tăng lên rất nhiều”.Giang Hải Sơn cười to ha ha: “Lý công tử, cảm ơn cậu rất nhiều, vậy tôi đây sẽ không khách khí với cậu đâu”.Sau khi nói chuyện một hồi, Giang Hải Sơn nói: “Thành Phong, sao anh cả vẫn còn chưa đến thế? Không phải con nói một lát nữa là anh ấy đến à?”Giang Thành Phong nói: “Đúng thế, cha con nói sau khi xử lý xong chuyện thì sẽ ngay lập tức sang đây”.Đúng lúc này, có một người trung niên cao lớn, mặc một bộ áo choàng màu lục, mang theo vài người cấp dưới đi vào trong sân. Nhìn thấy ông ta, biểu cảm của Giang Hải Sơn có hơi kỳ lạ, ông vội vàng đứng dậy nghênh đón, nói: “Anh cả, sao anh lại mang theo người của “Hình đường”?”Hình đường, là nơi mà Giang tông tạo ra để trừng trị tộc nhân phạm sai lầm, mà Giang Hải Vân, chính là đường phó của Hình đường.Người trung niên mặc lục bào này chính là Giang Hải Vân, sắc mặt của ông ta không hề tốt chút nào, trầm giọng nói: “Giang Hải Sơn, trọng bảo “Tiên Trân Các”, Thất Bảo Đăng bị mất trộm! Hôm qua là cậu phụ cách trông giữ Tiên Trân Các, cậu phải chịu trách nhiệm cho chuyện này!”Giang Hải Sơn sửng sốt, nói: “Anh cả, chuyện bị mất trộm không hề liên quan đến em! Hôm qua tuy là em trông chừng nhưng em muốn chuẩn bị nghênh đón Lý công tử, nên vì thế đã mời Lưu trưởng lão đến trực ban thay”.Giang Hải Vân thở dài: “Chú ba. Anh đã đi hỏi rồi, ngày hôm qua mọi người chỉ thấy có cậu trực ban. Còn Lưu trưởng lão thì vốn không hề xuất hiện ở Tiên Trân Các”.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 6621: Làm sao có thể chứ!