Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6622: Tự tìm chết!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Vừa dứt lời, phía sau của hắn ta lập tức xuất hiện hai người, bọn họ vươn tay muốn đẩy Giang Sơ Nhan ra.“Cút ngay!”Ngô Bình bước lên phía trước một bước, một cước đá bay hai kẻ đến gần Giang Sơn Nhan.Giang Khúc nổi giận, nói: “Tự tìm chết!”.Hắn ta giơ tay phải lên không trung, một bàn tay đen nhanh tóm lấy Ngô Bình.Ngô Bình duỗi tay tát phăng bàn tay ấy đi, bàn tay đó nổ tung, cơ thể Giang Khúc lảo đảo, lui về phía sau nửa bước.Sắc mặt hắn ta trở nên khó coi, âm thầm kinh hãi với thực lực của Ngô Bình, vì thế, nhìn anh từ trên xuống dưới vài lần, rồi hỏi: “Cậu là ai?”“Viện chủ Đan Đạo Viện, Ngô Bình”. Ngô Bình nói.Giang Khúc kinh ngạc, hỏi: “Hóa ra là viện chủ Ngô. Đây là chuyện của Giang tông bọn ta, ngài không cần phải nhúng tay vào!”Ngô Bình: “Tôi không hề hứng thú với chuyện của Giang tông. Nhưng chuyện này, người sáng suốt một chút là có thể nhìn ra chỗ không đúng, chắc chắn là có người khác đã đánh cắp Thất Bảo Đăng”.Giang Khúc cười lạnh: “Viện chủ Ngô, đó là chuyện của hình đường Giang tông bọn tôi, không hề có liên quan đến ngài!”Ngô Bình lắc đầu: “Tôi không thể trơ mắt ngồi nhìn được”.Giang Khúc cảm thấy có hơi khó xử lý, tuy rằng Đan Đạo Viện chỉ mới được thành lập, nhưng thận phân của Ngô Bình lại ngang hàng với Giang tông chủ, sự xuất hiện của một đại nhân vật như thế, khiến cho hắn ta không dám hành động thiếu suy nghĩ.Lại thêm chuyện bốn tông hai viện đều cần đến đan dược của Đan Đạo Viện, hắn ta cũng không muốn bản thân đắc tội với vị viện chủ Đan Đạo Viện này.Ngay lúc hắn ta đang khó xử, Ngô Bình nói: “Chỉ có một cách để thoát khỏi hiềm nghỉ, đó chính là tìm ra được thủ phạm”.Giang Khúc rung động trong lòng: “Viện chủ Ngô có thể tìm ra được hung thủ?”Ngô Bình nói: “Có khó không, mời ông đưa tôi đi đến hiện trường vụ án”. Giang Khúc suy nghĩ, gật đầu nói: “Được, mời!”Cứ như thế, Ngô Bình đi theo những người này đến chỗ Tiên Trân Các. Tiên Trân Các là nơi mà Giang tông cất giữ bảo vật, Thất Bảo Đăng bị mất chính là bảo vật ở trong đó.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vừa dứt lời, phía sau của hắn ta lập tức xuất hiện hai người, bọn họ vươn tay muốn đẩy Giang Sơ Nhan ra.
“Cút ngay!”
Ngô Bình bước lên phía trước một bước, một cước đá bay hai kẻ đến gần Giang Sơn Nhan.
Giang Khúc nổi giận, nói: “Tự tìm chết!”.
Hắn ta giơ tay phải lên không trung, một bàn tay đen nhanh tóm lấy Ngô Bình.
Ngô Bình duỗi tay tát phăng bàn tay ấy đi, bàn tay đó nổ tung, cơ thể Giang Khúc lảo đảo, lui về phía sau nửa bước.
Sắc mặt hắn ta trở nên khó coi, âm thầm kinh hãi với thực lực của Ngô Bình, vì thế, nhìn anh từ trên xuống dưới vài lần, rồi hỏi: “Cậu là ai?”
“Viện chủ Đan Đạo Viện, Ngô Bình”. Ngô Bình nói.
Giang Khúc kinh ngạc, hỏi: “Hóa ra là viện chủ Ngô. Đây là chuyện của Giang tông bọn ta, ngài không cần phải nhúng tay vào!”
Ngô Bình: “Tôi không hề hứng thú với chuyện của Giang tông. Nhưng chuyện này, người sáng suốt một chút là có thể nhìn ra chỗ không đúng, chắc chắn là có người khác đã đánh cắp Thất Bảo Đăng”.
Giang Khúc cười lạnh: “Viện chủ Ngô, đó là chuyện của hình đường Giang tông bọn tôi, không hề có liên quan đến ngài!”
Ngô Bình lắc đầu: “Tôi không thể trơ mắt ngồi nhìn được”.
Giang Khúc cảm thấy có hơi khó xử lý, tuy rằng Đan Đạo Viện chỉ mới được thành lập, nhưng thận phân của Ngô Bình lại ngang hàng với Giang tông chủ, sự xuất hiện của một đại nhân vật như thế, khiến cho hắn ta không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Lại thêm chuyện bốn tông hai viện đều cần đến đan dược của Đan Đạo Viện, hắn ta cũng không muốn bản thân đắc tội với vị viện chủ Đan Đạo Viện này.
Ngay lúc hắn ta đang khó xử, Ngô Bình nói: “Chỉ có một cách để thoát khỏi hiềm nghỉ, đó chính là tìm ra được thủ phạm”.
Giang Khúc rung động trong lòng: “Viện chủ Ngô có thể tìm ra được hung thủ?”
Ngô Bình nói: “Có khó không, mời ông đưa tôi đi đến hiện trường vụ án”. Giang Khúc suy nghĩ, gật đầu nói: “Được, mời!”
Cứ như thế, Ngô Bình đi theo những người này đến chỗ Tiên Trân Các. Tiên Trân Các là nơi mà Giang tông cất giữ bảo vật, Thất Bảo Đăng bị mất chính là bảo vật ở trong đó.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Vừa dứt lời, phía sau của hắn ta lập tức xuất hiện hai người, bọn họ vươn tay muốn đẩy Giang Sơ Nhan ra.“Cút ngay!”Ngô Bình bước lên phía trước một bước, một cước đá bay hai kẻ đến gần Giang Sơn Nhan.Giang Khúc nổi giận, nói: “Tự tìm chết!”.Hắn ta giơ tay phải lên không trung, một bàn tay đen nhanh tóm lấy Ngô Bình.Ngô Bình duỗi tay tát phăng bàn tay ấy đi, bàn tay đó nổ tung, cơ thể Giang Khúc lảo đảo, lui về phía sau nửa bước.Sắc mặt hắn ta trở nên khó coi, âm thầm kinh hãi với thực lực của Ngô Bình, vì thế, nhìn anh từ trên xuống dưới vài lần, rồi hỏi: “Cậu là ai?”“Viện chủ Đan Đạo Viện, Ngô Bình”. Ngô Bình nói.Giang Khúc kinh ngạc, hỏi: “Hóa ra là viện chủ Ngô. Đây là chuyện của Giang tông bọn ta, ngài không cần phải nhúng tay vào!”Ngô Bình: “Tôi không hề hứng thú với chuyện của Giang tông. Nhưng chuyện này, người sáng suốt một chút là có thể nhìn ra chỗ không đúng, chắc chắn là có người khác đã đánh cắp Thất Bảo Đăng”.Giang Khúc cười lạnh: “Viện chủ Ngô, đó là chuyện của hình đường Giang tông bọn tôi, không hề có liên quan đến ngài!”Ngô Bình lắc đầu: “Tôi không thể trơ mắt ngồi nhìn được”.Giang Khúc cảm thấy có hơi khó xử lý, tuy rằng Đan Đạo Viện chỉ mới được thành lập, nhưng thận phân của Ngô Bình lại ngang hàng với Giang tông chủ, sự xuất hiện của một đại nhân vật như thế, khiến cho hắn ta không dám hành động thiếu suy nghĩ.Lại thêm chuyện bốn tông hai viện đều cần đến đan dược của Đan Đạo Viện, hắn ta cũng không muốn bản thân đắc tội với vị viện chủ Đan Đạo Viện này.Ngay lúc hắn ta đang khó xử, Ngô Bình nói: “Chỉ có một cách để thoát khỏi hiềm nghỉ, đó chính là tìm ra được thủ phạm”.Giang Khúc rung động trong lòng: “Viện chủ Ngô có thể tìm ra được hung thủ?”Ngô Bình nói: “Có khó không, mời ông đưa tôi đi đến hiện trường vụ án”. Giang Khúc suy nghĩ, gật đầu nói: “Được, mời!”Cứ như thế, Ngô Bình đi theo những người này đến chỗ Tiên Trân Các. Tiên Trân Các là nơi mà Giang tông cất giữ bảo vật, Thất Bảo Đăng bị mất chính là bảo vật ở trong đó.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!