Tác giả:

Bạch Tuyết Lam kể một ít về dự định về quê, Tuyên Hoài Phong lập tức gật đầu. Ngày hôm sau thức dậy, nhớ đến những lời hôm trước Bạch tổng lý nói ở tiệc rượu, cân nhắc một chút, Sơn Đông là đất Bạch Tuyết Lam sinh ra, chắc chắn trong chuyến đi lần này sẽ có ý đi gặp trưởng bối. Y không khỏi thấp thỏm, hối tiếc tối qua đồng ý quá tùy tiện. Lúc ăn sáng, y dò xét một câu ngay trước mặt Bạch Tuyết Lam. Bạch Tuyết Lam liền hiểu, một lời chém đinh chặt sắt nói: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, em đừng có hi vọng đổi ý.” Tuyên Hoài Phong đáp: “Đây là bắt cóc tống tiền hay còn nước cờ nào trong đó nữa? Chúng ta không nên quá chủ quan, hay là hỏi qua ý tổng lý xem?” Bạch Tuyết Lam bỏ miếng thịt kho to vào đầy miếng bánh bao trên tay, cười nói: “Hỏi anh ta làm gì? Giờ anh ta quản trời quản đất, còn quản được anh đưa ai về nhà nữa à? Tóm lại là anh đi đâu thì em theo đó, chuyện này không có đường thương lượng đâu.” Tuyên Hoài Phong cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, tuy là cười song vẫn có chút lành…

Truyện chữ