Tác giả:

Đêm, bóng tối bao trùng mọi nơi, từng cơn gió thổi qua khẽ lá như tiếng rít của thiên nhiên, những đám mây chập chờn lướn qua bầu trời như những linh hồn lang thang, chỉ còn vầng trăng vằng vặc đưa ánh trăng yếu ớt chiếu rọi giữa trời, ánh sáng đêm xuyên qua bóng đêm trong rừng tạo thành những đóa hoa hoàn mĩ rải rác trên nền đất rắn. "SOẠT...SOẠT...” trong bóng đêm mờ ảo, hai bóng đen lướt nhanh qua những hàng cây, người nam mái tóc đen dày để mật gió giật mạnh ra sau, chiếc mũi cao, môi hoa đào mỉm chặt, từng giọt mô hôi không ngừng nặng hạt rơi xuống đất nhưng trong tay vẫn cố sức kéo theo cô gái phía sau, mái tóc đen dài mượt cô gái tùy ý gợn sóng trong gió, gương mặt bị bóng tối che phủ lúc mờ lúc ảo không thể đón được cảm xúc cô hiện giờ, tuy nhiên tay vẫn để mặt cho người con trai kia kéo về phía trước, chân không nhanh không chậm đuổi kịp người trước. Hai người đã chạy rất lâu, lâu đến nổi họ đã không còn đếm được thời gian, đến nổi chân không còn cảm giác nhưng vẫn như ai sui…

Chương 29: Chương 29: Chương 29

Sủng Phi: Ngạo Thế Nguyệt Hoa TuyếtTác giả: chạng vạngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, bóng tối bao trùng mọi nơi, từng cơn gió thổi qua khẽ lá như tiếng rít của thiên nhiên, những đám mây chập chờn lướn qua bầu trời như những linh hồn lang thang, chỉ còn vầng trăng vằng vặc đưa ánh trăng yếu ớt chiếu rọi giữa trời, ánh sáng đêm xuyên qua bóng đêm trong rừng tạo thành những đóa hoa hoàn mĩ rải rác trên nền đất rắn. "SOẠT...SOẠT...” trong bóng đêm mờ ảo, hai bóng đen lướt nhanh qua những hàng cây, người nam mái tóc đen dày để mật gió giật mạnh ra sau, chiếc mũi cao, môi hoa đào mỉm chặt, từng giọt mô hôi không ngừng nặng hạt rơi xuống đất nhưng trong tay vẫn cố sức kéo theo cô gái phía sau, mái tóc đen dài mượt cô gái tùy ý gợn sóng trong gió, gương mặt bị bóng tối che phủ lúc mờ lúc ảo không thể đón được cảm xúc cô hiện giờ, tuy nhiên tay vẫn để mặt cho người con trai kia kéo về phía trước, chân không nhanh không chậm đuổi kịp người trước. Hai người đã chạy rất lâu, lâu đến nổi họ đã không còn đếm được thời gian, đến nổi chân không còn cảm giác nhưng vẫn như ai sui… Đêm lạnh, Phủ Thừa tướng vắng tanh, lối đi ngoằn ngoèo như mơ cung, yên lặng, gió thổi làm bay tà áo rộng, trên nóc nhà của Thất tiểu thư tể tướng_Nguyệt Hoa Tuyết lại có bóng người, một dáng người yên tĩnh trên đó.Trăng đêm nay rất đẹp, tròn xinh mà trắng nõn, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt hài tử kia, ánh mắt trong như hồ nước, xanh mà sâu thẳm, mày liễu, môi nhỏ đỏ hồng, dáng vẻ yêu kiều, vật cường khí tức cao ngạo. Nhưng ai có nhìn thấy cô bé lạnh lẽo cô độc như ánh trăng trên kia, trôi lững lờ giữa bầu trời đêm. Môi đỏ khẽ nhếch, cái gì mà tình người, cái gì là yêu, nó như một thứ quá xa xỉ đối với thế giới của nàng, bóng tối, chỉ toàn là bóng tối, Tuyết có nó, chính nó mà nàng giàu nhất thế giới này_bóng tối.Cúi đầu cười lạnh, nàng đã quá ảo tưởng, quá ảo tưởng, cười mỉa nàng quá ngu ngốc quá ngu ngốc kiếp trước có đấy nàng có một người, nhưng lại để tuột mất khỏi tay, kiếp này sao? Kiếp này nàng có được không? Chính người đó lại cho nàng gia đình, cho nàng tình ngươi, đúng đã cho nàng tất cả hắn có, nhưng………..ngu dốt đúng không?Gió nhẹ thổi, mái tóc rối tung, quạt áo dài phất theo gió, vài cánh hoa theo gió rơi lã tả, một cánh rơi trên vai nàng, mi dài như bướm vũ khẽ run, môi hồng khẽ mở, lại vang lên một điệu nhạc trong veo:“khi các mùa cứ lặp đi lặp lạiHãy giữ chặt những cảm xúc đang phân tánMạnh mẽ, mạnh mẽ giữ lấyNhư thế nó sẽ không biến mấtNhững lời nói nặng trĩuKhiến tôi không thể cử độngTôi chỉ chìm đắm trong một giấc mơ êm đẹpKhi tôi tỉnh giấc thì tôi đã mất bạnTrói chặt nó lại sự hiện hữu đóRồi sẽ nhẹ nhàng lan toảNó thật đau đớn nó khắc sâu vào trái tim tôiRung động, rung động, rung độngĐến bầu trời biển một nơi nào đó thật xaĐể ít nhất tôi có thể trao một phần nào đó cho bạnNhững sắc màu ta đã đi và dệt lênRung động, rung động, rung độngMột ngày nào đó những kí ức đã quaSẽ lại tái sinh từ khoảng khắc rải rácMặc dù nó đang mục nát dần…và..Run rẩy, run rẩy, run rẩyTôi không thể trao trái tim mình lần thứ haiNhưng hãy để tôi trao phần cuối cho bạnNhư một cơn mưa nhẹ nhàng rơi…và..Rung động, rung động, rung động(Nhạc “hirari hirari_miku”, mình dichj sang tiếng Việt trình độ khá tệ thông cảm ^_^)Góc nhà xa, một bóng đen lướt qua, chân dừng trên mái nhà, ánh mắt lại thần người nhìn nơi phát ra giọng hát, giọng hát trong trẻo, nhưng lại chưa bao nhiêu nổi buồn_chủ nhân.._một bóng đen khác quỳ rạp xuống chân người kia_...ân đi thôi…_bóng đen kia giật mình sau đó dứt khoác cùng người kia rời đi

Đêm lạnh, Phủ Thừa tướng vắng tanh, lối đi ngoằn ngoèo như mơ cung, yên lặng, gió thổi làm bay tà áo rộng, trên nóc nhà của Thất tiểu thư tể tướng_Nguyệt Hoa Tuyết lại có bóng người, một dáng người yên tĩnh trên đó.

Trăng đêm nay rất đẹp, tròn xinh mà trắng nõn, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt hài tử kia, ánh mắt trong như hồ nước, xanh mà sâu thẳm, mày liễu, môi nhỏ đỏ hồng, dáng vẻ yêu kiều, vật cường khí tức cao ngạo. Nhưng ai có nhìn thấy cô bé lạnh lẽo cô độc như ánh trăng trên kia, trôi lững lờ giữa bầu trời đêm. Môi đỏ khẽ nhếch, cái gì mà tình người, cái gì là yêu, nó như một thứ quá xa xỉ đối với thế giới của nàng, bóng tối, chỉ toàn là bóng tối, Tuyết có nó, chính nó mà nàng giàu nhất thế giới này_bóng tối.

Cúi đầu cười lạnh, nàng đã quá ảo tưởng, quá ảo tưởng, cười mỉa nàng quá ngu ngốc quá ngu ngốc kiếp trước có đấy nàng có một người, nhưng lại để tuột mất khỏi tay, kiếp này sao? Kiếp này nàng có được không? Chính người đó lại cho nàng gia đình, cho nàng tình ngươi, đúng đã cho nàng tất cả hắn có, nhưng………..ngu dốt đúng không?

Gió nhẹ thổi, mái tóc rối tung, quạt áo dài phất theo gió, vài cánh hoa theo gió rơi lã tả, một cánh rơi trên vai nàng, mi dài như bướm vũ khẽ run, môi hồng khẽ mở, lại vang lên một điệu nhạc trong veo:

“khi các mùa cứ lặp đi lặp lại

Hãy giữ chặt những cảm xúc đang phân tán

Mạnh mẽ, mạnh mẽ giữ lấy

Như thế nó sẽ không biến mất

Những lời nói nặng trĩu

Khiến tôi không thể cử động

Tôi chỉ chìm đắm trong một giấc mơ êm đẹp

Khi tôi tỉnh giấc thì tôi đã mất bạn

Trói chặt nó lại sự hiện hữu đó

Rồi sẽ nhẹ nhàng lan toả

Nó thật đau đớn nó khắc sâu vào trái tim tôi

Rung động, rung động, rung động

Đến bầu trời biển một nơi nào đó thật xa

Để ít nhất tôi có thể trao một phần nào đó cho bạn

Những sắc màu ta đã đi và dệt lên

Rung động, rung động, rung động

Một ngày nào đó những kí ức đã qua

Sẽ lại tái sinh từ khoảng khắc rải rác

Mặc dù nó đang mục nát dần…và..

Run rẩy, run rẩy, run rẩy

Tôi không thể trao trái tim mình lần thứ hai

Nhưng hãy để tôi trao phần cuối cho bạn

Như một cơn mưa nhẹ nhàng rơi…và..

Rung động, rung động, rung động

(Nhạc “hirari hirari_miku”, mình dichj sang tiếng Việt trình độ khá tệ thông cảm ^_^)

Góc nhà xa, một bóng đen lướt qua, chân dừng trên mái nhà, ánh mắt lại thần người nhìn nơi phát ra giọng hát, giọng hát trong trẻo, nhưng lại chưa bao nhiêu nổi buồn

_chủ nhân.._một bóng đen khác quỳ rạp xuống chân người kia

_...ân đi thôi…_bóng đen kia giật mình sau đó dứt khoác cùng người kia rời đi

Sủng Phi: Ngạo Thế Nguyệt Hoa TuyếtTác giả: chạng vạngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, bóng tối bao trùng mọi nơi, từng cơn gió thổi qua khẽ lá như tiếng rít của thiên nhiên, những đám mây chập chờn lướn qua bầu trời như những linh hồn lang thang, chỉ còn vầng trăng vằng vặc đưa ánh trăng yếu ớt chiếu rọi giữa trời, ánh sáng đêm xuyên qua bóng đêm trong rừng tạo thành những đóa hoa hoàn mĩ rải rác trên nền đất rắn. "SOẠT...SOẠT...” trong bóng đêm mờ ảo, hai bóng đen lướt nhanh qua những hàng cây, người nam mái tóc đen dày để mật gió giật mạnh ra sau, chiếc mũi cao, môi hoa đào mỉm chặt, từng giọt mô hôi không ngừng nặng hạt rơi xuống đất nhưng trong tay vẫn cố sức kéo theo cô gái phía sau, mái tóc đen dài mượt cô gái tùy ý gợn sóng trong gió, gương mặt bị bóng tối che phủ lúc mờ lúc ảo không thể đón được cảm xúc cô hiện giờ, tuy nhiên tay vẫn để mặt cho người con trai kia kéo về phía trước, chân không nhanh không chậm đuổi kịp người trước. Hai người đã chạy rất lâu, lâu đến nổi họ đã không còn đếm được thời gian, đến nổi chân không còn cảm giác nhưng vẫn như ai sui… Đêm lạnh, Phủ Thừa tướng vắng tanh, lối đi ngoằn ngoèo như mơ cung, yên lặng, gió thổi làm bay tà áo rộng, trên nóc nhà của Thất tiểu thư tể tướng_Nguyệt Hoa Tuyết lại có bóng người, một dáng người yên tĩnh trên đó.Trăng đêm nay rất đẹp, tròn xinh mà trắng nõn, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt hài tử kia, ánh mắt trong như hồ nước, xanh mà sâu thẳm, mày liễu, môi nhỏ đỏ hồng, dáng vẻ yêu kiều, vật cường khí tức cao ngạo. Nhưng ai có nhìn thấy cô bé lạnh lẽo cô độc như ánh trăng trên kia, trôi lững lờ giữa bầu trời đêm. Môi đỏ khẽ nhếch, cái gì mà tình người, cái gì là yêu, nó như một thứ quá xa xỉ đối với thế giới của nàng, bóng tối, chỉ toàn là bóng tối, Tuyết có nó, chính nó mà nàng giàu nhất thế giới này_bóng tối.Cúi đầu cười lạnh, nàng đã quá ảo tưởng, quá ảo tưởng, cười mỉa nàng quá ngu ngốc quá ngu ngốc kiếp trước có đấy nàng có một người, nhưng lại để tuột mất khỏi tay, kiếp này sao? Kiếp này nàng có được không? Chính người đó lại cho nàng gia đình, cho nàng tình ngươi, đúng đã cho nàng tất cả hắn có, nhưng………..ngu dốt đúng không?Gió nhẹ thổi, mái tóc rối tung, quạt áo dài phất theo gió, vài cánh hoa theo gió rơi lã tả, một cánh rơi trên vai nàng, mi dài như bướm vũ khẽ run, môi hồng khẽ mở, lại vang lên một điệu nhạc trong veo:“khi các mùa cứ lặp đi lặp lạiHãy giữ chặt những cảm xúc đang phân tánMạnh mẽ, mạnh mẽ giữ lấyNhư thế nó sẽ không biến mấtNhững lời nói nặng trĩuKhiến tôi không thể cử độngTôi chỉ chìm đắm trong một giấc mơ êm đẹpKhi tôi tỉnh giấc thì tôi đã mất bạnTrói chặt nó lại sự hiện hữu đóRồi sẽ nhẹ nhàng lan toảNó thật đau đớn nó khắc sâu vào trái tim tôiRung động, rung động, rung độngĐến bầu trời biển một nơi nào đó thật xaĐể ít nhất tôi có thể trao một phần nào đó cho bạnNhững sắc màu ta đã đi và dệt lênRung động, rung động, rung độngMột ngày nào đó những kí ức đã quaSẽ lại tái sinh từ khoảng khắc rải rácMặc dù nó đang mục nát dần…và..Run rẩy, run rẩy, run rẩyTôi không thể trao trái tim mình lần thứ haiNhưng hãy để tôi trao phần cuối cho bạnNhư một cơn mưa nhẹ nhàng rơi…và..Rung động, rung động, rung động(Nhạc “hirari hirari_miku”, mình dichj sang tiếng Việt trình độ khá tệ thông cảm ^_^)Góc nhà xa, một bóng đen lướt qua, chân dừng trên mái nhà, ánh mắt lại thần người nhìn nơi phát ra giọng hát, giọng hát trong trẻo, nhưng lại chưa bao nhiêu nổi buồn_chủ nhân.._một bóng đen khác quỳ rạp xuống chân người kia_...ân đi thôi…_bóng đen kia giật mình sau đó dứt khoác cùng người kia rời đi

Chương 29: Chương 29: Chương 29