Cuộc sống cấp ba bình bình đạm đạm, cùng với thanh xuân tốt đẹp trong phim truyền hình không quá giống nhau, Vương Chỉ Hân cũng không có bạn bè tốt, cũng không gặp được nam chính loá mắt của câu chuyện riêng mình. Cô mỗi ngày đều bị bao phủ ở trong đại dương đề, học những chương trình học buồn tẻ, cuộc sống chỉ xoay quanh ba điểm: phòng ngủ, phòng học và nhà ăn. Cô cho rằng ba năm cấp ba sẽ đều trôi qua như vậy, cho đến ngày đó gặp được anh, cuộc đời của cô bắt đầu xảy ra thay đổi. Lúc thứ hai giảng bài, một mình Vương Chỉ Hân đi đến quán bán quà vặt định mua hộp sữa bò nóng, lúc cách nơi đó còn khoảng một lộ trình, cô thấy một đám nam sinh vây quanh cửa, trong đó có một bam sinh cao hơn người khác một cái đầu, tay trái cầm quả bóng rổ, tóc mái trước trán bị mồ hôi làm ướt nhẹp, sơ mi trắng trên người cũng bị mồ hôi làn ướt sũng, có vẻ càng thêm tiêu sái dưới ánh mặt trời. Sau khi đến gần bọn họ vừa vặn rời đi, Vương Chỉ Hân lén liếc mắt nhìn một cái, dưới lông mày nồng đậm của anh là…

Chương 14

Cáo Biệt Với AnhTác giả: Ái Ngận Lãng MạnTruyện Ngôn TìnhCuộc sống cấp ba bình bình đạm đạm, cùng với thanh xuân tốt đẹp trong phim truyền hình không quá giống nhau, Vương Chỉ Hân cũng không có bạn bè tốt, cũng không gặp được nam chính loá mắt của câu chuyện riêng mình. Cô mỗi ngày đều bị bao phủ ở trong đại dương đề, học những chương trình học buồn tẻ, cuộc sống chỉ xoay quanh ba điểm: phòng ngủ, phòng học và nhà ăn. Cô cho rằng ba năm cấp ba sẽ đều trôi qua như vậy, cho đến ngày đó gặp được anh, cuộc đời của cô bắt đầu xảy ra thay đổi. Lúc thứ hai giảng bài, một mình Vương Chỉ Hân đi đến quán bán quà vặt định mua hộp sữa bò nóng, lúc cách nơi đó còn khoảng một lộ trình, cô thấy một đám nam sinh vây quanh cửa, trong đó có một bam sinh cao hơn người khác một cái đầu, tay trái cầm quả bóng rổ, tóc mái trước trán bị mồ hôi làm ướt nhẹp, sơ mi trắng trên người cũng bị mồ hôi làn ướt sũng, có vẻ càng thêm tiêu sái dưới ánh mặt trời. Sau khi đến gần bọn họ vừa vặn rời đi, Vương Chỉ Hân lén liếc mắt nhìn một cái, dưới lông mày nồng đậm của anh là… Trịnh Văn Bác đưa cô đến một nhà hàng, sau khi gọi món, bọn họ hàn huyên một lúc.“Chỉ Hân, có lẽ là rất đường đột, nhưng tôi vẫn muốn lặp lại lần nữa, hay là vô số lần, tôi thích cậu, bắt đầu từ cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu, cũng chỉ thích cậu.”“Trịnh Văn Bác.”“Có thể nghe tôi nói hết trước hay không?”“Ừm.”“Tôi biết lúc ấy cậu thích Trần Sơ Kỳ, cho nên lúc ấy tôi không dám thể hiện tâm ý của mình, một bên là bạn tốt của tôi, một bên là người tôi thích, tôi không có cơ hội. Tuy rằng cậu ấy chuyển trường rời đi, nhưng tôi biết cậu không buông, cậu từ chối người khác, chưa bao giờ cho bọn họ cơ hội, người khác không biết, tôi biết nguyên nhân, hiện tại đã trôi qua lâu như vậy, tôi không rõ ràng lắm cậu đã buông đoạn tình cảm ấy hay chưa, nhưng tôi vĩnh viễn không buông cậu ra được, không phải cậu thì không thể.”“Tôi không có ý muốn ép buộc cậu, chỉ là muốn cho cậu biết tôi ở phía sau cậu, khi nào quay đầu lại tôi đều ở đó, đây là tâm ý mà tôi muốn biểu đạt, cậu không cần gấp gáp cho tôi một đáp án, cũng không cần cảm thấy ngượng ngùng từ chối, tôi tôn trọng mọi quyết định của cậu.”Sau khi nói hết mọi thứ tất cả sự khẩn trương của anh ấy đều hiện ở trên mặt, đến lỗ tai cũng đỏ, rất đáng yêu.“Trịnh Văn Bác.”“Cậu nhanh như thế đã nghĩ kỹ rồi ư? Thật ra tôi cũng không muốn nghe ngay bây giờ.”“Không phải, tôi…”“Chỉ Hân, có thể để đến sau khi về nhà vào buổi tối thì hẵng nói cho tôi qua WeChat không?”“Sao cậu lại không nghe tôi nói hết chứ?” Vương Chỉ Hân giả vờ tức giận, đôi tay che trước ngực.“A… Cậu nói đi, nói đi.”“Tôi sớm đã buông xuống, tôi sỡ dĩ đồng ý hẹn gặp, không phải vì điều gì khác, chỉ là tôi mới phát hiện người tôi thích sớm đã là cậu, trước kia tôi bởi vì nhát gan mà bỏ lỡ một người, nhưng mà tôi không muốn bỏ lỡ cậu, cậu hiểu chưa?”Thời gian có thể cho được tất cả các đáp án, đáng tiếc khi chúng ta còn chưa chờ được đáp án, vấn đề đó đã không còn là vấn đề vốn dĩ của nó nữa.Tình cảm thời niên thiếu sớm đã kết thúc, mà cô, cũng có người tốt hơn, hy vọng anh cũng có thể.

Trịnh Văn Bác đưa cô đến một nhà hàng, sau khi gọi món, bọn họ hàn huyên một lúc.

“Chỉ Hân, có lẽ là rất đường đột, nhưng tôi vẫn muốn lặp lại lần nữa, hay là vô số lần, tôi thích cậu, bắt đầu từ cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu, cũng chỉ thích cậu.”

“Trịnh Văn Bác.”

“Có thể nghe tôi nói hết trước hay không?”

“Ừm.”

“Tôi biết lúc ấy cậu thích Trần Sơ Kỳ, cho nên lúc ấy tôi không dám thể hiện tâm ý của mình, một bên là bạn tốt của tôi, một bên là người tôi thích, tôi không có cơ hội. Tuy rằng cậu ấy chuyển trường rời đi, nhưng tôi biết cậu không buông, cậu từ chối người khác, chưa bao giờ cho bọn họ cơ hội, người khác không biết, tôi biết nguyên nhân, hiện tại đã trôi qua lâu như vậy, tôi không rõ ràng lắm cậu đã buông đoạn tình cảm ấy hay chưa, nhưng tôi vĩnh viễn không buông cậu ra được, không phải cậu thì không thể.”

“Tôi không có ý muốn ép buộc cậu, chỉ là muốn cho cậu biết tôi ở phía sau cậu, khi nào quay đầu lại tôi đều ở đó, đây là tâm ý mà tôi muốn biểu đạt, cậu không cần gấp gáp cho tôi một đáp án, cũng không cần cảm thấy ngượng ngùng từ chối, tôi tôn trọng mọi quyết định của cậu.”

Sau khi nói hết mọi thứ tất cả sự khẩn trương của anh ấy đều hiện ở trên mặt, đến lỗ tai cũng đỏ, rất đáng yêu.

“Trịnh Văn Bác.”

“Cậu nhanh như thế đã nghĩ kỹ rồi ư? Thật ra tôi cũng không muốn nghe ngay bây giờ.”

“Không phải, tôi…”

“Chỉ Hân, có thể để đến sau khi về nhà vào buổi tối thì hẵng nói cho tôi qua WeChat không?”

“Sao cậu lại không nghe tôi nói hết chứ?” Vương Chỉ Hân giả vờ tức giận, đôi tay che trước ngực.

“A… Cậu nói đi, nói đi.”

“Tôi sớm đã buông xuống, tôi sỡ dĩ đồng ý hẹn gặp, không phải vì điều gì khác, chỉ là tôi mới phát hiện người tôi thích sớm đã là cậu, trước kia tôi bởi vì nhát gan mà bỏ lỡ một người, nhưng mà tôi không muốn bỏ lỡ cậu, cậu hiểu chưa?”

Thời gian có thể cho được tất cả các đáp án, đáng tiếc khi chúng ta còn chưa chờ được đáp án, vấn đề đó đã không còn là vấn đề vốn dĩ của nó nữa.

Tình cảm thời niên thiếu sớm đã kết thúc, mà cô, cũng có người tốt hơn, hy vọng anh cũng có thể.

Cáo Biệt Với AnhTác giả: Ái Ngận Lãng MạnTruyện Ngôn TìnhCuộc sống cấp ba bình bình đạm đạm, cùng với thanh xuân tốt đẹp trong phim truyền hình không quá giống nhau, Vương Chỉ Hân cũng không có bạn bè tốt, cũng không gặp được nam chính loá mắt của câu chuyện riêng mình. Cô mỗi ngày đều bị bao phủ ở trong đại dương đề, học những chương trình học buồn tẻ, cuộc sống chỉ xoay quanh ba điểm: phòng ngủ, phòng học và nhà ăn. Cô cho rằng ba năm cấp ba sẽ đều trôi qua như vậy, cho đến ngày đó gặp được anh, cuộc đời của cô bắt đầu xảy ra thay đổi. Lúc thứ hai giảng bài, một mình Vương Chỉ Hân đi đến quán bán quà vặt định mua hộp sữa bò nóng, lúc cách nơi đó còn khoảng một lộ trình, cô thấy một đám nam sinh vây quanh cửa, trong đó có một bam sinh cao hơn người khác một cái đầu, tay trái cầm quả bóng rổ, tóc mái trước trán bị mồ hôi làm ướt nhẹp, sơ mi trắng trên người cũng bị mồ hôi làn ướt sũng, có vẻ càng thêm tiêu sái dưới ánh mặt trời. Sau khi đến gần bọn họ vừa vặn rời đi, Vương Chỉ Hân lén liếc mắt nhìn một cái, dưới lông mày nồng đậm của anh là… Trịnh Văn Bác đưa cô đến một nhà hàng, sau khi gọi món, bọn họ hàn huyên một lúc.“Chỉ Hân, có lẽ là rất đường đột, nhưng tôi vẫn muốn lặp lại lần nữa, hay là vô số lần, tôi thích cậu, bắt đầu từ cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu, cũng chỉ thích cậu.”“Trịnh Văn Bác.”“Có thể nghe tôi nói hết trước hay không?”“Ừm.”“Tôi biết lúc ấy cậu thích Trần Sơ Kỳ, cho nên lúc ấy tôi không dám thể hiện tâm ý của mình, một bên là bạn tốt của tôi, một bên là người tôi thích, tôi không có cơ hội. Tuy rằng cậu ấy chuyển trường rời đi, nhưng tôi biết cậu không buông, cậu từ chối người khác, chưa bao giờ cho bọn họ cơ hội, người khác không biết, tôi biết nguyên nhân, hiện tại đã trôi qua lâu như vậy, tôi không rõ ràng lắm cậu đã buông đoạn tình cảm ấy hay chưa, nhưng tôi vĩnh viễn không buông cậu ra được, không phải cậu thì không thể.”“Tôi không có ý muốn ép buộc cậu, chỉ là muốn cho cậu biết tôi ở phía sau cậu, khi nào quay đầu lại tôi đều ở đó, đây là tâm ý mà tôi muốn biểu đạt, cậu không cần gấp gáp cho tôi một đáp án, cũng không cần cảm thấy ngượng ngùng từ chối, tôi tôn trọng mọi quyết định của cậu.”Sau khi nói hết mọi thứ tất cả sự khẩn trương của anh ấy đều hiện ở trên mặt, đến lỗ tai cũng đỏ, rất đáng yêu.“Trịnh Văn Bác.”“Cậu nhanh như thế đã nghĩ kỹ rồi ư? Thật ra tôi cũng không muốn nghe ngay bây giờ.”“Không phải, tôi…”“Chỉ Hân, có thể để đến sau khi về nhà vào buổi tối thì hẵng nói cho tôi qua WeChat không?”“Sao cậu lại không nghe tôi nói hết chứ?” Vương Chỉ Hân giả vờ tức giận, đôi tay che trước ngực.“A… Cậu nói đi, nói đi.”“Tôi sớm đã buông xuống, tôi sỡ dĩ đồng ý hẹn gặp, không phải vì điều gì khác, chỉ là tôi mới phát hiện người tôi thích sớm đã là cậu, trước kia tôi bởi vì nhát gan mà bỏ lỡ một người, nhưng mà tôi không muốn bỏ lỡ cậu, cậu hiểu chưa?”Thời gian có thể cho được tất cả các đáp án, đáng tiếc khi chúng ta còn chưa chờ được đáp án, vấn đề đó đã không còn là vấn đề vốn dĩ của nó nữa.Tình cảm thời niên thiếu sớm đã kết thúc, mà cô, cũng có người tốt hơn, hy vọng anh cũng có thể.

Chương 14