Ba tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì…
Chương 5: Cảm lạnh
1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì… Tôi đoán hình như mình bị cảm lạnh. Người tôi hơi nóng, nhưng tôi không thấy khó chịu trái lại còn thèm ăn nữa. Mặc dù bây giờ tôi không còn tin vào cơ thể mình nữa.Tôi muốn có một chiếc nhiệt kế ( do cái trước tôi đã làm gãy rồi) để kiểm tra thân nhiệt của mình thường xuyên. Tôi đã hỏi Ba, “Aya của ba bị ốm nè, ba cho con chút tiền nhé. Khi nào con lớn, có công việc, con sẽ chăm sóc ba mẹ chu đáo như những gì ba chăm sóc bọn con.”….Khi lên giường ngủ, tôi đã nghĩ rất nhiều.Về những điều mà thầy giáo đã nói về tôi.Hãy vui lên có thể làm tôi tốt hơn, vì nó sẽ giúp tôi thành con người mạnh mẽ hơn.Việc học ở trường Trung học thật không quá khó để vượt qua, chỉ cần tôi cố gắng từng chút, từng chút một, qua từng ngày. Sẽ không là quá trễ, nếu tôi bắt đầu từ bây giờ. Tôi sẽ thực sự cố gắng.… nhưng, không thể không tránh khỏi, sức khỏe tệ hại đang làm tôi lo lắng ngày càng nhiều.“Đừng khóc, nhóc ơi, đừng khóc”, thời gian qua đi cũng là lúc con người trưởng thành. Nếu tôi có thể vượt qua, thì những buổi sáng bình yên đầy nắng, chim ca và hương hoa đang chờ tôi phía trước.Tôi tự hỏi hạnh phúc là gì.Tôi tự hỏi hanh phúc ở nơi đâu.“Aya, bây giờ mày có hạnh phúc không?”“Tất nhiên không, tôi đang ở trong địa ngục đầy ắp khổ đau, của cả tinh thần và thể xác …”Nhưng có một sự thật rằng …Cô hề vẫn khóc sau khi đã cười rồi.Cá tínhTôi luôn tôn trọng những người có cá tính mạnh mẽ vì bản thân tôi chẳng có gì đặc biệt.Tôi bị lôi cuốn bởi ý nghĩ, mỗi người đều có một cá tính, một nhân cách riêng, không hề lẫn lộn.Thế giới này cần những con người tài ba và độc đáo, như trong phim “007” vậy.Tuy nhiên, cá tính có có thể thuộc về từng người, nhưng không thể trao tặng hay áp đặt lên những người xung quanh được.Chiều nay, lúc đi học về tôi đã gặp Eiko ở bãi gửi xe đạp. Tôi muốn thuyết phục Eiko tham gia ghi âm mấy bài hát “Yamato” và “Buổi hòa nhạc cuối cùng”. Chẳng nói chẳng rằng, cậu ấy ném cặp sách của tôi vào giỏ xe và nói, “Chúng ta sẽ bàn chuyện này khi sang đường.”Mọi người trong lớp đều cho rằng Eiko là một người lạnh lùng, nhưng tôi lại không nghĩ vậy, tôi thực sự thích cậu ấy.
Tôi đoán hình như mình bị cảm lạnh. Người tôi hơi nóng, nhưng tôi không thấy khó chịu trái lại còn thèm ăn nữa. Mặc dù bây giờ tôi không còn tin vào cơ thể mình nữa.
Tôi muốn có một chiếc nhiệt kế ( do cái trước tôi đã làm gãy rồi) để kiểm tra thân nhiệt của mình thường xuyên. Tôi đã hỏi Ba, “Aya của ba bị ốm nè, ba cho con chút tiền nhé. Khi nào con lớn, có công việc, con sẽ chăm sóc ba mẹ chu đáo như những gì ba chăm sóc bọn con.”
….
Khi lên giường ngủ, tôi đã nghĩ rất nhiều.
Về những điều mà thầy giáo đã nói về tôi.
Hãy vui lên có thể làm tôi tốt hơn, vì nó sẽ giúp tôi thành con người mạnh mẽ hơn.
Việc học ở trường Trung học thật không quá khó để vượt qua, chỉ cần tôi cố gắng từng chút, từng chút một, qua từng ngày. Sẽ không là quá trễ, nếu tôi bắt đầu từ bây giờ. Tôi sẽ thực sự cố gắng.
… nhưng, không thể không tránh khỏi, sức khỏe tệ hại đang làm tôi lo lắng ngày càng nhiều.
“Đừng khóc, nhóc ơi, đừng khóc”, thời gian qua đi cũng là lúc con người trưởng thành. Nếu tôi có thể vượt qua, thì những buổi sáng bình yên đầy nắng, chim ca và hương hoa đang chờ tôi phía trước.
Tôi tự hỏi hạnh phúc là gì.
Tôi tự hỏi hanh phúc ở nơi đâu.
“Aya, bây giờ mày có hạnh phúc không?”
“Tất nhiên không, tôi đang ở trong địa ngục đầy ắp khổ đau, của cả tinh thần và thể xác …”
Nhưng có một sự thật rằng …
Cô hề vẫn khóc sau khi đã cười rồi.
Cá tính
Tôi luôn tôn trọng những người có cá tính mạnh mẽ vì bản thân tôi chẳng có gì đặc biệt.
Tôi bị lôi cuốn bởi ý nghĩ, mỗi người đều có một cá tính, một nhân cách riêng, không hề lẫn lộn.
Thế giới này cần những con người tài ba và độc đáo, như trong phim “007” vậy.
Tuy nhiên, cá tính có có thể thuộc về từng người, nhưng không thể trao tặng hay áp đặt lên những người xung quanh được.
Chiều nay, lúc đi học về tôi đã gặp Eiko ở bãi gửi xe đạp. Tôi muốn thuyết phục Eiko tham gia ghi âm mấy bài hát “Yamato” và “Buổi hòa nhạc cuối cùng”. Chẳng nói chẳng rằng, cậu ấy ném cặp sách của tôi vào giỏ xe và nói, “Chúng ta sẽ bàn chuyện này khi sang đường.”
Mọi người trong lớp đều cho rằng Eiko là một người lạnh lùng, nhưng tôi lại không nghĩ vậy, tôi thực sự thích cậu ấy.
1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì… Tôi đoán hình như mình bị cảm lạnh. Người tôi hơi nóng, nhưng tôi không thấy khó chịu trái lại còn thèm ăn nữa. Mặc dù bây giờ tôi không còn tin vào cơ thể mình nữa.Tôi muốn có một chiếc nhiệt kế ( do cái trước tôi đã làm gãy rồi) để kiểm tra thân nhiệt của mình thường xuyên. Tôi đã hỏi Ba, “Aya của ba bị ốm nè, ba cho con chút tiền nhé. Khi nào con lớn, có công việc, con sẽ chăm sóc ba mẹ chu đáo như những gì ba chăm sóc bọn con.”….Khi lên giường ngủ, tôi đã nghĩ rất nhiều.Về những điều mà thầy giáo đã nói về tôi.Hãy vui lên có thể làm tôi tốt hơn, vì nó sẽ giúp tôi thành con người mạnh mẽ hơn.Việc học ở trường Trung học thật không quá khó để vượt qua, chỉ cần tôi cố gắng từng chút, từng chút một, qua từng ngày. Sẽ không là quá trễ, nếu tôi bắt đầu từ bây giờ. Tôi sẽ thực sự cố gắng.… nhưng, không thể không tránh khỏi, sức khỏe tệ hại đang làm tôi lo lắng ngày càng nhiều.“Đừng khóc, nhóc ơi, đừng khóc”, thời gian qua đi cũng là lúc con người trưởng thành. Nếu tôi có thể vượt qua, thì những buổi sáng bình yên đầy nắng, chim ca và hương hoa đang chờ tôi phía trước.Tôi tự hỏi hạnh phúc là gì.Tôi tự hỏi hanh phúc ở nơi đâu.“Aya, bây giờ mày có hạnh phúc không?”“Tất nhiên không, tôi đang ở trong địa ngục đầy ắp khổ đau, của cả tinh thần và thể xác …”Nhưng có một sự thật rằng …Cô hề vẫn khóc sau khi đã cười rồi.Cá tínhTôi luôn tôn trọng những người có cá tính mạnh mẽ vì bản thân tôi chẳng có gì đặc biệt.Tôi bị lôi cuốn bởi ý nghĩ, mỗi người đều có một cá tính, một nhân cách riêng, không hề lẫn lộn.Thế giới này cần những con người tài ba và độc đáo, như trong phim “007” vậy.Tuy nhiên, cá tính có có thể thuộc về từng người, nhưng không thể trao tặng hay áp đặt lên những người xung quanh được.Chiều nay, lúc đi học về tôi đã gặp Eiko ở bãi gửi xe đạp. Tôi muốn thuyết phục Eiko tham gia ghi âm mấy bài hát “Yamato” và “Buổi hòa nhạc cuối cùng”. Chẳng nói chẳng rằng, cậu ấy ném cặp sách của tôi vào giỏ xe và nói, “Chúng ta sẽ bàn chuyện này khi sang đường.”Mọi người trong lớp đều cho rằng Eiko là một người lạnh lùng, nhưng tôi lại không nghĩ vậy, tôi thực sự thích cậu ấy.