Ba tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì…
Chương 6: Tương lai
1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì… Hôm nay chúng tôi có một buổi trao đổi hướng nghiệp giữa các phụ huynh và giáo viên. Chủ đề là học sinh nên thi vào trường phổ thông nào.1.Với khả năng của mình, tôi vẫn có thể theo học ở các trường công lập.2.Về cơ thể tôi, giờ đây tôi không còn đi vững được nữa, và chúng tôi cũng không thể biết tình hình sẽ diễn biến thế nào, vì thế tôi sẽ phải lựa chọn một trường phổ thông gần nhà mình. Tôi đã viết vào tờ đơn với lý do là tôi không thể đi học xa nhà như vậy được.3.Có lẽ tôi sẽ chọn một trường tư, điều này trước kia mẹ con tôi chưa bao giờ nghĩ đến, mọi người trong lớp ai cũng muốn học ở trường công. Thầy giáo tôi nói rằng, học ở đâu không quan trọng, quan trọng là nơi đó phù hợp với mình. Đó là lý do chúng tôi đã quyết định như thế.
Hôm nay chúng tôi có một buổi trao đổi hướng nghiệp giữa các phụ huynh và giáo viên. Chủ đề là học sinh nên thi vào trường phổ thông nào.
1.Với khả năng của mình, tôi vẫn có thể theo học ở các trường công lập.
2.Về cơ thể tôi, giờ đây tôi không còn đi vững được nữa, và chúng tôi cũng không thể biết tình hình sẽ diễn biến thế nào, vì thế tôi sẽ phải lựa chọn một trường phổ thông gần nhà mình. Tôi đã viết vào tờ đơn với lý do là tôi không thể đi học xa nhà như vậy được.
3.Có lẽ tôi sẽ chọn một trường tư, điều này trước kia mẹ con tôi chưa bao giờ nghĩ đến, mọi người trong lớp ai cũng muốn học ở trường công. Thầy giáo tôi nói rằng, học ở đâu không quan trọng, quan trọng là nơi đó phù hợp với mình. Đó là lý do chúng tôi đã quyết định như thế.
1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì… Hôm nay chúng tôi có một buổi trao đổi hướng nghiệp giữa các phụ huynh và giáo viên. Chủ đề là học sinh nên thi vào trường phổ thông nào.1.Với khả năng của mình, tôi vẫn có thể theo học ở các trường công lập.2.Về cơ thể tôi, giờ đây tôi không còn đi vững được nữa, và chúng tôi cũng không thể biết tình hình sẽ diễn biến thế nào, vì thế tôi sẽ phải lựa chọn một trường phổ thông gần nhà mình. Tôi đã viết vào tờ đơn với lý do là tôi không thể đi học xa nhà như vậy được.3.Có lẽ tôi sẽ chọn một trường tư, điều này trước kia mẹ con tôi chưa bao giờ nghĩ đến, mọi người trong lớp ai cũng muốn học ở trường công. Thầy giáo tôi nói rằng, học ở đâu không quan trọng, quan trọng là nơi đó phù hợp với mình. Đó là lý do chúng tôi đã quyết định như thế.