Tác giả:

Ba tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để  bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản  tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là  tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn  cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã  coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng  tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ.  Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng  quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là  tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí  tưởng tượng thật kì…

Chương 7: Rời tổ

1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để  bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản  tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là  tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn  cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã  coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng  tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ.  Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng  quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là  tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí  tưởng tượng thật kì… Kiến rồi kiến, hoa và hoa, chi lại chim.Kouji.Trên bìa của cuốn vở này có những dòng chữ tuyệt diệu, “Mừng Kitou ngày tốt nghiệp.Chỉ dành riêng em … Thầy Okamoto.” Tôi thực sự hạnh phúc.Thầy ấy bề ngoài có vẻ hơi đáng sợ, nhưng kì thực lại rất tốt, thầy ấy rất thích hoa.Tôi đã cảm ơn thầy với tất cả tấm lòng, sự yêu mến và lòng biết ơn. Thầy đã dạy cho tôi ý nghĩa của bài hát này:“ Một con kiến bò là một con kiến, thẳng thắn và rõ ràng. Nó cũng như khi chúng ta gọi một bông hoa ngát hương là hoa, chim giang rộng cánh trên trời xanh là chim.”“ Một con chim chán nản bay vút lên trời xanh, bỏ quên những mái nhà và tán cây xanh thẫm”.Tôi không hiểu lắm ý nghĩa bài hát, dù chỉ một nửa. Nhưng tôi có thể nói rằng thầy ấy đang cố động viên mình. Cái cảm giác “Mình sẽ làm được” luôn thúc giục bên trong tôi.“Em thử nghĩ xem, thầy đã viết bằng cái gì?”“Em đoán, có thể không phải bằng bàn chải …”“Tất nhiên, thầy viết bằng cái tăm với mực tàu” – Thầy cười to chỉ vào hàng chữ liêu xiên trên trang giấy.Tôi đỏ mặt, mình vừa có một ý nghĩ đáng sợ.“Này, em có để ý tới mấy sợ ruy băng kia không, em có thể treo nó lên tường không?”“Được ạ! “ – Tôi hấp tấpThầy cười và quay đi.Tôi sẽ không thể ngờ rằng buổi nói chuyện bất ngờ đó lại là ngày tốt nghiệp của mình.Nhưng không sao, dù tôi sẽ chẳng bao giờ quên.Hãy theo dõi và cổ vũ cho tôi nhé!

Kiến rồi kiến, hoa và hoa, chi lại chim.

Kouji.

Trên bìa của cuốn vở này có những dòng chữ tuyệt diệu, “Mừng Kitou ngày tốt nghiệp.Chỉ dành riêng em … Thầy Okamoto.” Tôi thực sự hạnh phúc.

Thầy ấy bề ngoài có vẻ hơi đáng sợ, nhưng kì thực lại rất tốt, thầy ấy rất thích hoa.

Tôi đã cảm ơn thầy với tất cả tấm lòng, sự yêu mến và lòng biết ơn. Thầy đã dạy cho tôi ý nghĩa của bài hát này:

“ Một con kiến bò là một con kiến, thẳng thắn và rõ ràng. Nó cũng như khi chúng ta gọi một bông hoa ngát hương là hoa, chim giang rộng cánh trên trời xanh là chim.”

“ Một con chim chán nản bay vút lên trời xanh, bỏ quên những mái nhà và tán cây xanh thẫm”.

Tôi không hiểu lắm ý nghĩa bài hát, dù chỉ một nửa. Nhưng tôi có thể nói rằng thầy ấy đang cố động viên mình. Cái cảm giác “Mình sẽ làm được” luôn thúc giục bên trong tôi.

“Em thử nghĩ xem, thầy đã viết bằng cái gì?”

“Em đoán, có thể không phải bằng bàn chải …”

“Tất nhiên, thầy viết bằng cái tăm với mực tàu” – Thầy cười to chỉ vào hàng chữ liêu xiên trên trang giấy.

Tôi đỏ mặt, mình vừa có một ý nghĩ đáng sợ.

“Này, em có để ý tới mấy sợ ruy băng kia không, em có thể treo nó lên tường không?”

“Được ạ! “ – Tôi hấp tấp

Thầy cười và quay đi.

Tôi sẽ không thể ngờ rằng buổi nói chuyện bất ngờ đó lại là ngày tốt nghiệp của mình.

Nhưng không sao, dù tôi sẽ chẳng bao giờ quên.

Hãy theo dõi và cổ vũ cho tôi nhé!

1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để  bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản  tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là  tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn  cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã  coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng  tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ.  Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng  quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là  tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí  tưởng tượng thật kì… Kiến rồi kiến, hoa và hoa, chi lại chim.Kouji.Trên bìa của cuốn vở này có những dòng chữ tuyệt diệu, “Mừng Kitou ngày tốt nghiệp.Chỉ dành riêng em … Thầy Okamoto.” Tôi thực sự hạnh phúc.Thầy ấy bề ngoài có vẻ hơi đáng sợ, nhưng kì thực lại rất tốt, thầy ấy rất thích hoa.Tôi đã cảm ơn thầy với tất cả tấm lòng, sự yêu mến và lòng biết ơn. Thầy đã dạy cho tôi ý nghĩa của bài hát này:“ Một con kiến bò là một con kiến, thẳng thắn và rõ ràng. Nó cũng như khi chúng ta gọi một bông hoa ngát hương là hoa, chim giang rộng cánh trên trời xanh là chim.”“ Một con chim chán nản bay vút lên trời xanh, bỏ quên những mái nhà và tán cây xanh thẫm”.Tôi không hiểu lắm ý nghĩa bài hát, dù chỉ một nửa. Nhưng tôi có thể nói rằng thầy ấy đang cố động viên mình. Cái cảm giác “Mình sẽ làm được” luôn thúc giục bên trong tôi.“Em thử nghĩ xem, thầy đã viết bằng cái gì?”“Em đoán, có thể không phải bằng bàn chải …”“Tất nhiên, thầy viết bằng cái tăm với mực tàu” – Thầy cười to chỉ vào hàng chữ liêu xiên trên trang giấy.Tôi đỏ mặt, mình vừa có một ý nghĩ đáng sợ.“Này, em có để ý tới mấy sợ ruy băng kia không, em có thể treo nó lên tường không?”“Được ạ! “ – Tôi hấp tấpThầy cười và quay đi.Tôi sẽ không thể ngờ rằng buổi nói chuyện bất ngờ đó lại là ngày tốt nghiệp của mình.Nhưng không sao, dù tôi sẽ chẳng bao giờ quên.Hãy theo dõi và cổ vũ cho tôi nhé!

Chương 7: Rời tổ