Tác giả:

Thành phố A, trong con hẻm cụt của khu phố cũ. “Con mẹ nó, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Vân rất giỏi đánh nhau à? Ai ngờ cũng có ngày hôm nay!” “Hạo ca, thằng nhãi này chảy nhiều m.á.u thế… lỡ tụi mình đánh c.h.ế.t nó rồi thì sao?” “Sợ cái gì! Có người lo liệu cả rồi! Hôm nay ông đây nhất định phải xả hết cục tức trước kia! Phải đánh nó bò dưới đất như chó, không ngóc đầu lên nổi!” Những tiếng đấm đá nặng nề xen lẫn tiếng chửi bới thô tục ầm ĩ đến mức làm Tô Ý thấy nhức hết cả đầu. Năm giác quan dần tỉnh táo, cô nhìn con hẻm nhỏ cũ kỹ, bẩn thỉu xung quanh mình, rồi cúi xuống nhìn bộ váy kiểu dáng sang trọng, tinh xảo mà mình đang mặc — cảm giác thật sự… rất phức tạp. Cô biết rõ, vừa rồi vì hóng hớt bố mẹ cãi nhau mà bị mẹ ruột đá một phát… rồi rơi thẳng vào cái thế giới quỷ quái nào đó. Là thiên kim tiểu thư nổi tiếng yếu ớt, nhõng nhẽo của Cục xuyên sách, điều mà Tô Ý ghét nhất chính là những nơi bẩn thỉu, lộn xộn và bốc mùi khó chịu cùng với những kẻ thô lỗ, mồm miệng đầy những…

Chương 35: Chương 8.4

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến NghiệnTác giả: Hác Đại NgaTruyện Dị Năng, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngThành phố A, trong con hẻm cụt của khu phố cũ. “Con mẹ nó, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Vân rất giỏi đánh nhau à? Ai ngờ cũng có ngày hôm nay!” “Hạo ca, thằng nhãi này chảy nhiều m.á.u thế… lỡ tụi mình đánh c.h.ế.t nó rồi thì sao?” “Sợ cái gì! Có người lo liệu cả rồi! Hôm nay ông đây nhất định phải xả hết cục tức trước kia! Phải đánh nó bò dưới đất như chó, không ngóc đầu lên nổi!” Những tiếng đấm đá nặng nề xen lẫn tiếng chửi bới thô tục ầm ĩ đến mức làm Tô Ý thấy nhức hết cả đầu. Năm giác quan dần tỉnh táo, cô nhìn con hẻm nhỏ cũ kỹ, bẩn thỉu xung quanh mình, rồi cúi xuống nhìn bộ váy kiểu dáng sang trọng, tinh xảo mà mình đang mặc — cảm giác thật sự… rất phức tạp. Cô biết rõ, vừa rồi vì hóng hớt bố mẹ cãi nhau mà bị mẹ ruột đá một phát… rồi rơi thẳng vào cái thế giới quỷ quái nào đó. Là thiên kim tiểu thư nổi tiếng yếu ớt, nhõng nhẽo của Cục xuyên sách, điều mà Tô Ý ghét nhất chính là những nơi bẩn thỉu, lộn xộn và bốc mùi khó chịu cùng với những kẻ thô lỗ, mồm miệng đầy những… Lẩm bẩm một câu, Lâu Thượng ngượng ngùng lùi về phía bên kia vài bước.Ừm, vẫn là nhiệt độ ở bên này bình thường.Tô Ý nâng một chân lên đặt lên chiếc ghế sofa bên cạnh Từ Vãn Vãn.“Muốn xin lỗi à? Tôi rộng lượng một chút, chọn đi!”“Chọn, chọn cái gì?”Từ Vãn Vãn có chút không hiểu ý của Tô Ý, thậm chí cô còn nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt hạnh một tia lạnh lẽo khiến lòng cô hoang mang.Tô Ý định làm gì đây?Cô ta rốt cuộc muốn gì?!“Muốn cái viên gạch nào để đập vào đầu? Chọn một đi nhé!”[Ký chủ, hay chúng ta đổi cách khác đi! Dù sao đây là vật phẩm của hệ thống, nếu đập ra cái gì đó mờ mờ như vỡ hình thì thật sự không hay, sẽ rất kinh tởm.][Có lý!]Tô Ý từ từ chuyển ánh mắt về phía ban công.Quả thật, làm bẩn nhà cửa thì cô cũng không vui đâu.“A Ý, cậu sao có thể như vậy chứ, g.i.ế.t người là phạm pháp đấy! Tôi, tôi đã nói thật sự không phải cố ý mà.”“Hơn nữa A Ý, cậu cũng không sao cả, vẫn khỏe mạnh đúng không? Vậy cậu tha lỗi cho tôi được không?”“Nhiễm Nhiễm, cứu tôi với, giúp tôi xin lỗi với A Ý đi…”Từ Vãn Vãn hoang mang, vô cùng bất lực.Cô ta không thể c.h.ế.t được.Cô ta còn có tương lai.Không đúng, Tô Ý chắc chắn chỉ đang đùa giỡn, chắc chắn là đang dọa cô ta thôi.Triệu Nhiễm lặng lẽ đứng sau lưng Tô Ý, sự thất vọng trong mắt rõ ràng không che giấu được.Hành động của Từ Vãn Vãn hôm nay thật sự suýt chút nữa đã hại chết Tô Ý.Thậm chí nếu không phải Tô Ý ra tay, có lẽ bọn họ đều sẽ gặp rắc rối.“Cầu xin bọn họ chẳng bằng cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể cho cậu một lựa chọn tốt hơn đấy!”Tô Ý lạnh lùng nhìn bộ đồ lộn xộn của Từ Vãn Vãn, rồi nhếch môi, kéo lấy cổ áo phía sau của nữ chính, lôi cô ta về phía ban công.“Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể g.i.ế.t tôi!”Từ Vãn Vãn cảm thấy cơ thể cứng đơ không thể động đậy, giờ cô ta thật sự hoảng sợ, Tô Ý dám sao!“A Ý, cậu sao có thể như vậy chứ, g.i.ế.t người là phạm pháp đấy! Tôi, tôi đã nói thật sự không phải cố ý mà.”“Hơn nữa A Ý, cậu cũng không sao cả, vẫn khỏe mạnh đúng không? Vậy cậu tha lỗi cho tôi được không?”“Nhiễm Nhiễm, cứu tôi với, giúp tôi xin lỗi với A Ý đi…”Từ Vãn Vãn hoang mang, vô cùng bất lực.Cô ta không thể chết được.Cô ta còn có tương lai.Không đúng, Tô Ý chắc chắn chỉ đang đùa giỡn, chắc chắn là đang dọa cô ta thôi.Triệu Nhiễm lặng lẽ đứng sau lưng Tô Ý, sự thất vọng trong mắt rõ ràng không che giấu được.Hành động của Từ Vãn Vãn hôm nay thật sự suýt chút nữa đã hại chết Tô Ý.Thậm chí nếu không phải Tô Ý ra tay, có lẽ bọn họ đều sẽ gặp rắc rối.“Cầu xin bọn họ chẳng bằng cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể cho cậu một lựa chọn tốt hơn đấy!”Tô Ý lạnh lùng nhìn bộ đồ lộn xộn của Từ Vãn Vãn, rồi nhếch môi, kéo lấy cổ áo phía sau của nữ chính, lôi cô ta về phía ban công.“Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể g.i.ế.t tôi!”Từ Vãn Vãn cảm thấy cơ thể cứng đơ không thể động đậy, giờ cô ta thật sự hoảng sợ, Tô Ý dám sao!Cô ta rõ ràng đã biết trước tương lai, sao có thể c.h.ế.t ở đây được!Mọi chuyện không nên diễn ra như thế này, tuyệt đối không nên…“Aaa!”“Ồn ào.”Tô Ý mở chốt lan can, dứt khoát ném người xuống khỏi ban công mà không hề quay đầu lại, tâm trạng thoải mái hơn hẳn.Sáu tầng lầu, dù không c.h.ế.t thì cũng tàn phế, huống hồ bên ngoài còn có đám thây ma đang lảng vảng.Cô ta kéo mình một cái, mình ném cô ta xuống coi như đáp lễ, thế thì có gì mà quá đáng chứ.Ừm, siêu cấp hoàn hảo![Ký chủ…]Hệ thống có hơi rối loạn, có vị tiền bối nào có kinh nghiệm có thể nói cho nó biết, ký chủ vừa tiễn luôn nữ chính thì có ổn không?Hệ thống hai tay ôm mặt, ký chủ nhà nó, cứng đầu thật đấy.Nhưng mà… nó thích quá đi mất!

Lẩm bẩm một câu, Lâu Thượng ngượng ngùng lùi về phía bên kia vài bước.

Ừm, vẫn là nhiệt độ ở bên này bình thường.

Tô Ý nâng một chân lên đặt lên chiếc ghế sofa bên cạnh Từ Vãn Vãn.

“Muốn xin lỗi à? Tôi rộng lượng một chút, chọn đi!”

“Chọn, chọn cái gì?”

Từ Vãn Vãn có chút không hiểu ý của Tô Ý, thậm chí cô còn nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt hạnh một tia lạnh lẽo khiến lòng cô hoang mang.

Tô Ý định làm gì đây?

Cô ta rốt cuộc muốn gì?!

“Muốn cái viên gạch nào để đập vào đầu? Chọn một đi nhé!”

[Ký chủ, hay chúng ta đổi cách khác đi! Dù sao đây là vật phẩm của hệ thống, nếu đập ra cái gì đó mờ mờ như vỡ hình thì thật sự không hay, sẽ rất kinh tởm.]

[Có lý!]

Tô Ý từ từ chuyển ánh mắt về phía ban công.

Quả thật, làm bẩn nhà cửa thì cô cũng không vui đâu.

“A Ý, cậu sao có thể như vậy chứ, g.i.ế.t người là phạm pháp đấy! Tôi, tôi đã nói thật sự không phải cố ý mà.”

“Hơn nữa A Ý, cậu cũng không sao cả, vẫn khỏe mạnh đúng không? Vậy cậu tha lỗi cho tôi được không?”

“Nhiễm Nhiễm, cứu tôi với, giúp tôi xin lỗi với A Ý đi…”

Từ Vãn Vãn hoang mang, vô cùng bất lực.

Cô ta không thể c.h.ế.t được.

Cô ta còn có tương lai.

Không đúng, Tô Ý chắc chắn chỉ đang đùa giỡn, chắc chắn là đang dọa cô ta thôi.

Triệu Nhiễm lặng lẽ đứng sau lưng Tô Ý, sự thất vọng trong mắt rõ ràng không che giấu được.

Hành động của Từ Vãn Vãn hôm nay thật sự suýt chút nữa đã hại chết Tô Ý.

Thậm chí nếu không phải Tô Ý ra tay, có lẽ bọn họ đều sẽ gặp rắc rối.

“Cầu xin bọn họ chẳng bằng cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể cho cậu một lựa chọn tốt hơn đấy!”

Tô Ý lạnh lùng nhìn bộ đồ lộn xộn của Từ Vãn Vãn, rồi nhếch môi, kéo lấy cổ áo phía sau của nữ chính, lôi cô ta về phía ban công.

“Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể g.i.ế.t tôi!”

Từ Vãn Vãn cảm thấy cơ thể cứng đơ không thể động đậy, giờ cô ta thật sự hoảng sợ, Tô Ý dám sao!

“A Ý, cậu sao có thể như vậy chứ, g.i.ế.t người là phạm pháp đấy! Tôi, tôi đã nói thật sự không phải cố ý mà.”

“Hơn nữa A Ý, cậu cũng không sao cả, vẫn khỏe mạnh đúng không? Vậy cậu tha lỗi cho tôi được không?”

“Nhiễm Nhiễm, cứu tôi với, giúp tôi xin lỗi với A Ý đi…”

Từ Vãn Vãn hoang mang, vô cùng bất lực.

Cô ta không thể chết được.

Cô ta còn có tương lai.

Không đúng, Tô Ý chắc chắn chỉ đang đùa giỡn, chắc chắn là đang dọa cô ta thôi.

Triệu Nhiễm lặng lẽ đứng sau lưng Tô Ý, sự thất vọng trong mắt rõ ràng không che giấu được.

Hành động của Từ Vãn Vãn hôm nay thật sự suýt chút nữa đã hại chết Tô Ý.

Thậm chí nếu không phải Tô Ý ra tay, có lẽ bọn họ đều sẽ gặp rắc rối.

“Cầu xin bọn họ chẳng bằng cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể cho cậu một lựa chọn tốt hơn đấy!”

Tô Ý lạnh lùng nhìn bộ đồ lộn xộn của Từ Vãn Vãn, rồi nhếch môi, kéo lấy cổ áo phía sau của nữ chính, lôi cô ta về phía ban công.

“Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể g.i.ế.t tôi!”

Từ Vãn Vãn cảm thấy cơ thể cứng đơ không thể động đậy, giờ cô ta thật sự hoảng sợ, Tô Ý dám sao!

Cô ta rõ ràng đã biết trước tương lai, sao có thể c.h.ế.t ở đây được!

Mọi chuyện không nên diễn ra như thế này, tuyệt đối không nên…

“Aaa!”

“Ồn ào.”

Tô Ý mở chốt lan can, dứt khoát ném người xuống khỏi ban công mà không hề quay đầu lại, tâm trạng thoải mái hơn hẳn.

Sáu tầng lầu, dù không c.h.ế.t thì cũng tàn phế, huống hồ bên ngoài còn có đám thây ma đang lảng vảng.

Cô ta kéo mình một cái, mình ném cô ta xuống coi như đáp lễ, thế thì có gì mà quá đáng chứ.

Ừm, siêu cấp hoàn hảo!

[Ký chủ…]

Hệ thống có hơi rối loạn, có vị tiền bối nào có kinh nghiệm có thể nói cho nó biết, ký chủ vừa tiễn luôn nữ chính thì có ổn không?

Hệ thống hai tay ôm mặt, ký chủ nhà nó, cứng đầu thật đấy.

Nhưng mà… nó thích quá đi mất!

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến NghiệnTác giả: Hác Đại NgaTruyện Dị Năng, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngThành phố A, trong con hẻm cụt của khu phố cũ. “Con mẹ nó, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Vân rất giỏi đánh nhau à? Ai ngờ cũng có ngày hôm nay!” “Hạo ca, thằng nhãi này chảy nhiều m.á.u thế… lỡ tụi mình đánh c.h.ế.t nó rồi thì sao?” “Sợ cái gì! Có người lo liệu cả rồi! Hôm nay ông đây nhất định phải xả hết cục tức trước kia! Phải đánh nó bò dưới đất như chó, không ngóc đầu lên nổi!” Những tiếng đấm đá nặng nề xen lẫn tiếng chửi bới thô tục ầm ĩ đến mức làm Tô Ý thấy nhức hết cả đầu. Năm giác quan dần tỉnh táo, cô nhìn con hẻm nhỏ cũ kỹ, bẩn thỉu xung quanh mình, rồi cúi xuống nhìn bộ váy kiểu dáng sang trọng, tinh xảo mà mình đang mặc — cảm giác thật sự… rất phức tạp. Cô biết rõ, vừa rồi vì hóng hớt bố mẹ cãi nhau mà bị mẹ ruột đá một phát… rồi rơi thẳng vào cái thế giới quỷ quái nào đó. Là thiên kim tiểu thư nổi tiếng yếu ớt, nhõng nhẽo của Cục xuyên sách, điều mà Tô Ý ghét nhất chính là những nơi bẩn thỉu, lộn xộn và bốc mùi khó chịu cùng với những kẻ thô lỗ, mồm miệng đầy những… Lẩm bẩm một câu, Lâu Thượng ngượng ngùng lùi về phía bên kia vài bước.Ừm, vẫn là nhiệt độ ở bên này bình thường.Tô Ý nâng một chân lên đặt lên chiếc ghế sofa bên cạnh Từ Vãn Vãn.“Muốn xin lỗi à? Tôi rộng lượng một chút, chọn đi!”“Chọn, chọn cái gì?”Từ Vãn Vãn có chút không hiểu ý của Tô Ý, thậm chí cô còn nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt hạnh một tia lạnh lẽo khiến lòng cô hoang mang.Tô Ý định làm gì đây?Cô ta rốt cuộc muốn gì?!“Muốn cái viên gạch nào để đập vào đầu? Chọn một đi nhé!”[Ký chủ, hay chúng ta đổi cách khác đi! Dù sao đây là vật phẩm của hệ thống, nếu đập ra cái gì đó mờ mờ như vỡ hình thì thật sự không hay, sẽ rất kinh tởm.][Có lý!]Tô Ý từ từ chuyển ánh mắt về phía ban công.Quả thật, làm bẩn nhà cửa thì cô cũng không vui đâu.“A Ý, cậu sao có thể như vậy chứ, g.i.ế.t người là phạm pháp đấy! Tôi, tôi đã nói thật sự không phải cố ý mà.”“Hơn nữa A Ý, cậu cũng không sao cả, vẫn khỏe mạnh đúng không? Vậy cậu tha lỗi cho tôi được không?”“Nhiễm Nhiễm, cứu tôi với, giúp tôi xin lỗi với A Ý đi…”Từ Vãn Vãn hoang mang, vô cùng bất lực.Cô ta không thể c.h.ế.t được.Cô ta còn có tương lai.Không đúng, Tô Ý chắc chắn chỉ đang đùa giỡn, chắc chắn là đang dọa cô ta thôi.Triệu Nhiễm lặng lẽ đứng sau lưng Tô Ý, sự thất vọng trong mắt rõ ràng không che giấu được.Hành động của Từ Vãn Vãn hôm nay thật sự suýt chút nữa đã hại chết Tô Ý.Thậm chí nếu không phải Tô Ý ra tay, có lẽ bọn họ đều sẽ gặp rắc rối.“Cầu xin bọn họ chẳng bằng cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể cho cậu một lựa chọn tốt hơn đấy!”Tô Ý lạnh lùng nhìn bộ đồ lộn xộn của Từ Vãn Vãn, rồi nhếch môi, kéo lấy cổ áo phía sau của nữ chính, lôi cô ta về phía ban công.“Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể g.i.ế.t tôi!”Từ Vãn Vãn cảm thấy cơ thể cứng đơ không thể động đậy, giờ cô ta thật sự hoảng sợ, Tô Ý dám sao!“A Ý, cậu sao có thể như vậy chứ, g.i.ế.t người là phạm pháp đấy! Tôi, tôi đã nói thật sự không phải cố ý mà.”“Hơn nữa A Ý, cậu cũng không sao cả, vẫn khỏe mạnh đúng không? Vậy cậu tha lỗi cho tôi được không?”“Nhiễm Nhiễm, cứu tôi với, giúp tôi xin lỗi với A Ý đi…”Từ Vãn Vãn hoang mang, vô cùng bất lực.Cô ta không thể chết được.Cô ta còn có tương lai.Không đúng, Tô Ý chắc chắn chỉ đang đùa giỡn, chắc chắn là đang dọa cô ta thôi.Triệu Nhiễm lặng lẽ đứng sau lưng Tô Ý, sự thất vọng trong mắt rõ ràng không che giấu được.Hành động của Từ Vãn Vãn hôm nay thật sự suýt chút nữa đã hại chết Tô Ý.Thậm chí nếu không phải Tô Ý ra tay, có lẽ bọn họ đều sẽ gặp rắc rối.“Cầu xin bọn họ chẳng bằng cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể cho cậu một lựa chọn tốt hơn đấy!”Tô Ý lạnh lùng nhìn bộ đồ lộn xộn của Từ Vãn Vãn, rồi nhếch môi, kéo lấy cổ áo phía sau của nữ chính, lôi cô ta về phía ban công.“Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể g.i.ế.t tôi!”Từ Vãn Vãn cảm thấy cơ thể cứng đơ không thể động đậy, giờ cô ta thật sự hoảng sợ, Tô Ý dám sao!Cô ta rõ ràng đã biết trước tương lai, sao có thể c.h.ế.t ở đây được!Mọi chuyện không nên diễn ra như thế này, tuyệt đối không nên…“Aaa!”“Ồn ào.”Tô Ý mở chốt lan can, dứt khoát ném người xuống khỏi ban công mà không hề quay đầu lại, tâm trạng thoải mái hơn hẳn.Sáu tầng lầu, dù không c.h.ế.t thì cũng tàn phế, huống hồ bên ngoài còn có đám thây ma đang lảng vảng.Cô ta kéo mình một cái, mình ném cô ta xuống coi như đáp lễ, thế thì có gì mà quá đáng chứ.Ừm, siêu cấp hoàn hảo![Ký chủ…]Hệ thống có hơi rối loạn, có vị tiền bối nào có kinh nghiệm có thể nói cho nó biết, ký chủ vừa tiễn luôn nữ chính thì có ổn không?Hệ thống hai tay ôm mặt, ký chủ nhà nó, cứng đầu thật đấy.Nhưng mà… nó thích quá đi mất!

Chương 35: Chương 8.4