Tác giả:

Vọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành…

Chương 140: Xuân Tiêu Nhất Khắc Hạ

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Một tiểu đoàn khoảng ba trăm người xuất hiện trong màn đêm.Ngựa của tiểu đoàn này đều là ngựa được tuyển chọn đặc biệt, tung vó chạy thẳng vào giữa đại mạc, chỉ cần qua khỏi vùng sa mạc này và đi thêm mươi dặm dọc theo chân Thiên Sơn là có thể đón đường con ngựa đỏ.Người đội trưởng dẫn đầu tiểu đoàn kỵ binh qua khỏi vùng sa mạc gặp phải một cơn mưa.- Dừng! – Người đội trưởng hô lớn.Tiểu đoàn đang đụt mưa dưới vách núi, chợt Khẩu Tâm xuất hiện trong màn mưa mù đục, quần áo ướt lướt thướt, cho ngựa tiến lại nói:- Định Viễn đại tướng quân sai ta tới hỗ trợ các người, lập tức lên đường!Khẩu Tâm dẫn đầu tiểu đoàn kỵ mã chạy dọc theo Thiên Sơn, truy đuổi không ngừng nghỉ, mưa càng lúc càng lớn, Khẩu Tâm cứ mặc, giục ngựa chạy mãi.Phía sau có vài con ngựa bị buộc phải chạy quá nhanh, mà trên đường lại có một lớp băng dày phủ lên nên không chịu được trượt chân té ngã.Tiếng ngựa hí lan đi trong đêm khuya vắng lặng.Người đội trưởng cho ngựa chạy lên song song Khẩu Tâm, chưa mở miệng, Khẩu Tâm quát:.ngôn tình sủng- Không được dừng lại!  Bảo họ chạy bộ theo sau!Rồi phi ngựa vượt lên phía trước.Người đội trưởng chau mày nhìn theo Khẩu Tâm, lại nghe tiếng nói rất lớn vọng lại:- Tần Thiên Nhân, giả tỉ ngươi chạy đến chân trời, ta cũng phải đuổi đến chân trời mới chịu thôi!(còn tiếp).

Một tiểu đoàn khoảng ba trăm người xuất hiện trong màn đêm.

Ngựa của tiểu đoàn này đều là ngựa được tuyển chọn đặc biệt, tung vó chạy thẳng vào giữa đại mạc, chỉ cần qua khỏi vùng sa mạc này và đi thêm mươi dặm dọc theo chân Thiên Sơn là có thể đón đường con ngựa đỏ.

Người đội trưởng dẫn đầu tiểu đoàn kỵ binh qua khỏi vùng sa mạc gặp phải một cơn mưa.

- Dừng! – Người đội trưởng hô lớn.

Tiểu đoàn đang đụt mưa dưới vách núi, chợt Khẩu Tâm xuất hiện trong màn mưa mù đục, quần áo ướt lướt thướt, cho ngựa tiến lại nói:

- Định Viễn đại tướng quân sai ta tới hỗ trợ các người, lập tức lên đường!

Khẩu Tâm dẫn đầu tiểu đoàn kỵ mã chạy dọc theo Thiên Sơn, truy đuổi không ngừng nghỉ, mưa càng lúc càng lớn, Khẩu Tâm cứ mặc, giục ngựa chạy mãi.

Phía sau có vài con ngựa bị buộc phải chạy quá nhanh, mà trên đường lại có một lớp băng dày phủ lên nên không chịu được trượt chân té ngã.

Tiếng ngựa hí lan đi trong đêm khuya vắng lặng.

Người đội trưởng cho ngựa chạy lên song song Khẩu Tâm, chưa mở miệng, Khẩu Tâm quát:.

ngôn tình sủng

- Không được dừng lại!  Bảo họ chạy bộ theo sau!

Rồi phi ngựa vượt lên phía trước.

Người đội trưởng chau mày nhìn theo Khẩu Tâm, lại nghe tiếng nói rất lớn vọng lại:

- Tần Thiên Nhân, giả tỉ ngươi chạy đến chân trời, ta cũng phải đuổi đến chân trời mới chịu thôi!

(còn tiếp).

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Một tiểu đoàn khoảng ba trăm người xuất hiện trong màn đêm.Ngựa của tiểu đoàn này đều là ngựa được tuyển chọn đặc biệt, tung vó chạy thẳng vào giữa đại mạc, chỉ cần qua khỏi vùng sa mạc này và đi thêm mươi dặm dọc theo chân Thiên Sơn là có thể đón đường con ngựa đỏ.Người đội trưởng dẫn đầu tiểu đoàn kỵ binh qua khỏi vùng sa mạc gặp phải một cơn mưa.- Dừng! – Người đội trưởng hô lớn.Tiểu đoàn đang đụt mưa dưới vách núi, chợt Khẩu Tâm xuất hiện trong màn mưa mù đục, quần áo ướt lướt thướt, cho ngựa tiến lại nói:- Định Viễn đại tướng quân sai ta tới hỗ trợ các người, lập tức lên đường!Khẩu Tâm dẫn đầu tiểu đoàn kỵ mã chạy dọc theo Thiên Sơn, truy đuổi không ngừng nghỉ, mưa càng lúc càng lớn, Khẩu Tâm cứ mặc, giục ngựa chạy mãi.Phía sau có vài con ngựa bị buộc phải chạy quá nhanh, mà trên đường lại có một lớp băng dày phủ lên nên không chịu được trượt chân té ngã.Tiếng ngựa hí lan đi trong đêm khuya vắng lặng.Người đội trưởng cho ngựa chạy lên song song Khẩu Tâm, chưa mở miệng, Khẩu Tâm quát:.ngôn tình sủng- Không được dừng lại!  Bảo họ chạy bộ theo sau!Rồi phi ngựa vượt lên phía trước.Người đội trưởng chau mày nhìn theo Khẩu Tâm, lại nghe tiếng nói rất lớn vọng lại:- Tần Thiên Nhân, giả tỉ ngươi chạy đến chân trời, ta cũng phải đuổi đến chân trời mới chịu thôi!(còn tiếp).

Chương 140: Xuân Tiêu Nhất Khắc Hạ