Tác giả:

Vọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành…

Chương 141: Lường Gạt Thượng

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Điêu ngôn thì chớ lưu truyềnNgược lời người lại ưu phiền vương mangCuối canh năm, bên ngoài căn miếu mưa vẫn còn rơi lây rây.Tần Thiên Nhân chậm rãi mở mắt ra, toàn thân không còn đau nhức nữa.Chàng cảm thấy lành lạnh, nhổm đầu dậy, thấy mình không có một mảnh vải trên người.Chàng khẽ nghiêng đầu, áo của chàng nằm bên đống lửa, cách chàng một đoạn, quần và giày thì nằm dưới chân.Chàng nhủ bụng có lẽ sau khi chàng ngất xỉu trên Huyết Sơn nàng đã đưa chàng xuống núi, hai người đã mắc phải một trận mưa nên bất đắc dĩ nàng cởi y phục của chàng hong khô, Tần Thiên Nhân ngồi lên.Lâm Tố Đình đang ngồi xếp bằng trên đất bên đống lửa, hướng lưng về phía Tần Thiên Nhân, áo của chàng nằm ở sau lưng nàng.Lâm Tố Đình nghe tiếng động đậy, đôi chân đã từng mở rộng quắp chặt lấy hông Tần Thiên Nhân hưởng thụ giờ khép lại e ấp.Nàng chuyển tư thế ngồi trên gót chân.Tần Thiên Nhân nói:- Cám ơn muội đã hong khô y phục cho huynh.Lâm Tố Đình im lặng, cả mừng khi chàng không hề nhớ gì, không hề hay biết mấy canh giờ trước, tấm thân đẹp như pho tượng điêu khắc của mình đã bị sở hữu mất rồi!  Ôi!  Chàng đã ngập trong nàng hoàn toàn, lèn chặt ***** khiến mỗi lần nàng dịch chuyển sung sướng đến tái tê, nàng đã nổi da gà từng chặp, và rồi cảm giác nơi thật sâu trong âm cung hóa thành một tấm bia để chàng trút xuất.Lần đầu của chàng, chính thức thuộc về nàng!  Tần Thiên Nhân xỏ hai ống quần vào chân, kéo cạp quần lên, vừa thắt dây lưng vừa nói:- Cám ơn muội đã cho huynh uống Kim Ngân Hoa.Lâm Tố Đình tiếp tục giữ im lặng.Tần Thiên Nhân xỏ giày vào, đứng dậy, đi đến sau lưng Lâm Tố Đình, định cúi người nhặt chiếc áo lên.Lâm Tố Đình nói:- Đứng đến gần muội, nhìn thấy huynh muội sẽ nhớ chuyện tối qua!Sau đó ôm mặt khóc nức nở.Tần Thiên Nhân nói:- Xin lỗi đã khiến muội nhìn thấy thứ không muốn nhìn thấy.Lâm Tố Đình khóc to hơn, vừa khóc vừa kể, tối qua, lúc nàng đang ngồi sắc thuốc, chàng nhẹ nhàng chồm người đến ôm nàng từ đằng sau.(còn tiếp).

Điêu ngôn thì chớ lưu truyền

Ngược lời người lại ưu phiền vương mang

Cuối canh năm, bên ngoài căn miếu mưa vẫn còn rơi lây rây.

Tần Thiên Nhân chậm rãi mở mắt ra, toàn thân không còn đau nhức nữa.

Chàng cảm thấy lành lạnh, nhổm đầu dậy, thấy mình không có một mảnh vải trên người.

Chàng khẽ nghiêng đầu, áo của chàng nằm bên đống lửa, cách chàng một đoạn, quần và giày thì nằm dưới chân.

Chàng nhủ bụng có lẽ sau khi chàng ngất xỉu trên Huyết Sơn nàng đã đưa chàng xuống núi, hai người đã mắc phải một trận mưa nên bất đắc dĩ nàng cởi y phục của chàng hong khô, Tần Thiên Nhân ngồi lên.

Lâm Tố Đình đang ngồi xếp bằng trên đất bên đống lửa, hướng lưng về phía Tần Thiên Nhân, áo của chàng nằm ở sau lưng nàng.

Lâm Tố Đình nghe tiếng động đậy, đôi chân đã từng mở rộng quắp chặt lấy hông Tần Thiên Nhân hưởng thụ giờ khép lại e ấp.

Nàng chuyển tư thế ngồi trên gót chân.

Tần Thiên Nhân nói:

- Cám ơn muội đã hong khô y phục cho huynh.

Lâm Tố Đình im lặng, cả mừng khi chàng không hề nhớ gì, không hề hay biết mấy canh giờ trước, tấm thân đẹp như pho tượng điêu khắc của mình đã bị sở hữu mất rồi!  Ôi!  Chàng đã ngập trong nàng hoàn toàn, lèn chặt ***** khiến mỗi lần nàng dịch chuyển sung sướng đến tái tê, nàng đã nổi da gà từng chặp, và rồi cảm giác nơi thật sâu trong âm cung hóa thành một tấm bia để chàng trút xuất.

Lần đầu của chàng, chính thức thuộc về nàng!  

Tần Thiên Nhân xỏ hai ống quần vào chân, kéo cạp quần lên, vừa thắt dây lưng vừa nói:

- Cám ơn muội đã cho huynh uống Kim Ngân Hoa.

Lâm Tố Đình tiếp tục giữ im lặng.

Tần Thiên Nhân xỏ giày vào, đứng dậy, đi đến sau lưng Lâm Tố Đình, định cúi người nhặt chiếc áo lên.

Lâm Tố Đình nói:

- Đứng đến gần muội, nhìn thấy huynh muội sẽ nhớ chuyện tối qua!

Sau đó ôm mặt khóc nức nở.

Tần Thiên Nhân nói:

- Xin lỗi đã khiến muội nhìn thấy thứ không muốn nhìn thấy.

Lâm Tố Đình khóc to hơn, vừa khóc vừa kể, tối qua, lúc nàng đang ngồi sắc thuốc, chàng nhẹ nhàng chồm người đến ôm nàng từ đằng sau.

(còn tiếp).

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Điêu ngôn thì chớ lưu truyềnNgược lời người lại ưu phiền vương mangCuối canh năm, bên ngoài căn miếu mưa vẫn còn rơi lây rây.Tần Thiên Nhân chậm rãi mở mắt ra, toàn thân không còn đau nhức nữa.Chàng cảm thấy lành lạnh, nhổm đầu dậy, thấy mình không có một mảnh vải trên người.Chàng khẽ nghiêng đầu, áo của chàng nằm bên đống lửa, cách chàng một đoạn, quần và giày thì nằm dưới chân.Chàng nhủ bụng có lẽ sau khi chàng ngất xỉu trên Huyết Sơn nàng đã đưa chàng xuống núi, hai người đã mắc phải một trận mưa nên bất đắc dĩ nàng cởi y phục của chàng hong khô, Tần Thiên Nhân ngồi lên.Lâm Tố Đình đang ngồi xếp bằng trên đất bên đống lửa, hướng lưng về phía Tần Thiên Nhân, áo của chàng nằm ở sau lưng nàng.Lâm Tố Đình nghe tiếng động đậy, đôi chân đã từng mở rộng quắp chặt lấy hông Tần Thiên Nhân hưởng thụ giờ khép lại e ấp.Nàng chuyển tư thế ngồi trên gót chân.Tần Thiên Nhân nói:- Cám ơn muội đã hong khô y phục cho huynh.Lâm Tố Đình im lặng, cả mừng khi chàng không hề nhớ gì, không hề hay biết mấy canh giờ trước, tấm thân đẹp như pho tượng điêu khắc của mình đã bị sở hữu mất rồi!  Ôi!  Chàng đã ngập trong nàng hoàn toàn, lèn chặt ***** khiến mỗi lần nàng dịch chuyển sung sướng đến tái tê, nàng đã nổi da gà từng chặp, và rồi cảm giác nơi thật sâu trong âm cung hóa thành một tấm bia để chàng trút xuất.Lần đầu của chàng, chính thức thuộc về nàng!  Tần Thiên Nhân xỏ hai ống quần vào chân, kéo cạp quần lên, vừa thắt dây lưng vừa nói:- Cám ơn muội đã cho huynh uống Kim Ngân Hoa.Lâm Tố Đình tiếp tục giữ im lặng.Tần Thiên Nhân xỏ giày vào, đứng dậy, đi đến sau lưng Lâm Tố Đình, định cúi người nhặt chiếc áo lên.Lâm Tố Đình nói:- Đứng đến gần muội, nhìn thấy huynh muội sẽ nhớ chuyện tối qua!Sau đó ôm mặt khóc nức nở.Tần Thiên Nhân nói:- Xin lỗi đã khiến muội nhìn thấy thứ không muốn nhìn thấy.Lâm Tố Đình khóc to hơn, vừa khóc vừa kể, tối qua, lúc nàng đang ngồi sắc thuốc, chàng nhẹ nhàng chồm người đến ôm nàng từ đằng sau.(còn tiếp).

Chương 141: Lường Gạt Thượng