*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 27: Muốn Bán Nhà

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngu Thanh Nhàn cũng thèm:"Vậy các con ở phòng chờ, mẹ cầm đồ ăn xuống nhà nhờ bà chủ hâm nóng chút."Ngu Thanh Nhàn đứng dậy, hai chị em Giang Mộc Tâm cũng vội vàng đi theo:"Mẹ ơi, chúng con đi với mẹ, chúng con sợ.""Được."Ba mẹ con cầm hộp cơm xuống lầu, hai chị em Giang Mộc Tâm khẽ khàng trò chuyện, thỉnh thoảng lại bật cười.Ngu Thanh Nhàn quay đầu liếc nhìn, trong mắt cũng mang theo ý cười.Hệ thống nói trong lúc cô làm nhiệm vụ, nguyên thân cũng đang ở trong không gian của hệ thống theo dõi cô.Không biết cô ấy nhìn thấy cảnh này có khó chịu không?Khách sạn cũng giúp hâm nóng cơm cho khách, bếp lò đằng sau khách sạn được đốt lửa thời gian dài, bà chủ thay chảo, đặt nồi hấp lên, bỏ hộp cơm của Ngu Thanh Nhàn vào, đậy nắp rồi chờ mười phút là được.Ngu Thanh Nhàn nhân lúc này tán gẫu chuyện nhà với bà chủ.Nghe thấy cô nói định mua nhà trong thành phố để an cư, bà chủ nhìn cô thêm một cái, muốn nói lại thôi.Bà ấy nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn được nữa:"Em gái à, em muốn mua nhà kiểu gì?"Không đợi Ngu Thanh Nhàn trả lời, bà chủ lại nói tiếp:"Em ruột chị còn có một căn nhà ở ngoại ô, là nhà ngói ba gian, hai bên đều có chái phòng, sân cũng rất lớn, có thể trồng rau."Em trai bà chủ mở một tiệm tạp hóa trong thành phố, năm nay đã mua nhà ở đó luôn, nhà ở trong thôn anh ta vốn không định bán, nhưng nào ngờ năm nay vợ lại bị bệnh, nói là sơ gan cổ trướng gì đó, phải phẫu thuật, cần chừng một trăm nghìn.Lúc trước mua nhà đã vét cạn tất cả tiền tiết kiệm của em trai bà ấy, còn phải vay mượn bà ấy khá nhiều, lúc này thực sự không lấy đâu ra tiền nữa.Vì vậy em trai bà chủ định bán nhà, có điều thời đại này nhà ở thôn thực sự khó bán.Người trong thành phố chẳng ai muốn quay về nông thôn ở, người trong thôn lại chẳng đủ kinh tế để mua, thế là căn nhà này rao đi rao lại vẫn không bán được.Bà chủ chỉ có một người em như vậy, không thể mặc kệ anh ta, trong thời gian này còn cho vay mấy chục nghìn, hơn nữa lúc trước mua nhà còn nợ lại gần một trăm nghìn.Thời kì này tiền không dễ kiếm, chồng bà ấy dù có tốt đến đâu cũng không thể yên lặng mãi được, đêm qua hai người còn cãi nhau một trận vì chuyện này.Hai mắt Ngu Thanh Nhàn lập tức sáng ngời, từ nhỏ đến lớn cô có rất nhiều ưu điểm, may mắn chính là một trong số đó, đổi một cơ thể mới mà ưu điểm này cũng không mất đi.Ngu Thanh Nhàn cực kỳ vui mừng..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngu Thanh Nhàn cũng thèm:"Vậy các con ở phòng chờ, mẹ cầm đồ ăn xuống nhà nhờ bà chủ hâm nóng chút."Ngu Thanh Nhàn đứng dậy, hai chị em Giang Mộc Tâm cũng vội vàng đi theo:"Mẹ ơi, chúng con đi với mẹ, chúng con sợ.""Được."Ba mẹ con cầm hộp cơm xuống lầu, hai chị em Giang Mộc Tâm khẽ khàng trò chuyện, thỉnh thoảng lại bật cười.

Ngu Thanh Nhàn quay đầu liếc nhìn, trong mắt cũng mang theo ý cười.Hệ thống nói trong lúc cô làm nhiệm vụ, nguyên thân cũng đang ở trong không gian của hệ thống theo dõi cô.

Không biết cô ấy nhìn thấy cảnh này có khó chịu không?Khách sạn cũng giúp hâm nóng cơm cho khách, bếp lò đằng sau khách sạn được đốt lửa thời gian dài, bà chủ thay chảo, đặt nồi hấp lên, bỏ hộp cơm của Ngu Thanh Nhàn vào, đậy nắp rồi chờ mười phút là được.Ngu Thanh Nhàn nhân lúc này tán gẫu chuyện nhà với bà chủ.

Nghe thấy cô nói định mua nhà trong thành phố để an cư, bà chủ nhìn cô thêm một cái, muốn nói lại thôi.Bà ấy nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn được nữa:"Em gái à, em muốn mua nhà kiểu gì?"Không đợi Ngu Thanh Nhàn trả lời, bà chủ lại nói tiếp:"Em ruột chị còn có một căn nhà ở ngoại ô, là nhà ngói ba gian, hai bên đều có chái phòng, sân cũng rất lớn, có thể trồng rau."Em trai bà chủ mở một tiệm tạp hóa trong thành phố, năm nay đã mua nhà ở đó luôn, nhà ở trong thôn anh ta vốn không định bán, nhưng nào ngờ năm nay vợ lại bị bệnh, nói là sơ gan cổ trướng gì đó, phải phẫu thuật, cần chừng một trăm nghìn.Lúc trước mua nhà đã vét cạn tất cả tiền tiết kiệm của em trai bà ấy, còn phải vay mượn bà ấy khá nhiều, lúc này thực sự không lấy đâu ra tiền nữa.Vì vậy em trai bà chủ định bán nhà, có điều thời đại này nhà ở thôn thực sự khó bán.

Người trong thành phố chẳng ai muốn quay về nông thôn ở, người trong thôn lại chẳng đủ kinh tế để mua, thế là căn nhà này rao đi rao lại vẫn không bán được.Bà chủ chỉ có một người em như vậy, không thể mặc kệ anh ta, trong thời gian này còn cho vay mấy chục nghìn, hơn nữa lúc trước mua nhà còn nợ lại gần một trăm nghìn.

Thời kì này tiền không dễ kiếm, chồng bà ấy dù có tốt đến đâu cũng không thể yên lặng mãi được, đêm qua hai người còn cãi nhau một trận vì chuyện này.Hai mắt Ngu Thanh Nhàn lập tức sáng ngời, từ nhỏ đến lớn cô có rất nhiều ưu điểm, may mắn chính là một trong số đó, đổi một cơ thể mới mà ưu điểm này cũng không mất đi.Ngu Thanh Nhàn cực kỳ vui mừng..

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngu Thanh Nhàn cũng thèm:"Vậy các con ở phòng chờ, mẹ cầm đồ ăn xuống nhà nhờ bà chủ hâm nóng chút."Ngu Thanh Nhàn đứng dậy, hai chị em Giang Mộc Tâm cũng vội vàng đi theo:"Mẹ ơi, chúng con đi với mẹ, chúng con sợ.""Được."Ba mẹ con cầm hộp cơm xuống lầu, hai chị em Giang Mộc Tâm khẽ khàng trò chuyện, thỉnh thoảng lại bật cười.Ngu Thanh Nhàn quay đầu liếc nhìn, trong mắt cũng mang theo ý cười.Hệ thống nói trong lúc cô làm nhiệm vụ, nguyên thân cũng đang ở trong không gian của hệ thống theo dõi cô.Không biết cô ấy nhìn thấy cảnh này có khó chịu không?Khách sạn cũng giúp hâm nóng cơm cho khách, bếp lò đằng sau khách sạn được đốt lửa thời gian dài, bà chủ thay chảo, đặt nồi hấp lên, bỏ hộp cơm của Ngu Thanh Nhàn vào, đậy nắp rồi chờ mười phút là được.Ngu Thanh Nhàn nhân lúc này tán gẫu chuyện nhà với bà chủ.Nghe thấy cô nói định mua nhà trong thành phố để an cư, bà chủ nhìn cô thêm một cái, muốn nói lại thôi.Bà ấy nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn được nữa:"Em gái à, em muốn mua nhà kiểu gì?"Không đợi Ngu Thanh Nhàn trả lời, bà chủ lại nói tiếp:"Em ruột chị còn có một căn nhà ở ngoại ô, là nhà ngói ba gian, hai bên đều có chái phòng, sân cũng rất lớn, có thể trồng rau."Em trai bà chủ mở một tiệm tạp hóa trong thành phố, năm nay đã mua nhà ở đó luôn, nhà ở trong thôn anh ta vốn không định bán, nhưng nào ngờ năm nay vợ lại bị bệnh, nói là sơ gan cổ trướng gì đó, phải phẫu thuật, cần chừng một trăm nghìn.Lúc trước mua nhà đã vét cạn tất cả tiền tiết kiệm của em trai bà ấy, còn phải vay mượn bà ấy khá nhiều, lúc này thực sự không lấy đâu ra tiền nữa.Vì vậy em trai bà chủ định bán nhà, có điều thời đại này nhà ở thôn thực sự khó bán.Người trong thành phố chẳng ai muốn quay về nông thôn ở, người trong thôn lại chẳng đủ kinh tế để mua, thế là căn nhà này rao đi rao lại vẫn không bán được.Bà chủ chỉ có một người em như vậy, không thể mặc kệ anh ta, trong thời gian này còn cho vay mấy chục nghìn, hơn nữa lúc trước mua nhà còn nợ lại gần một trăm nghìn.Thời kì này tiền không dễ kiếm, chồng bà ấy dù có tốt đến đâu cũng không thể yên lặng mãi được, đêm qua hai người còn cãi nhau một trận vì chuyện này.Hai mắt Ngu Thanh Nhàn lập tức sáng ngời, từ nhỏ đến lớn cô có rất nhiều ưu điểm, may mắn chính là một trong số đó, đổi một cơ thể mới mà ưu điểm này cũng không mất đi.Ngu Thanh Nhàn cực kỳ vui mừng..

Chương 27: Muốn Bán Nhà