*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 72: Chương 72

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Lục Mộc Tâm liền kể lại những gì mình đã nói chuyện với Giang Bảo Quốc, cuối cùng cô bé nói thêm:"Mẹ ơi, con cảm thấy cha thực sự rất quá đáng. Từ lúc gặp chúng ta, cho đến lúc chúng ta đi, cha một câu cũng không nói với Thủy Tâm."Nói đến đây, nước mắt Lục Mộc Tâm rơi xuống:"Mẹ ơi, Thủy Tâm không phải là con gái của cha sao? Sao cha lại đối xử với em ấy như vậy?"Nếu như không phải mình và Lục Thủy Tâm có ba phần giống với Giang Bảo Quốc, cô bé thậm chí còn nghi ngờ, rốt cuộc hai chị em mình có phải là con do Giang Bảo Quốc sinh ra hay không.Ngu Thanh Nhàn lại một lần nữa cảm khái nuôi con thật vất vả.Cô bắt đầu suy nghĩ nát óc tìm lời an ủi:"Mộc Tâm, con phải biết rằng, trên thế giới này không phải tất cả cha mẹ đều yêu thương con cái của mình. Các con chỉ là không gặp may, không gặp được một người cha yêu thương các con."Lục Mộc Tâm nhớ đến Trương Thắng Mỹ học cùng lớp với hai chị em, nhà bạn ấy mở tiệm tập hóa ở phố tây, mỗi ngày tan học cha bạn ấy đều đến đón về nhà. Trong lớp, bạn ấy luôn nói rằng mình lớn như vậy mà cha vẫn còn lo lắng, làm cho bạn ấy phiền c.h.ế.t đi được.Còn có Hoàng Tiểu Bình, tuy cha bạn ấy không đến đón vào giờ tan học, nhưng cuối tuần nào cũng dẫn bạn ấy đi ăn đồ ngon, đôi khi còn dẫn bạn ấy đi chơi, bạn ấy mới mười một tuổi, nhưng đã đi tham quan tất cả phong cảnh ở xung quanh thành phố rồi.Lục Mộc Tâm hỏi Ngu Thanh Nhàn:"Vậy bây giờ cha kết hôn rồi, cha có thích đứa con sau này của mình không?"Ngu Thanh Nhàn nhìn về phía Lục Mộc Tâm, trong mắt cô bé toàn là sự cố chấp, Ngu Thanh Nhàn dường như nhìn thấy bản thân ở kiếp trước."Mẹ không biết, nhưng Mộc Tâm à, họ chẳng có quan hệ gì với chúng ta." Dừng một chút, cô lại nói: "Mặc dù con không có một người cha tốt, nhưng con lại có một người mẹ tốt, mẹ rất yêu thương các con đúng không? Con nghĩ đến Vương Tiểu Tuệ nhà họ Giang đi, cha nó cũng rất yêu nó, nhưng mẹ nó thì không thích, cuộc sống của nó cũng rất buồn đúng không?"Ngu Thanh Nhàn giữ vai Lục Mộc Tâm, nhìn sâu vào mắt cô bé:"Con xem, so sánh với nó, có phải con sẽ cảm thấy mình tốt hơn không? Cho nên chúng ta nhất định không được so sánh với người hơn chúng ta.""So sánh với người hơn chúng ta, trong lòng con sẽ tràn đầy đố kỵ, sự đố kỵ này sẽ khiến nội tâm con dậy sóng, con cảm thấy không cam lòng, dần dà, trên người con toàn là năng lượng tiêu cực, chúng thậm chí còn ảnh hưởng đến cuộc sống của con.""Thỉnh thoảng con cũng phải so sánh với những người kém hơn một lần, như vậy con sẽ phát hiện ra thực ra cuộc sống của con vẫn tạm ổn, cũng không quá khổ sở. Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì không ai bằng mình, thực ra cũng là một cách hạnh phúc."Từ trước đến nay Ngu Thanh Nhàn luôn là con nhà người ta, đạo lý này được tam sư tỷ của cô dạy cho.

Lục Mộc Tâm liền kể lại những gì mình đã nói chuyện với Giang Bảo Quốc, cuối cùng cô bé nói thêm:

"Mẹ ơi, con cảm thấy cha thực sự rất quá đáng. Từ lúc gặp chúng ta, cho đến lúc chúng ta đi, cha một câu cũng không nói với Thủy Tâm."

Nói đến đây, nước mắt Lục Mộc Tâm rơi xuống:

"Mẹ ơi, Thủy Tâm không phải là con gái của cha sao? Sao cha lại đối xử với em ấy như vậy?"

Nếu như không phải mình và Lục Thủy Tâm có ba phần giống với Giang Bảo Quốc, cô bé thậm chí còn nghi ngờ, rốt cuộc hai chị em mình có phải là con do Giang Bảo Quốc sinh ra hay không.

Ngu Thanh Nhàn lại một lần nữa cảm khái nuôi con thật vất vả.

Cô bắt đầu suy nghĩ nát óc tìm lời an ủi:

"Mộc Tâm, con phải biết rằng, trên thế giới này không phải tất cả cha mẹ đều yêu thương con cái của mình. Các con chỉ là không gặp may, không gặp được một người cha yêu thương các con."

Lục Mộc Tâm nhớ đến Trương Thắng Mỹ học cùng lớp với hai chị em, nhà bạn ấy mở tiệm tập hóa ở phố tây, mỗi ngày tan học cha bạn ấy đều đến đón về nhà. Trong lớp, bạn ấy luôn nói rằng mình lớn như vậy mà cha vẫn còn lo lắng, làm cho bạn ấy phiền c.h.ế.t đi được.

Còn có Hoàng Tiểu Bình, tuy cha bạn ấy không đến đón vào giờ tan học, nhưng cuối tuần nào cũng dẫn bạn ấy đi ăn đồ ngon, đôi khi còn dẫn bạn ấy đi chơi, bạn ấy mới mười một tuổi, nhưng đã đi tham quan tất cả phong cảnh ở xung quanh thành phố rồi.

Lục Mộc Tâm hỏi Ngu Thanh Nhàn:

"Vậy bây giờ cha kết hôn rồi, cha có thích đứa con sau này của mình không?"

Ngu Thanh Nhàn nhìn về phía Lục Mộc Tâm, trong mắt cô bé toàn là sự cố chấp, Ngu Thanh Nhàn dường như nhìn thấy bản thân ở kiếp trước.

"Mẹ không biết, nhưng Mộc Tâm à, họ chẳng có quan hệ gì với chúng ta." Dừng một chút, cô lại nói: "Mặc dù con không có một người cha tốt, nhưng con lại có một người mẹ tốt, mẹ rất yêu thương các con đúng không? Con nghĩ đến Vương Tiểu Tuệ nhà họ Giang đi, cha nó cũng rất yêu nó, nhưng mẹ nó thì không thích, cuộc sống của nó cũng rất buồn đúng không?"

Ngu Thanh Nhàn giữ vai Lục Mộc Tâm, nhìn sâu vào mắt cô bé:

"Con xem, so sánh với nó, có phải con sẽ cảm thấy mình tốt hơn không? Cho nên chúng ta nhất định không được so sánh với người hơn chúng ta."

"So sánh với người hơn chúng ta, trong lòng con sẽ tràn đầy đố kỵ, sự đố kỵ này sẽ khiến nội tâm con dậy sóng, con cảm thấy không cam lòng, dần dà, trên người con toàn là năng lượng tiêu cực, chúng thậm chí còn ảnh hưởng đến cuộc sống của con."

"Thỉnh thoảng con cũng phải so sánh với những người kém hơn một lần, như vậy con sẽ phát hiện ra thực ra cuộc sống của con vẫn tạm ổn, cũng không quá khổ sở. Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì không ai bằng mình, thực ra cũng là một cách hạnh phúc."

Từ trước đến nay Ngu Thanh Nhàn luôn là con nhà người ta, đạo lý này được tam sư tỷ của cô dạy cho.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Lục Mộc Tâm liền kể lại những gì mình đã nói chuyện với Giang Bảo Quốc, cuối cùng cô bé nói thêm:"Mẹ ơi, con cảm thấy cha thực sự rất quá đáng. Từ lúc gặp chúng ta, cho đến lúc chúng ta đi, cha một câu cũng không nói với Thủy Tâm."Nói đến đây, nước mắt Lục Mộc Tâm rơi xuống:"Mẹ ơi, Thủy Tâm không phải là con gái của cha sao? Sao cha lại đối xử với em ấy như vậy?"Nếu như không phải mình và Lục Thủy Tâm có ba phần giống với Giang Bảo Quốc, cô bé thậm chí còn nghi ngờ, rốt cuộc hai chị em mình có phải là con do Giang Bảo Quốc sinh ra hay không.Ngu Thanh Nhàn lại một lần nữa cảm khái nuôi con thật vất vả.Cô bắt đầu suy nghĩ nát óc tìm lời an ủi:"Mộc Tâm, con phải biết rằng, trên thế giới này không phải tất cả cha mẹ đều yêu thương con cái của mình. Các con chỉ là không gặp may, không gặp được một người cha yêu thương các con."Lục Mộc Tâm nhớ đến Trương Thắng Mỹ học cùng lớp với hai chị em, nhà bạn ấy mở tiệm tập hóa ở phố tây, mỗi ngày tan học cha bạn ấy đều đến đón về nhà. Trong lớp, bạn ấy luôn nói rằng mình lớn như vậy mà cha vẫn còn lo lắng, làm cho bạn ấy phiền c.h.ế.t đi được.Còn có Hoàng Tiểu Bình, tuy cha bạn ấy không đến đón vào giờ tan học, nhưng cuối tuần nào cũng dẫn bạn ấy đi ăn đồ ngon, đôi khi còn dẫn bạn ấy đi chơi, bạn ấy mới mười một tuổi, nhưng đã đi tham quan tất cả phong cảnh ở xung quanh thành phố rồi.Lục Mộc Tâm hỏi Ngu Thanh Nhàn:"Vậy bây giờ cha kết hôn rồi, cha có thích đứa con sau này của mình không?"Ngu Thanh Nhàn nhìn về phía Lục Mộc Tâm, trong mắt cô bé toàn là sự cố chấp, Ngu Thanh Nhàn dường như nhìn thấy bản thân ở kiếp trước."Mẹ không biết, nhưng Mộc Tâm à, họ chẳng có quan hệ gì với chúng ta." Dừng một chút, cô lại nói: "Mặc dù con không có một người cha tốt, nhưng con lại có một người mẹ tốt, mẹ rất yêu thương các con đúng không? Con nghĩ đến Vương Tiểu Tuệ nhà họ Giang đi, cha nó cũng rất yêu nó, nhưng mẹ nó thì không thích, cuộc sống của nó cũng rất buồn đúng không?"Ngu Thanh Nhàn giữ vai Lục Mộc Tâm, nhìn sâu vào mắt cô bé:"Con xem, so sánh với nó, có phải con sẽ cảm thấy mình tốt hơn không? Cho nên chúng ta nhất định không được so sánh với người hơn chúng ta.""So sánh với người hơn chúng ta, trong lòng con sẽ tràn đầy đố kỵ, sự đố kỵ này sẽ khiến nội tâm con dậy sóng, con cảm thấy không cam lòng, dần dà, trên người con toàn là năng lượng tiêu cực, chúng thậm chí còn ảnh hưởng đến cuộc sống của con.""Thỉnh thoảng con cũng phải so sánh với những người kém hơn một lần, như vậy con sẽ phát hiện ra thực ra cuộc sống của con vẫn tạm ổn, cũng không quá khổ sở. Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì không ai bằng mình, thực ra cũng là một cách hạnh phúc."Từ trước đến nay Ngu Thanh Nhàn luôn là con nhà người ta, đạo lý này được tam sư tỷ của cô dạy cho.

Chương 72: Chương 72