*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 98: Chương 98

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Phùng Cương đang cân nhắc lợi và hại, ở một gian phòng khác cũng trong khu tập thể này, không khí giữa Giang Bảo Quốc và Vương Văn Quân đang hết sức căng thẳng.Vương Văn Quân cảm thấy mình đã chịu đựng cuộc sống này đủ rồi.Trước khi kết hôn, cô ta cho rằng cuộc hôn nhân của mình và Giang Bảo Quốc sẽ như trong phim ảnh vậy, chỉ có thơ từ và lãng mạn.Kết hôn rồi mới biết, thơ từ lãng mạn đâu không thấy chỉ thấy toàn những cãi vã vụn vặt.Vương Văn Quân không thể chịu đựng được thêm nữa.“Chúng ta ly hôn đi.”“Tôi không đồng ý.” Giang Bảo Quốc nhấc chiếc mũ đang treo trên giá, bước thẳng ra ngoài.Vương Văn Quân ngồi một mình trong phòng giận dữ không chỗ phát tiết.“Nước, nước, tôi muốn uống nước. Trời cao ơi, đất dày ơi, con dâu ngược đãi mẹ chồng bị liệt này.”Trong thời gian này, thái độ của Giang Bảo Quốc đối với bà Giang đã thay đổi hẳn, không còn ân cần quan tâm như trước nữa.Vương Văn Quân càng thêm không muốn thân cận người này, bà Giang hết cách, đành phải giở lại biện pháp hành hạ đọa đày con dâu mà ngày trước, khi còn ở quê, bà ta từng dùng rất nhuần nhuyễn.Trước đây, bà ta đày đọa Lục Thanh Nhàn là để khiến Lục Thanh Nhàn khó chịu, sống không được thoải mái, để bản thân có được điều kiện sinh hoạt tốt hơn.Hiện tại, bà ta lại làm như vậy, chỉ để sống sót.Bà ta cũng tìm cách khống chế Vương Văn Quân giống như đã từng đối với Lục Thanh Nhàn, lần trước còn khiến cho cả đám người trong khu tập thể này xúm lại hóng chuyện, ngay cả vợ tham mưu trưởng cũng phải ra mặt, uyển chuyển khuyên nhủ.Vì tiền đồ của mình, Vương Văn Quân đành phải nín nhịn, bưng nước vào, nhưng động tác ấn chén nước vào miệng bà ta tuyệt đối không dịu dàng, bà Giang nuốt một hớp nước, mắt đã ươn ướt.Con người ấy mà, chỉ khi mất đi mới biết trân trọng. So với Vương Văn Quân, Lục Thanh Nhàn lại trở nên hiếu thảo hẳn.Vương Văn Quân cũng chẳng muốn nán lại trong căn phòng này thêm nữa, cô ta ra khỏi nhà.Hai đứa con trai nhà Phùng Cương đang nô đùa ngoài hiên, đứa nhỏ mải chạy, đ.â.m ngay vào bụng Vương Văn Quân.Nhận ra mình va vào người khác, thằng út nhà Phùng Cương lại hoàn toàn không có ý định xin lỗi, còn kéo mắt lè lưỡi làm mặt quỷ trêu tức Vương Văn Quân rồi chạy mất.Vương Văn Quân ôm bụng, cảm thấy cơn đau ngày càng mạnh dần.Cô ta bước về phía trước mấy bước, một bà chị đang đứng ngoài hành lang trông con chợt kêu lên kinh hãi: “A, Tiểu Vương, cô chảy m.á.u rồi kìa.”Vương Văn Quân cúi đầu nhìn, m.á.u đang tí tách chảy từ chiếc quần bộ đội xuống nền đất.Cô ta chợt nhớ ra, đã hai tháng nay kinh nguyệt chưa thấy tới, mà vì trong thời gian này có quá nhiều chuyện phiền lòng, cô ta không quá để ý.Có lẽ nào… mình mang thai rồi?Mới nghĩ đến đó, mắt Vương Văn Quân đã tối sầm lại, ngã ngửa người ra sau.Nửa giờ sau, Vương Văn Quân từ từ tỉnh lại trên giường bệnh ở trạm y tế nông trường, vừa tỉnh liền nhận được tin mình đã sảy thai, không chỉ có thế, tình trạng sức khỏe của cô ta không được tốt lắm, sau lần sảy thai này sẽ rất khó để thụ thai một lần nữa.

Phùng Cương đang cân nhắc lợi và hại, ở một gian phòng khác cũng trong khu tập thể này, không khí giữa Giang Bảo Quốc và Vương Văn Quân đang hết sức căng thẳng.

Vương Văn Quân cảm thấy mình đã chịu đựng cuộc sống này đủ rồi.

Trước khi kết hôn, cô ta cho rằng cuộc hôn nhân của mình và Giang Bảo Quốc sẽ như trong phim ảnh vậy, chỉ có thơ từ và lãng mạn.

Kết hôn rồi mới biết, thơ từ lãng mạn đâu không thấy chỉ thấy toàn những cãi vã vụn vặt.

Vương Văn Quân không thể chịu đựng được thêm nữa.

“Chúng ta ly hôn đi.”

“Tôi không đồng ý.” Giang Bảo Quốc nhấc chiếc mũ đang treo trên giá, bước thẳng ra ngoài.

Vương Văn Quân ngồi một mình trong phòng giận dữ không chỗ phát tiết.

“Nước, nước, tôi muốn uống nước. Trời cao ơi, đất dày ơi, con dâu ngược đãi mẹ chồng bị liệt này.”

Trong thời gian này, thái độ của Giang Bảo Quốc đối với bà Giang đã thay đổi hẳn, không còn ân cần quan tâm như trước nữa.

Vương Văn Quân càng thêm không muốn thân cận người này, bà Giang hết cách, đành phải giở lại biện pháp hành hạ đọa đày con dâu mà ngày trước, khi còn ở quê, bà ta từng dùng rất nhuần nhuyễn.

Trước đây, bà ta đày đọa Lục Thanh Nhàn là để khiến Lục Thanh Nhàn khó chịu, sống không được thoải mái, để bản thân có được điều kiện sinh hoạt tốt hơn.

Hiện tại, bà ta lại làm như vậy, chỉ để sống sót.

Bà ta cũng tìm cách khống chế Vương Văn Quân giống như đã từng đối với Lục Thanh Nhàn, lần trước còn khiến cho cả đám người trong khu tập thể này xúm lại hóng chuyện, ngay cả vợ tham mưu trưởng cũng phải ra mặt, uyển chuyển khuyên nhủ.

Vì tiền đồ của mình, Vương Văn Quân đành phải nín nhịn, bưng nước vào, nhưng động tác ấn chén nước vào miệng bà ta tuyệt đối không dịu dàng, bà Giang nuốt một hớp nước, mắt đã ươn ướt.

Con người ấy mà, chỉ khi mất đi mới biết trân trọng. So với Vương Văn Quân, Lục Thanh Nhàn lại trở nên hiếu thảo hẳn.

Vương Văn Quân cũng chẳng muốn nán lại trong căn phòng này thêm nữa, cô ta ra khỏi nhà.

Hai đứa con trai nhà Phùng Cương đang nô đùa ngoài hiên, đứa nhỏ mải chạy, đ.â.m ngay vào bụng Vương Văn Quân.

Nhận ra mình va vào người khác, thằng út nhà Phùng Cương lại hoàn toàn không có ý định xin lỗi, còn kéo mắt lè lưỡi làm mặt quỷ trêu tức Vương Văn Quân rồi chạy mất.

Vương Văn Quân ôm bụng, cảm thấy cơn đau ngày càng mạnh dần.

Cô ta bước về phía trước mấy bước, một bà chị đang đứng ngoài hành lang trông con chợt kêu lên kinh hãi: “A, Tiểu Vương, cô chảy m.á.u rồi kìa.”

Vương Văn Quân cúi đầu nhìn, m.á.u đang tí tách chảy từ chiếc quần bộ đội xuống nền đất.

Cô ta chợt nhớ ra, đã hai tháng nay kinh nguyệt chưa thấy tới, mà vì trong thời gian này có quá nhiều chuyện phiền lòng, cô ta không quá để ý.

Có lẽ nào… mình mang thai rồi?

Mới nghĩ đến đó, mắt Vương Văn Quân đã tối sầm lại, ngã ngửa người ra sau.

Nửa giờ sau, Vương Văn Quân từ từ tỉnh lại trên giường bệnh ở trạm y tế nông trường, vừa tỉnh liền nhận được tin mình đã sảy thai, không chỉ có thế, tình trạng sức khỏe của cô ta không được tốt lắm, sau lần sảy thai này sẽ rất khó để thụ thai một lần nữa.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Phùng Cương đang cân nhắc lợi và hại, ở một gian phòng khác cũng trong khu tập thể này, không khí giữa Giang Bảo Quốc và Vương Văn Quân đang hết sức căng thẳng.Vương Văn Quân cảm thấy mình đã chịu đựng cuộc sống này đủ rồi.Trước khi kết hôn, cô ta cho rằng cuộc hôn nhân của mình và Giang Bảo Quốc sẽ như trong phim ảnh vậy, chỉ có thơ từ và lãng mạn.Kết hôn rồi mới biết, thơ từ lãng mạn đâu không thấy chỉ thấy toàn những cãi vã vụn vặt.Vương Văn Quân không thể chịu đựng được thêm nữa.“Chúng ta ly hôn đi.”“Tôi không đồng ý.” Giang Bảo Quốc nhấc chiếc mũ đang treo trên giá, bước thẳng ra ngoài.Vương Văn Quân ngồi một mình trong phòng giận dữ không chỗ phát tiết.“Nước, nước, tôi muốn uống nước. Trời cao ơi, đất dày ơi, con dâu ngược đãi mẹ chồng bị liệt này.”Trong thời gian này, thái độ của Giang Bảo Quốc đối với bà Giang đã thay đổi hẳn, không còn ân cần quan tâm như trước nữa.Vương Văn Quân càng thêm không muốn thân cận người này, bà Giang hết cách, đành phải giở lại biện pháp hành hạ đọa đày con dâu mà ngày trước, khi còn ở quê, bà ta từng dùng rất nhuần nhuyễn.Trước đây, bà ta đày đọa Lục Thanh Nhàn là để khiến Lục Thanh Nhàn khó chịu, sống không được thoải mái, để bản thân có được điều kiện sinh hoạt tốt hơn.Hiện tại, bà ta lại làm như vậy, chỉ để sống sót.Bà ta cũng tìm cách khống chế Vương Văn Quân giống như đã từng đối với Lục Thanh Nhàn, lần trước còn khiến cho cả đám người trong khu tập thể này xúm lại hóng chuyện, ngay cả vợ tham mưu trưởng cũng phải ra mặt, uyển chuyển khuyên nhủ.Vì tiền đồ của mình, Vương Văn Quân đành phải nín nhịn, bưng nước vào, nhưng động tác ấn chén nước vào miệng bà ta tuyệt đối không dịu dàng, bà Giang nuốt một hớp nước, mắt đã ươn ướt.Con người ấy mà, chỉ khi mất đi mới biết trân trọng. So với Vương Văn Quân, Lục Thanh Nhàn lại trở nên hiếu thảo hẳn.Vương Văn Quân cũng chẳng muốn nán lại trong căn phòng này thêm nữa, cô ta ra khỏi nhà.Hai đứa con trai nhà Phùng Cương đang nô đùa ngoài hiên, đứa nhỏ mải chạy, đ.â.m ngay vào bụng Vương Văn Quân.Nhận ra mình va vào người khác, thằng út nhà Phùng Cương lại hoàn toàn không có ý định xin lỗi, còn kéo mắt lè lưỡi làm mặt quỷ trêu tức Vương Văn Quân rồi chạy mất.Vương Văn Quân ôm bụng, cảm thấy cơn đau ngày càng mạnh dần.Cô ta bước về phía trước mấy bước, một bà chị đang đứng ngoài hành lang trông con chợt kêu lên kinh hãi: “A, Tiểu Vương, cô chảy m.á.u rồi kìa.”Vương Văn Quân cúi đầu nhìn, m.á.u đang tí tách chảy từ chiếc quần bộ đội xuống nền đất.Cô ta chợt nhớ ra, đã hai tháng nay kinh nguyệt chưa thấy tới, mà vì trong thời gian này có quá nhiều chuyện phiền lòng, cô ta không quá để ý.Có lẽ nào… mình mang thai rồi?Mới nghĩ đến đó, mắt Vương Văn Quân đã tối sầm lại, ngã ngửa người ra sau.Nửa giờ sau, Vương Văn Quân từ từ tỉnh lại trên giường bệnh ở trạm y tế nông trường, vừa tỉnh liền nhận được tin mình đã sảy thai, không chỉ có thế, tình trạng sức khỏe của cô ta không được tốt lắm, sau lần sảy thai này sẽ rất khó để thụ thai một lần nữa.

Chương 98: Chương 98