*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 443: Chương 443

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Không ai là không thích người chăm chỉ, chịu khó cả, bà lão ngồi dưới tàng cây cũng thế. Bà ta gọi Ngu Thanh Nhàn lại gần. Bà ta họ Hà, dựa theo bối phận, bà ta là bác của thím Đỗ, năm nay sáu mươi tuổi rồi.Đây là một bà cụ thích nói nhiều, cơ thể cũng vô cùng khỏe mạnh. Ngu Thanh Nhàn vừa ngồi vào bên cạnh bà ta, bà ta đã nói không ngừng nghỉ rồi.Chờ đến khi thím Đỗ và một bác gái nữa đến sân phơi, hai người họ đã rất quen thuộc rồi.Phụ nữ nông thôn cho dù có bận rộn đến đâu thì cũng sẽ bớt chút thời gian thêu thùa may vá. Ngu Thanh Nhàn ngồi bên cạnh quan sát một lúc thì cảm thấy mình không hợp với việc may vá, nên cô cầm cái mũ đầu hổ mà thím Đỗ làm cho cháu trai lên làm tiếp.Ở thế giới thứ hai, cô mở một cửa hàng trang phục, nên cũng hiểu biết chút thêu thùa may vá. Cái đầu hổ vẫn chưa được gắn lại, là dùng hồ dán để làm thành một cái hoa văn hình vỏ sò, so với bên thím Đỗ, bên này Ngu Thanh Nhàn đã bắt đầu phối màu thuê rồi.Thím Đỗ cũng không để ý, đầu năm nay con gái nhà ai mà không biết thêu đâu? Chờ đến khi Ngu Thanh Nhàn thêu xong một đóa hoa sen, thím Đỗ mới thấy ngạc nhiên :"Tiểu Ngu à, hoa cháu thêu đẹp quá, cũng phối cùng một màu mà màu sắc cháu thêu còn rõ ràng hơn cả thím nữa."Bà Hà cũng mò lại xem: "Đường may dày dặn, hoa thêu ra cũng có linh khí, đúng là đẹp thật."Một người khác là bác gái Vương cũng phụ họa lời họ nói. Bác gái Vương này cũng là người có tài, lời nói tốt đẹp cứ tuôn ra như suối, cứ như thể không cần tiền vậy.Ngu Thanh Nhàn thấy bà ta càng khen càng khoa trương, cô bị khen đến ngượng chín cả mặt: "Mẹ cháu biết thêu, năm kia chị gái cháu mang thai, nên cháu học làm mũ hổ từ bà ấy."Đáng tiếc, mũ hổ còn chưa được làm xong, nguyên thân đã phải xuống nông thôn rồi.Nói đến thành phố, chủ đề của mọi người cứ thể thay đổi. Nói đến độ chênh lệch của thành phố và nông thôn. Bốn người trò chuyện đến khí thế ngất trời, Ngu Thanh Nhàn thi thoảng sẽ đi ra cào thóc.Nháy mắt đã đến bốn giờ chiều, mặt trời cũng không còn chói chang như thế nữa, Khương Hiểu Điềm cũng ra ngoài hoạt động.Cô ta đi đến sân phơi, nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn ngồi dưới tàng cây cổ thụ nói chuyện với đám đàn bà con gái nông thôn thì cười nhạt hai tiếng, trong lòng cũng không nói rõ được là có cảm giác gì.Sau một phút điều chỉnh tâm trạng, Khương Hiểu Điềm nở nụ cười ngọt ngào đi qua, khẽ gọi: "Thanh Nhàn, Thanh Nhàn."Tiếng gọi của Khương Hiểu Điềm cắt ngang đoạn đối thoại của mấy người thím Đỗ.Bà Hà nheo mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn hỏi: "Con gái nhà ai thế?"Thím Đỗ biết Khương Hiểu Điềm, dù sao thì người cảm mạo phát sốt đến tận nửa tháng mà không thèm đi thu hoạch vụ thu, ngoài Khương Hiểu Điềm ra thì tìm khắp thôn cũng không còn một ai khác cả.Đại đội trưởng Đỗ mỗi lần về đến nhà đều liên tục lải nhải Khương Hiểu Điềm lười chảy thây ra.Thím Đỗ bĩu môi: "Bác gái, đây là người mà cháu kể với bác đó, cái cô thanh niên trí thức xin nghỉ nửa tháng đó."Nói đến đây thì bà Hà và bác gái Vương cũng biết người này là ai rồi.Thím Đỗ hỏi Ngu Thanh Nhàn: "Tiểu Ngu, thím thấy bệnh nó cũng khỏi rồi đấy, cháu có còn hầu hạ nó không thế?"

Không ai là không thích người chăm chỉ, chịu khó cả, bà lão ngồi dưới tàng cây cũng thế. Bà ta gọi Ngu Thanh Nhàn lại gần. Bà ta họ Hà, dựa theo bối phận, bà ta là bác của thím Đỗ, năm nay sáu mươi tuổi rồi.

Đây là một bà cụ thích nói nhiều, cơ thể cũng vô cùng khỏe mạnh. Ngu Thanh Nhàn vừa ngồi vào bên cạnh bà ta, bà ta đã nói không ngừng nghỉ rồi.

Chờ đến khi thím Đỗ và một bác gái nữa đến sân phơi, hai người họ đã rất quen thuộc rồi.

Phụ nữ nông thôn cho dù có bận rộn đến đâu thì cũng sẽ bớt chút thời gian thêu thùa may vá. Ngu Thanh Nhàn ngồi bên cạnh quan sát một lúc thì cảm thấy mình không hợp với việc may vá, nên cô cầm cái mũ đầu hổ mà thím Đỗ làm cho cháu trai lên làm tiếp.

Ở thế giới thứ hai, cô mở một cửa hàng trang phục, nên cũng hiểu biết chút thêu thùa may vá. Cái đầu hổ vẫn chưa được gắn lại, là dùng hồ dán để làm thành một cái hoa văn hình vỏ sò, so với bên thím Đỗ, bên này Ngu Thanh Nhàn đã bắt đầu phối màu thuê rồi.

Thím Đỗ cũng không để ý, đầu năm nay con gái nhà ai mà không biết thêu đâu? Chờ đến khi Ngu Thanh Nhàn thêu xong một đóa hoa sen, thím Đỗ mới thấy ngạc nhiên :"Tiểu Ngu à, hoa cháu thêu đẹp quá, cũng phối cùng một màu mà màu sắc cháu thêu còn rõ ràng hơn cả thím nữa."

Bà Hà cũng mò lại xem: "Đường may dày dặn, hoa thêu ra cũng có linh khí, đúng là đẹp thật."

Một người khác là bác gái Vương cũng phụ họa lời họ nói. Bác gái Vương này cũng là người có tài, lời nói tốt đẹp cứ tuôn ra như suối, cứ như thể không cần tiền vậy.

Ngu Thanh Nhàn thấy bà ta càng khen càng khoa trương, cô bị khen đến ngượng chín cả mặt: "Mẹ cháu biết thêu, năm kia chị gái cháu mang thai, nên cháu học làm mũ hổ từ bà ấy."

Đáng tiếc, mũ hổ còn chưa được làm xong, nguyên thân đã phải xuống nông thôn rồi.

Nói đến thành phố, chủ đề của mọi người cứ thể thay đổi. Nói đến độ chênh lệch của thành phố và nông thôn. Bốn người trò chuyện đến khí thế ngất trời, Ngu Thanh Nhàn thi thoảng sẽ đi ra cào thóc.

Nháy mắt đã đến bốn giờ chiều, mặt trời cũng không còn chói chang như thế nữa, Khương Hiểu Điềm cũng ra ngoài hoạt động.

Cô ta đi đến sân phơi, nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn ngồi dưới tàng cây cổ thụ nói chuyện với đám đàn bà con gái nông thôn thì cười nhạt hai tiếng, trong lòng cũng không nói rõ được là có cảm giác gì.

Sau một phút điều chỉnh tâm trạng, Khương Hiểu Điềm nở nụ cười ngọt ngào đi qua, khẽ gọi: "Thanh Nhàn, Thanh Nhàn."

Tiếng gọi của Khương Hiểu Điềm cắt ngang đoạn đối thoại của mấy người thím Đỗ.

Bà Hà nheo mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn hỏi: "Con gái nhà ai thế?"

Thím Đỗ biết Khương Hiểu Điềm, dù sao thì người cảm mạo phát sốt đến tận nửa tháng mà không thèm đi thu hoạch vụ thu, ngoài Khương Hiểu Điềm ra thì tìm khắp thôn cũng không còn một ai khác cả.

Đại đội trưởng Đỗ mỗi lần về đến nhà đều liên tục lải nhải Khương Hiểu Điềm lười chảy thây ra.

Thím Đỗ bĩu môi: "Bác gái, đây là người mà cháu kể với bác đó, cái cô thanh niên trí thức xin nghỉ nửa tháng đó."

Nói đến đây thì bà Hà và bác gái Vương cũng biết người này là ai rồi.

Thím Đỗ hỏi Ngu Thanh Nhàn: "Tiểu Ngu, thím thấy bệnh nó cũng khỏi rồi đấy, cháu có còn hầu hạ nó không thế?"

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Không ai là không thích người chăm chỉ, chịu khó cả, bà lão ngồi dưới tàng cây cũng thế. Bà ta gọi Ngu Thanh Nhàn lại gần. Bà ta họ Hà, dựa theo bối phận, bà ta là bác của thím Đỗ, năm nay sáu mươi tuổi rồi.Đây là một bà cụ thích nói nhiều, cơ thể cũng vô cùng khỏe mạnh. Ngu Thanh Nhàn vừa ngồi vào bên cạnh bà ta, bà ta đã nói không ngừng nghỉ rồi.Chờ đến khi thím Đỗ và một bác gái nữa đến sân phơi, hai người họ đã rất quen thuộc rồi.Phụ nữ nông thôn cho dù có bận rộn đến đâu thì cũng sẽ bớt chút thời gian thêu thùa may vá. Ngu Thanh Nhàn ngồi bên cạnh quan sát một lúc thì cảm thấy mình không hợp với việc may vá, nên cô cầm cái mũ đầu hổ mà thím Đỗ làm cho cháu trai lên làm tiếp.Ở thế giới thứ hai, cô mở một cửa hàng trang phục, nên cũng hiểu biết chút thêu thùa may vá. Cái đầu hổ vẫn chưa được gắn lại, là dùng hồ dán để làm thành một cái hoa văn hình vỏ sò, so với bên thím Đỗ, bên này Ngu Thanh Nhàn đã bắt đầu phối màu thuê rồi.Thím Đỗ cũng không để ý, đầu năm nay con gái nhà ai mà không biết thêu đâu? Chờ đến khi Ngu Thanh Nhàn thêu xong một đóa hoa sen, thím Đỗ mới thấy ngạc nhiên :"Tiểu Ngu à, hoa cháu thêu đẹp quá, cũng phối cùng một màu mà màu sắc cháu thêu còn rõ ràng hơn cả thím nữa."Bà Hà cũng mò lại xem: "Đường may dày dặn, hoa thêu ra cũng có linh khí, đúng là đẹp thật."Một người khác là bác gái Vương cũng phụ họa lời họ nói. Bác gái Vương này cũng là người có tài, lời nói tốt đẹp cứ tuôn ra như suối, cứ như thể không cần tiền vậy.Ngu Thanh Nhàn thấy bà ta càng khen càng khoa trương, cô bị khen đến ngượng chín cả mặt: "Mẹ cháu biết thêu, năm kia chị gái cháu mang thai, nên cháu học làm mũ hổ từ bà ấy."Đáng tiếc, mũ hổ còn chưa được làm xong, nguyên thân đã phải xuống nông thôn rồi.Nói đến thành phố, chủ đề của mọi người cứ thể thay đổi. Nói đến độ chênh lệch của thành phố và nông thôn. Bốn người trò chuyện đến khí thế ngất trời, Ngu Thanh Nhàn thi thoảng sẽ đi ra cào thóc.Nháy mắt đã đến bốn giờ chiều, mặt trời cũng không còn chói chang như thế nữa, Khương Hiểu Điềm cũng ra ngoài hoạt động.Cô ta đi đến sân phơi, nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn ngồi dưới tàng cây cổ thụ nói chuyện với đám đàn bà con gái nông thôn thì cười nhạt hai tiếng, trong lòng cũng không nói rõ được là có cảm giác gì.Sau một phút điều chỉnh tâm trạng, Khương Hiểu Điềm nở nụ cười ngọt ngào đi qua, khẽ gọi: "Thanh Nhàn, Thanh Nhàn."Tiếng gọi của Khương Hiểu Điềm cắt ngang đoạn đối thoại của mấy người thím Đỗ.Bà Hà nheo mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn hỏi: "Con gái nhà ai thế?"Thím Đỗ biết Khương Hiểu Điềm, dù sao thì người cảm mạo phát sốt đến tận nửa tháng mà không thèm đi thu hoạch vụ thu, ngoài Khương Hiểu Điềm ra thì tìm khắp thôn cũng không còn một ai khác cả.Đại đội trưởng Đỗ mỗi lần về đến nhà đều liên tục lải nhải Khương Hiểu Điềm lười chảy thây ra.Thím Đỗ bĩu môi: "Bác gái, đây là người mà cháu kể với bác đó, cái cô thanh niên trí thức xin nghỉ nửa tháng đó."Nói đến đây thì bà Hà và bác gái Vương cũng biết người này là ai rồi.Thím Đỗ hỏi Ngu Thanh Nhàn: "Tiểu Ngu, thím thấy bệnh nó cũng khỏi rồi đấy, cháu có còn hầu hạ nó không thế?"

Chương 443: Chương 443