*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 518: Chương 518
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Ngu Thanh Nhàn nhìn chằm chằm vẻ mặt của Phong Liên Thành. Trong giây lát, vẻ mặt của Phong Liên Thành có hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh đã bị anh ta che giấu: "Đúng là thần kì thật. Nhàn Nhàn, em đã đưa con bé đến bệnh viện kiểm tra chưa? Bác sĩ nói sao?"Phong Liên Thành cầm tay của Tiểu Bách Tuế, đứa bé tầm này thích nhất là cầm nắm lấy đồ vật linh tinh, tay anh ta bị một bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm chặt lấy."Đi rồi, tôi đã đưa con đi kiểm tra toàn thân rồi. Chụp X quang gì đó cũng là hết cả, kết quả kiểm tra có rất nhanh, nói đứa bé không sao cả, rất khỏe mạnh.""Nói đến đây, anh phải đưa cho tôi chút tiền nữa đấy. Tôi đưa con đến bệnh viện làm kiểm tra hết mấy chục đồng rồi, số tiền đó tôi còn đang phải vay mẹ đấy, tôi phải trả lại."Phong Liên Thành rời mắt khỏi đứa bé, nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng ánh mắt kinh ngạc: "Em không có tiền ư? Không phải lúc Bách Tuế vừa sinh ra anh đưa cho em một trăm đồng ư? Em tiêu gì mà hết nhanh thế?"Bây giờ là năm 1992, lương của một giáo viên khoảng hai trăm đến bốn trăm tệ, Phong Liên Thành đã là một giáo viên kỳ cựu với hơn mười năm kinh nghiệm giảng dạy, mức lương của anh ta rơi vào khoảng trung bình, tức ba trăm tệ một tháng.Trong ba trăm tệ, anh ta giữ lại một trăm năm mươi tệ để tiêu vặt, theo cách nói của anh ta, đó là tiền xã giao, trong một trăm năm mươi tệ còn lại, đưa nguyên thân năm mươi tệ mỗi tháng, và một trăm tệ thì đưa cho bà cụ Phong lo việc trong nhà.Năm mươi tệ ấy, cho nguyên thân được vài năm rồi dần dần không cho nữa. Hồi mới gả vào nhà họ Phong, nguyên thân lại có phần nhút nhát, thêm việc mất đi hai đứa con, thế nên cô hỏi khi tiền hết, bị bà cụ Phong nói bóng nói gió mấy hôm, sau này cũng không hỏi nữa.Cô ấy sống trong làng cũng không tiêu gì, thiếu cái gì hay muốn ăn cái gì, Miêu Xuân Thu sẽ gửi cho cô ấy.Phong Liên Thành ngày ngày thì thầm vào tai cô ấy rằng mẹ anh ta yêu số tiền tiết kiệm sau này của mẹ anh ta, toàn là lời xảo trá, dành dụm từng ngày, nguyên thân tin lấy, căn bản không để dành tiền riêng cho mình.Chỉ sau khi mất đứa con thứ ba, cô ấy mới có ý thức tiết kiệm tiền, mỗi tháng cô ấy đều tìm đủ mọi cớ để xin tiền của Phong Liên Thành, và lần nào Phong Liên Thành cũng sẽ cho nguyên thân ba phần hai phần, và nguyên thân dành dụm được nhiều nhất cũng chỉ hai mươi ba mươi tệ, cuối cùng tất cả đều được dành hết cho Tiểu Bách Tuế.Khoản tiền lớn nhất mà Phong Liên Thành cho nguyên thân trong những năm này chính là một trăm tệ khi cô sắp sinh.Khi ấy nguyên thân rất cảm động, nhưng hiện tại nghĩ lại, mọi thứ đều rất đáng ngờ, vô duyên vô cớ, Phong Liên Thành sao lại cho cô ấy nhiều quá vậy?Bởi vì nguyên thân sắp sinh, nguyên thân tin vào câu nói ấy, còn Ngu Thanh Nhàn lại không tin, dù sao cũng không phải cô ấy chưa từng sinh con, mấy lần trước Phong Liên Thành có cho tiền không?Không."Phong Liên Thành, Tiểu Bách Tuế được ba tháng rồi, lần cuối anh đưa tiền cho tôi cách bây giờ non nửa năm, anh nghĩ một trăm tệ đó xài được trong bao lâu? Tôi thật thắc mắc, một trăm năm mươi tệ tiêu vặt của anh xài cho việc gì?”
Ngu Thanh Nhàn nhìn chằm chằm vẻ mặt của Phong Liên Thành. Trong giây lát, vẻ mặt của Phong Liên Thành có hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh đã bị anh ta che giấu: "Đúng là thần kì thật. Nhàn Nhàn, em đã đưa con bé đến bệnh viện kiểm tra chưa? Bác sĩ nói sao?"
Phong Liên Thành cầm tay của Tiểu Bách Tuế, đứa bé tầm này thích nhất là cầm nắm lấy đồ vật linh tinh, tay anh ta bị một bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm chặt lấy.
"Đi rồi, tôi đã đưa con đi kiểm tra toàn thân rồi. Chụp X quang gì đó cũng là hết cả, kết quả kiểm tra có rất nhanh, nói đứa bé không sao cả, rất khỏe mạnh."
"Nói đến đây, anh phải đưa cho tôi chút tiền nữa đấy. Tôi đưa con đến bệnh viện làm kiểm tra hết mấy chục đồng rồi, số tiền đó tôi còn đang phải vay mẹ đấy, tôi phải trả lại."
Phong Liên Thành rời mắt khỏi đứa bé, nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng ánh mắt kinh ngạc: "Em không có tiền ư? Không phải lúc Bách Tuế vừa sinh ra anh đưa cho em một trăm đồng ư? Em tiêu gì mà hết nhanh thế?"
Bây giờ là năm 1992, lương của một giáo viên khoảng hai trăm đến bốn trăm tệ, Phong Liên Thành đã là một giáo viên kỳ cựu với hơn mười năm kinh nghiệm giảng dạy, mức lương của anh ta rơi vào khoảng trung bình, tức ba trăm tệ một tháng.
Trong ba trăm tệ, anh ta giữ lại một trăm năm mươi tệ để tiêu vặt, theo cách nói của anh ta, đó là tiền xã giao, trong một trăm năm mươi tệ còn lại, đưa nguyên thân năm mươi tệ mỗi tháng, và một trăm tệ thì đưa cho bà cụ Phong lo việc trong nhà.
Năm mươi tệ ấy, cho nguyên thân được vài năm rồi dần dần không cho nữa. Hồi mới gả vào nhà họ Phong, nguyên thân lại có phần nhút nhát, thêm việc mất đi hai đứa con, thế nên cô hỏi khi tiền hết, bị bà cụ Phong nói bóng nói gió mấy hôm, sau này cũng không hỏi nữa.
Cô ấy sống trong làng cũng không tiêu gì, thiếu cái gì hay muốn ăn cái gì, Miêu Xuân Thu sẽ gửi cho cô ấy.
Phong Liên Thành ngày ngày thì thầm vào tai cô ấy rằng mẹ anh ta yêu số tiền tiết kiệm sau này của mẹ anh ta, toàn là lời xảo trá, dành dụm từng ngày, nguyên thân tin lấy, căn bản không để dành tiền riêng cho mình.
Chỉ sau khi mất đứa con thứ ba, cô ấy mới có ý thức tiết kiệm tiền, mỗi tháng cô ấy đều tìm đủ mọi cớ để xin tiền của Phong Liên Thành, và lần nào Phong Liên Thành cũng sẽ cho nguyên thân ba phần hai phần, và nguyên thân dành dụm được nhiều nhất cũng chỉ hai mươi ba mươi tệ, cuối cùng tất cả đều được dành hết cho Tiểu Bách Tuế.
Khoản tiền lớn nhất mà Phong Liên Thành cho nguyên thân trong những năm này chính là một trăm tệ khi cô sắp sinh.
Khi ấy nguyên thân rất cảm động, nhưng hiện tại nghĩ lại, mọi thứ đều rất đáng ngờ, vô duyên vô cớ, Phong Liên Thành sao lại cho cô ấy nhiều quá vậy?
Bởi vì nguyên thân sắp sinh, nguyên thân tin vào câu nói ấy, còn Ngu Thanh Nhàn lại không tin, dù sao cũng không phải cô ấy chưa từng sinh con, mấy lần trước Phong Liên Thành có cho tiền không?
Không.
"Phong Liên Thành, Tiểu Bách Tuế được ba tháng rồi, lần cuối anh đưa tiền cho tôi cách bây giờ non nửa năm, anh nghĩ một trăm tệ đó xài được trong bao lâu? Tôi thật thắc mắc, một trăm năm mươi tệ tiêu vặt của anh xài cho việc gì?”
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Ngu Thanh Nhàn nhìn chằm chằm vẻ mặt của Phong Liên Thành. Trong giây lát, vẻ mặt của Phong Liên Thành có hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh đã bị anh ta che giấu: "Đúng là thần kì thật. Nhàn Nhàn, em đã đưa con bé đến bệnh viện kiểm tra chưa? Bác sĩ nói sao?"Phong Liên Thành cầm tay của Tiểu Bách Tuế, đứa bé tầm này thích nhất là cầm nắm lấy đồ vật linh tinh, tay anh ta bị một bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm chặt lấy."Đi rồi, tôi đã đưa con đi kiểm tra toàn thân rồi. Chụp X quang gì đó cũng là hết cả, kết quả kiểm tra có rất nhanh, nói đứa bé không sao cả, rất khỏe mạnh.""Nói đến đây, anh phải đưa cho tôi chút tiền nữa đấy. Tôi đưa con đến bệnh viện làm kiểm tra hết mấy chục đồng rồi, số tiền đó tôi còn đang phải vay mẹ đấy, tôi phải trả lại."Phong Liên Thành rời mắt khỏi đứa bé, nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng ánh mắt kinh ngạc: "Em không có tiền ư? Không phải lúc Bách Tuế vừa sinh ra anh đưa cho em một trăm đồng ư? Em tiêu gì mà hết nhanh thế?"Bây giờ là năm 1992, lương của một giáo viên khoảng hai trăm đến bốn trăm tệ, Phong Liên Thành đã là một giáo viên kỳ cựu với hơn mười năm kinh nghiệm giảng dạy, mức lương của anh ta rơi vào khoảng trung bình, tức ba trăm tệ một tháng.Trong ba trăm tệ, anh ta giữ lại một trăm năm mươi tệ để tiêu vặt, theo cách nói của anh ta, đó là tiền xã giao, trong một trăm năm mươi tệ còn lại, đưa nguyên thân năm mươi tệ mỗi tháng, và một trăm tệ thì đưa cho bà cụ Phong lo việc trong nhà.Năm mươi tệ ấy, cho nguyên thân được vài năm rồi dần dần không cho nữa. Hồi mới gả vào nhà họ Phong, nguyên thân lại có phần nhút nhát, thêm việc mất đi hai đứa con, thế nên cô hỏi khi tiền hết, bị bà cụ Phong nói bóng nói gió mấy hôm, sau này cũng không hỏi nữa.Cô ấy sống trong làng cũng không tiêu gì, thiếu cái gì hay muốn ăn cái gì, Miêu Xuân Thu sẽ gửi cho cô ấy.Phong Liên Thành ngày ngày thì thầm vào tai cô ấy rằng mẹ anh ta yêu số tiền tiết kiệm sau này của mẹ anh ta, toàn là lời xảo trá, dành dụm từng ngày, nguyên thân tin lấy, căn bản không để dành tiền riêng cho mình.Chỉ sau khi mất đứa con thứ ba, cô ấy mới có ý thức tiết kiệm tiền, mỗi tháng cô ấy đều tìm đủ mọi cớ để xin tiền của Phong Liên Thành, và lần nào Phong Liên Thành cũng sẽ cho nguyên thân ba phần hai phần, và nguyên thân dành dụm được nhiều nhất cũng chỉ hai mươi ba mươi tệ, cuối cùng tất cả đều được dành hết cho Tiểu Bách Tuế.Khoản tiền lớn nhất mà Phong Liên Thành cho nguyên thân trong những năm này chính là một trăm tệ khi cô sắp sinh.Khi ấy nguyên thân rất cảm động, nhưng hiện tại nghĩ lại, mọi thứ đều rất đáng ngờ, vô duyên vô cớ, Phong Liên Thành sao lại cho cô ấy nhiều quá vậy?Bởi vì nguyên thân sắp sinh, nguyên thân tin vào câu nói ấy, còn Ngu Thanh Nhàn lại không tin, dù sao cũng không phải cô ấy chưa từng sinh con, mấy lần trước Phong Liên Thành có cho tiền không?Không."Phong Liên Thành, Tiểu Bách Tuế được ba tháng rồi, lần cuối anh đưa tiền cho tôi cách bây giờ non nửa năm, anh nghĩ một trăm tệ đó xài được trong bao lâu? Tôi thật thắc mắc, một trăm năm mươi tệ tiêu vặt của anh xài cho việc gì?”