*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 539: Chương 539

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Miêu Xuân Thu thấy tình hình kinh doanh kém đi so với trước thì rất không vui, sắc mặt khá khó coi, Ngu Thanh Nhàn phải an ủi bà:“Mẹ, mẹ có thấy trước đó con bận muốn c.h.ế.t không, gần như cả ngày dính luôn ở cạnh bếp, ngay cả thời gian chơi với bé Bách Tuế cũng không có, như hiện giờ có phải tốt hơn không, con còn có thời gian bế con của con, mẹ xem xem, nó lớn nhanh thế kia, giờ đã biết lật người rồi đó.”Bé Bách Tuế giờ đã hơn 4 tháng tuổi, trước đó mãi không lẫy được, hai người trước cô bé cố hết sức lật người, thành công lẫy lần đầu trong đời, làm cả nhà vui sướng vô cùng.Miêu Xuân Thu vẫn rất không vui, Ngu Thanh Nhàn bèn nói thêm: “Mẹ, mẹ xem xem, mẹ là người *****ên mở cửa hàng tư nhân ở trấn này, chẳng phải về sau cũng bắt đầu có người học theo, mở cửa hàng tư nhân đó sao? Khi ấy con còn tức muốn nổ đom đóm mắt kìa, rồi mẹ khuyên con thế nào mẹ nhớ không?”Miêu Xuân Thu cũng nhớ lại chuyện cũ, bật cười một tiếng.“Con người ta đúng là càng sống càng ấu trĩ, càng già càng không biết thế nào là đủ.”“Chẳng phải ai cũng vậy sao? Được càng nhiều càng tham lam hơn.” Ngu Thanh Nhàn nói, sau đó lái sang chuyện khác, “Con nghe nói hôm nay mở phiên tòa ly hôn cho Phùng Tiểu Du.”“À, hôm nay mùng 7 nhỉ, hi vọng con bé được thuận lợi ly hôn. Ôi cục cưng của bà ngoại, sao hôm nay lại tè dầm rồi, ừ thôi không khóc, ngoan nào, để bà thay quần cho con.” Miêu Xuân Thu vừa dỗ cháu vừa bế vào nhà, Ngu Thanh Nhàn tì người lên quầy nghỉ ngơi một lát.Đã sắp vào đông, thời tiết ngày càng lạnh. Lúc Ngu Thanh Nhàn tới đây còn đang mặc áo cộc tay, hiện giờ đã phải tròng thêm ống tay dài, nếu hôm nào trời mưa thì còn phải mặc áo khoác, đợi khi vào tháng 11 âm mới là lúc mặc áo lông, nhưng hiện giờ, đêm ngủ đã phải đắp chăn dày rồi.Ngu Thanh Nhàn nhớ đến Tạ Uẩn, không biết đời này anh ấy ở nơi nào, thân phận là gì, đến bao giờ mới tìm tới chỗ cô.Nỗi nhớ nhung như đập chứa nước vậy, thả lỏng một chút, nỗi nhớ sẽ trào dâng như bão lũ, không thể kìm nén, Ngu Thanh Nhàn ngồi thẫn thờ sau quầy, ngẩn ngơ nhớ thương người nọ.Phong Liên Thành bước vào quầy, hô: “Cho tôi gói thuốc lá, hiệu Mẫu Đơn.”Mẫu Đơn là hiệu t.h.u.ố.c lá đắt nhất ở thời đại này.Ngu Thanh Nhàn thu tiền rồi mới lấy thuốc cho anh ta.Phong Liên Thành xé giấy gói, rút một điếu ngậm vào miệng, châm lửa, hít mạnh một hơi rồi chậm rãi nhả ra một vòng khói.“Nhàn Nhàn, em có hối hận không?”“Hối hận cái gì?”“Hối hận vì đã ly hôn với anh.”Ngu Thanh Nhàn cười khẩy, khinh miệt nhìn Phong Liên Thành: “Anh đang nói mớ à? Sao tôi phải hối hận khi ly hôn với anh cơ chứ? Hiện giờ cuộc sống của tôi không sung sướng sao? Ở nhà ba mẹ tôi, cơm bưng nước rót tận mồm, con nhỏ cũng không cần trông, ba mẹ tôi có thể lo liệu thỏa đáng mọi việc cho tôi.”“Không ly hôn với anh, tôi có thể hưởng thụ những điều này sao? Không ly hôn, cả ngày đều phải ra sức hầu hạ cả nhà anh, lại còn phải khép nép vâng dạ trước mặt mẹ anh, không những thế, để không bị người trong thôn dị nghị, tôi đây còn phải xuống đồng làm việc, cực nhọc muốn chết?”

Miêu Xuân Thu thấy tình hình kinh doanh kém đi so với trước thì rất không vui, sắc mặt khá khó coi, Ngu Thanh Nhàn phải an ủi bà:

“Mẹ, mẹ có thấy trước đó con bận muốn c.h.ế.t không, gần như cả ngày dính luôn ở cạnh bếp, ngay cả thời gian chơi với bé Bách Tuế cũng không có, như hiện giờ có phải tốt hơn không, con còn có thời gian bế con của con, mẹ xem xem, nó lớn nhanh thế kia, giờ đã biết lật người rồi đó.”

Bé Bách Tuế giờ đã hơn 4 tháng tuổi, trước đó mãi không lẫy được, hai người trước cô bé cố hết sức lật người, thành công lẫy lần đầu trong đời, làm cả nhà vui sướng vô cùng.

Miêu Xuân Thu vẫn rất không vui, Ngu Thanh Nhàn bèn nói thêm: “Mẹ, mẹ xem xem, mẹ là người *****ên mở cửa hàng tư nhân ở trấn này, chẳng phải về sau cũng bắt đầu có người học theo, mở cửa hàng tư nhân đó sao? Khi ấy con còn tức muốn nổ đom đóm mắt kìa, rồi mẹ khuyên con thế nào mẹ nhớ không?”

Miêu Xuân Thu cũng nhớ lại chuyện cũ, bật cười một tiếng.

“Con người ta đúng là càng sống càng ấu trĩ, càng già càng không biết thế nào là đủ.”

“Chẳng phải ai cũng vậy sao? Được càng nhiều càng tham lam hơn.” Ngu Thanh Nhàn nói, sau đó lái sang chuyện khác, “Con nghe nói hôm nay mở phiên tòa ly hôn cho Phùng Tiểu Du.”

“À, hôm nay mùng 7 nhỉ, hi vọng con bé được thuận lợi ly hôn. Ôi cục cưng của bà ngoại, sao hôm nay lại tè dầm rồi, ừ thôi không khóc, ngoan nào, để bà thay quần cho con.” Miêu Xuân Thu vừa dỗ cháu vừa bế vào nhà, Ngu Thanh Nhàn tì người lên quầy nghỉ ngơi một lát.

Đã sắp vào đông, thời tiết ngày càng lạnh. Lúc Ngu Thanh Nhàn tới đây còn đang mặc áo cộc tay, hiện giờ đã phải tròng thêm ống tay dài, nếu hôm nào trời mưa thì còn phải mặc áo khoác, đợi khi vào tháng 11 âm mới là lúc mặc áo lông, nhưng hiện giờ, đêm ngủ đã phải đắp chăn dày rồi.

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến Tạ Uẩn, không biết đời này anh ấy ở nơi nào, thân phận là gì, đến bao giờ mới tìm tới chỗ cô.

Nỗi nhớ nhung như đập chứa nước vậy, thả lỏng một chút, nỗi nhớ sẽ trào dâng như bão lũ, không thể kìm nén, Ngu Thanh Nhàn ngồi thẫn thờ sau quầy, ngẩn ngơ nhớ thương người nọ.

Phong Liên Thành bước vào quầy, hô: “Cho tôi gói thuốc lá, hiệu Mẫu Đơn.”

Mẫu Đơn là hiệu t.h.u.ố.c lá đắt nhất ở thời đại này.

Ngu Thanh Nhàn thu tiền rồi mới lấy thuốc cho anh ta.

Phong Liên Thành xé giấy gói, rút một điếu ngậm vào miệng, châm lửa, hít mạnh một hơi rồi chậm rãi nhả ra một vòng khói.

“Nhàn Nhàn, em có hối hận không?”

“Hối hận cái gì?”

“Hối hận vì đã ly hôn với anh.”

Ngu Thanh Nhàn cười khẩy, khinh miệt nhìn Phong Liên Thành: “Anh đang nói mớ à? Sao tôi phải hối hận khi ly hôn với anh cơ chứ? Hiện giờ cuộc sống của tôi không sung sướng sao? Ở nhà ba mẹ tôi, cơm bưng nước rót tận mồm, con nhỏ cũng không cần trông, ba mẹ tôi có thể lo liệu thỏa đáng mọi việc cho tôi.”

“Không ly hôn với anh, tôi có thể hưởng thụ những điều này sao? Không ly hôn, cả ngày đều phải ra sức hầu hạ cả nhà anh, lại còn phải khép nép vâng dạ trước mặt mẹ anh, không những thế, để không bị người trong thôn dị nghị, tôi đây còn phải xuống đồng làm việc, cực nhọc muốn chết?”

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Miêu Xuân Thu thấy tình hình kinh doanh kém đi so với trước thì rất không vui, sắc mặt khá khó coi, Ngu Thanh Nhàn phải an ủi bà:“Mẹ, mẹ có thấy trước đó con bận muốn c.h.ế.t không, gần như cả ngày dính luôn ở cạnh bếp, ngay cả thời gian chơi với bé Bách Tuế cũng không có, như hiện giờ có phải tốt hơn không, con còn có thời gian bế con của con, mẹ xem xem, nó lớn nhanh thế kia, giờ đã biết lật người rồi đó.”Bé Bách Tuế giờ đã hơn 4 tháng tuổi, trước đó mãi không lẫy được, hai người trước cô bé cố hết sức lật người, thành công lẫy lần đầu trong đời, làm cả nhà vui sướng vô cùng.Miêu Xuân Thu vẫn rất không vui, Ngu Thanh Nhàn bèn nói thêm: “Mẹ, mẹ xem xem, mẹ là người *****ên mở cửa hàng tư nhân ở trấn này, chẳng phải về sau cũng bắt đầu có người học theo, mở cửa hàng tư nhân đó sao? Khi ấy con còn tức muốn nổ đom đóm mắt kìa, rồi mẹ khuyên con thế nào mẹ nhớ không?”Miêu Xuân Thu cũng nhớ lại chuyện cũ, bật cười một tiếng.“Con người ta đúng là càng sống càng ấu trĩ, càng già càng không biết thế nào là đủ.”“Chẳng phải ai cũng vậy sao? Được càng nhiều càng tham lam hơn.” Ngu Thanh Nhàn nói, sau đó lái sang chuyện khác, “Con nghe nói hôm nay mở phiên tòa ly hôn cho Phùng Tiểu Du.”“À, hôm nay mùng 7 nhỉ, hi vọng con bé được thuận lợi ly hôn. Ôi cục cưng của bà ngoại, sao hôm nay lại tè dầm rồi, ừ thôi không khóc, ngoan nào, để bà thay quần cho con.” Miêu Xuân Thu vừa dỗ cháu vừa bế vào nhà, Ngu Thanh Nhàn tì người lên quầy nghỉ ngơi một lát.Đã sắp vào đông, thời tiết ngày càng lạnh. Lúc Ngu Thanh Nhàn tới đây còn đang mặc áo cộc tay, hiện giờ đã phải tròng thêm ống tay dài, nếu hôm nào trời mưa thì còn phải mặc áo khoác, đợi khi vào tháng 11 âm mới là lúc mặc áo lông, nhưng hiện giờ, đêm ngủ đã phải đắp chăn dày rồi.Ngu Thanh Nhàn nhớ đến Tạ Uẩn, không biết đời này anh ấy ở nơi nào, thân phận là gì, đến bao giờ mới tìm tới chỗ cô.Nỗi nhớ nhung như đập chứa nước vậy, thả lỏng một chút, nỗi nhớ sẽ trào dâng như bão lũ, không thể kìm nén, Ngu Thanh Nhàn ngồi thẫn thờ sau quầy, ngẩn ngơ nhớ thương người nọ.Phong Liên Thành bước vào quầy, hô: “Cho tôi gói thuốc lá, hiệu Mẫu Đơn.”Mẫu Đơn là hiệu t.h.u.ố.c lá đắt nhất ở thời đại này.Ngu Thanh Nhàn thu tiền rồi mới lấy thuốc cho anh ta.Phong Liên Thành xé giấy gói, rút một điếu ngậm vào miệng, châm lửa, hít mạnh một hơi rồi chậm rãi nhả ra một vòng khói.“Nhàn Nhàn, em có hối hận không?”“Hối hận cái gì?”“Hối hận vì đã ly hôn với anh.”Ngu Thanh Nhàn cười khẩy, khinh miệt nhìn Phong Liên Thành: “Anh đang nói mớ à? Sao tôi phải hối hận khi ly hôn với anh cơ chứ? Hiện giờ cuộc sống của tôi không sung sướng sao? Ở nhà ba mẹ tôi, cơm bưng nước rót tận mồm, con nhỏ cũng không cần trông, ba mẹ tôi có thể lo liệu thỏa đáng mọi việc cho tôi.”“Không ly hôn với anh, tôi có thể hưởng thụ những điều này sao? Không ly hôn, cả ngày đều phải ra sức hầu hạ cả nhà anh, lại còn phải khép nép vâng dạ trước mặt mẹ anh, không những thế, để không bị người trong thôn dị nghị, tôi đây còn phải xuống đồng làm việc, cực nhọc muốn chết?”

Chương 539: Chương 539